Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Tráo Thân Gả Cho Sĩ Quan, Mẹ Kế Thân Kiều Thể Nhuyễn Nằm Thắng

Chương 617:

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Vaccine Thành C

Căn bệnh này thật kỳ lạ, đang sốt cao lại kêu lạnh.

Lương Tuấn Ngạn ôm l cơ thể chị , ghé vào tai chị nhẹ giọng nói: “Như vậy còn lạnh kh?”

Dương Ngọc Bình híp mắt, trước mắt kh rõ, nhưng lại cảm th lồng n.g.ự.c của đối phương thật ấm áp.

Chị đang chìm trong đau đớn bệnh tật đột nhiên trở nên tuyệt vọng, đại khái là kh khỏi được nữa ?

Căn bệnh này đã cướp sinh mạng của bao nhiêu ? Còn chị m ngày nay bệnh đến mức đầu óc quay cuồng, thậm chí kh phân biệt được ngày đêm.

“Tuấn Ngạn...”

“Hửm?” Lương Tuấn Ngạn bị gọi một tiếng hơi khựng lại, căng thẳng chị : “Là đói ? Hay là muốn uống chút gì đó?”

Dương Ngọc Bình lắc đầu.

Khuôn mặt tái nhợt, một đôi mắt trũng sâu đối phương.

“Tuấn Ngạn... Nếu em , nhất định chăm sóc tốt cho hai đứa trẻ.”

Hai cô con gái trừng lớn mắt nghe Dương Ngọc Bình nói cái gọi là "di ngôn" sợ đến mức bay sạch cơn buồn ngủ.

Từng đứa sáp lại gần, nắm l tay Dương Ngọc Bình: “Mẹ ơi, mẹ đừng bỏ rơi chúng con!”

Lương Tuấn Ngạn xót xa đến mức nước mắt tuôn rơi.

“Đồ ngốc, nói bậy bạ gì thế? Chúng ta đều sẽ khỏe lại thôi.”

“Xuân Hiểu, Á Nam, trước kia mẹ lỗi với các con, kh chăm sóc tốt cho các con, là mẹ kh tốt... Mẹ tiếc nuối, trước khi chưa bù đắp cho các con...”

Hai đứa trẻ khóc òa lên, nắm l tay chị lắc lắc: “Đừng nói như vậy, mẹ đã cố gắng hết sức , chúng con kh trách mẹ đâu.”

“Đã cảm th tiếc nuối, vậy thì bắt buộc sống tiếp, nếu kh chúng con sẽ giận mẹ đ.”

Đôi mắt sưng đỏ của Xuân Hiểu, kh ngừng rơi nước mắt, khiến Dương Ngọc Bình mà thắt ruột thắt gan.

Lương Tuấn Ngạn ôm l chị : “Kh được nói bậy nữa, cho dù khó khăn đến đâu, chúng ta đều kiên trì vượt qua.”

ở đây, sẽ kh để em xảy ra chuyện gì đâu.”

Nói thì nói vậy, nhưng trong lòng Lương Tuấn Ngạn lại kh kiên cường đến thế, khi nghe th Dương Ngọc Bình nói ra di ngôn, trái tim như muốn vỡ vụn.

Cả nhà ôm nhau khóc rống lên, Dương Ngọc Bình trong sự an ủi của Lương Tuấn Ngạn lại một lần nữa hôn mê ngủ .

Trong m ngày tiếp theo, Dương Ngọc Bình bệnh ngày càng nặng, gần như kh ăn được bất cứ thứ gì, miễn cưỡng thể uống được chút thuốc, mới m ngày thời gian, đã gầy nhiều.

Thu Niên vẫn ở trong kh gian, luôn kh ra ngoài.

Ông mặc áo blouse trắng, đeo mặt nạ, đẩy ống tiêm màu x lá cây trên tay ra ngoài một chút, sau khi đẩy hết kh khí bên trong ra.

Bắt l con chuột bạch đang nhảy nhót tưng bừng trong hộp kính.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-trao-than-ga-cho-si-quan-me-ke-than-kieu-the-nhuyen-nam-thang/chuong-617.html.]

Một tay tiêm t.h.u.ố.c vào.

Đã nghiên cứu ra m loại t.h.u.ố.c tiêm đặc hiệu, nhưng lần nào cũng kết thúc bằng thất bại, lần này lại chiết xuất m.á.u của bệnh nhân bị nhiễm bệnh để tinh chế thuốc.

Căng thẳng hy vọng lần này thể thành c.

Con chuột bạch sau khi được tiêm t.h.u.ố.c lại được thả vào trong hộp, đ.á.n.h dấu số thứ tự cẩn thận.

Hẹn giờ đếm ngược.

Kh biết đã đợi bao lâu, khi quay lại quan sát con chuột bạch, th tần suất hoạt động của nó trở nên nh nhẹn hơn.

Dường như kh gì khó chịu.

Lần này thành c ?

Chưa dám chắc c, Thu Niên mang theo tâm trạng căng thẳng.

Dự định đợi thêm một chút nữa.

Ngày hôm sau, con chuột bạch vẫn còn sống!

Thu Niên tháo mặt nạ xuống, kích động vuốt ve ống tiêm đó: “Đúng là trời kh phụ lòng !”

Lau nước mắt, phản ứng lại: “ mau chóng báo cho mọi biết, lần này mọi đều được cứu !”

Thu Niên từ trong phòng thí nghiệm kh gian ra, cầm theo t.h.u.ố.c đã phối tỷ lệ xong, liền tìm Thẩm Lê!

“Tiểu Lê! nghiên cứu ra !” Thu Niên kích động hét lớn.

“Tốt quá !” Thẩm Lê từ trong khoảng sân nhỏ ra, trên mặt đeo khẩu trang, chỉ lộ ra vầng trán trơn bóng, đôi mắt xinh đẹp, cô cong khóe mắt: “, lợi hại quá!”

“Vaccine này đã kiểm chứng trên cơ thể chuột bạch th kh vấn đề gì, chỉ là kh biết hiệu quả trên cơ thể sống sẽ như thế nào.” Thu Niên nói: “Cần nhóm thử t.h.u.ố.c đầu tiên.”

“Tin tốt này chúng ta vẫn nên cùng chia sẻ với mọi .” Thẩm Lê nói: “Cháu tin những gia đình bệnh khá nặng sẽ nguyện ý chấp nhận thử thuốc.”

“Ừm!”

Nói làm là làm, nh, chuyện Thu Niên nghiên cứu ra t.h.u.ố.c tiêm đã lan truyền khắp Hải Đảo.

già và trẻ nhỏ sức đề kháng yếu nhất, cũng là những gục ngã đầu tiên trong đợt dịch bệnh này.

Trên Hải Đảo quá nhiều già và trẻ nhỏ sốt cao tái tái lại, nôn mửa kh ngừng, một hạt gạo cũng kh ăn vào được, ăn vào lại nôn ra, bị hành hạ đến mức tinh thần sa sút, cả hôn mê trầm mặc, kh tinh thần gì.

Cứ tiếp tục như vậy e rằng sẽ kh sống được bao lâu nữa.

Biết được Thu Niên đã nghiên cứu ra vaccine mới, dân trên Hải Đảo đều kích động vui mừng khôn xiết.

Mọi tr tiên khủng hậu, chen chúc sứt đầu mẻ trán đến bên ngoài khoảng sân nhỏ nhà Thẩm Lê, nhốn nháo ồn ào, xô đẩy nhau.

“Mọi đừng vội!” Thu Niên mọi với khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi: “ thể hiểu được tâm trạng của mọi lúc này, phiền mọi đều yên lặng lại nghe nói đã!”

Lời này vừa nói ra, những xung qu dần dần yên lặng lại.

“Thuốc tiêm này là do vừa mới nghiên cứu ra, chỉ là hiệu quả rõ rệt trên cơ thể chuột bạch, nhưng trên cơ thể thì vẫn cần thực hành nhiều hơn.” Thu Niên lên tiếng: “Loại t.h.u.ố.c này trên cơ thể kh dám đảm bảo bị dị ứng hay tác dụng phụ phản ứng bất lợi nào khác hay kh.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...