Sau Khi Tráo Thân Gả Cho Sĩ Quan, Mẹ Kế Thân Kiều Thể Nhuyễn Nằm Thắng
Chương 621:
Thu Niên Chăm Sóc Susan
Susan trong tiềm thức nhận ra Thu Niên muốn , theo bản năng nắm l tay : “Đừng , đừng bỏ lại một .”
Ý thức cô mơ hồ, nhưng bản năng ỷ lại vào Thu Niên, lưu luyến sự dịu dàng của , kh muốn để rời .
Thu Niên cuối cùng vẫn mềm lòng, ở lại.
Sau khi tiêm vaccine, tình trạng của Susan đã chuyển biến tốt hơn nhiều, Thu Niên yên tâm hơn hẳn.
Nhưng nửa đêm, tình trạng của Susan đột nhiên chuyển biến xấu, cô lại phát sốt, cả toàn là mồ hôi, giống như một lò lửa khổng lồ.
Thu Niên bất đắc dĩ, chỉ đành áp dụng phương pháp hạ nhiệt vật lý, đắp khăn ướt lên trán cô, lại bưng một chậu nước đến lau cho cô.
Ông đang lau, Susan đột nhiên mở mắt ra, ánh mắt hai lập tức chạm nhau, Thu Niên trong lúc nhất thời chút bối rối và ngượng ngùng.
“ đang làm gì vậy?”
Susan xấu hổ và giận dữ , ngón tay nắm chặt l ga giường.
“Vừa nãy cả em toàn là mồ hôi, chỉ giúp em lau mồ hôi thôi.” Ông vội vàng giải thích.
Thu Niên lần đầu tiên cảm th ánh mắt của một lại khó chống đỡ đến vậy, ánh mắt hai vừa chạm nhau, tim liền đập thình thịch kh ngừng.
“ nấu cho em chút cháo.”
Ông phần chật vật chạy trối c.h.ế.t.
Thu Niên mang theo thức ăn đến phòng bếp, nấu cháo cho cô.
Susan cố gượng ngồi dậy, cách một khoảng cách vài mét, bóng lưng của Thu Niên, bóng lưng cao lớn của khiến ta cảm giác an toàn.
Kể từ khi bị nhiễm dịch bệnh, cô luôn sống trong sự bất an từng giờ từng phút, sự xuất hiện của Thu Niên đã hoàn toàn xóa tan sự bất an trong lòng cô, và cuối cùng cũng cho cô thêm vài phần hy vọng.
Thu Niên bưng bát cháo đã nấu xong quay lại phòng của Susan, ngồi xuống bên mép giường cô.
“Em sức tự bưng kh?”
Ông dịu dàng hỏi Susan.
Susan lắc đầu, đôi mắt xinh đẹp chớp chớp : “ kh chút sức lực nào cả.”
Giọng ệu của cô yếu ớt.
Thu Niên do dự một chút, vẫn bưng bát lên, đút cơm cho cô từng thìa từng thìa một.
Susan ăn cơm xong, cơn buồn ngủ ập đến, cô nắm l tay Thu Niên ngủ .
Thu Niên bị cô nắm tay ngồi bên cạnh bầu bạn cả một đêm.
Sáng sớm hôm sau, Thu Niên th trên Susan đổ kh ít mồ hôi, cầm chiếc khăn ấm ướt lau mặt cho cô.
Thu Niên lau một lượt xong, đặt khăn xuống, chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp đến khó tin này.
Đôi môi xinh đẹp như vậy, thật sự muốn nếm thử xem mùi vị gì.
Yết hầu âm thầm lăn lộn.
Nhưng đúng lúc này, Susan mở đôi mắt xinh đẹp ra, bốn mắt nhau với .
Trong chốc lát, Thu Niên ngượng ngùng, bối rối, trong lúc nhất thời kh biết làm : “... vừa nãy chỉ muốn lau mồ hôi cho em thôi.”
“Bác sĩ Thu,” Giọng Susan gợi cảm trêu : “ thích kh?”
“Ai, ai nói với em vậy?” Thu Niên rối bời: “Kh , kh chuyện đó đâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-trao-than-ga-cho-si-quan-me-ke-than-kieu-the-nhuyen-nam-thang/chuong-621.html.]
“Vậy nếu kh , tại lại căng thẳng như vậy?” Susan cong môi cười, nụ cười rạng rỡ.
“... chỉ cảm th đây là một sự hiểu lầm.” Thu Niên căng da đầu lên tiếng.
Ông vội vàng tìm một chủ đề: “Khụ, hôm nay đo lại thân nhiệt xem . Hôm nay chắc là kh vấn đề gì .”
Cả cô tr đã tinh thần hơn nhiều, chắc là kh vấn đề gì lớn.
Thu Niên nói xong xoay l nhiệt kế: “Nào, há miệng ra.”
Dứt lời, ánh mắt theo bản năng di chuyển đến đôi môi đào hình dáng tuyệt đẹp của Susan.
lẽ là do vừa mới uống cháo xong, đôi môi đào đó ươn ướt, là muốn hôn
Nhận ra suy nghĩ đen tối trong đầu , Thu Niên phản ứng lại nh chóng dời ánh mắt , kh dám lung tung nữa, chỉ dựa vào trí nhớ đặt nhiệt kế vào miệng Susan.
“Ưm... chọc vào .”
Nào ngờ giây tiếp theo liền truyền đến tiếng kêu đau của Susan.
“Xin lỗi, xin lỗi.”
Thu Niên liên tục xin lỗi, mặt đỏ bừng.
Susan Thu Niên kh chịu nổi sự trêu chọc như vậy kh nhịn được bật cười.
Thu Niên vừa quay đầu lại th vậy, nhiệt độ trên mặt càng tăng cao, vội vàng chuyển chủ đề.
“Được , để xem.”
Thu Niên nói xong l nhiệt kế ra, nghiêng đầu quan sát, Susan mỉm cười , đến mức đỏ mặt tía tai, nói năng lộn xộn.
“Hạ, hạ , nhiệt độ bình thường , em kh .”
Thu Niên nói đến cuối cùng âm cuối kh kìm được cao lên.
“Thật ? Vậy cảm ơn bác sĩ Thu thật tốt mới được.”
Susan nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, sau đó càng tinh thần trêu chọc Thu Niên hơn.
Cô nói xong vươn tay về phía Thu Niên: “Bác sĩ Thu, nhưng cảm th lòng bàn tay vẫn còn hơi nóng, hay là, thử xem?”
Giây tiếp theo, lòng bàn tay trắng trẻo mềm mại của cô đặt lên mu bàn tay hơi thô ráp của Thu Niên.
Thu Niên lập tức toàn thân cứng đờ, kh dám nhúc nhích.
“Ưm, tay bác sĩ Thu cùng nhiệt độ với tay , xem ra thật sự khỏi , bác sĩ Thu nói xem nên cảm ơn thế nào mới ?”
Susan nói xong nửa dán lên lưng Thu Niên.
Thu Niên kh thể ngồi yên được nữa, đột ngột đứng dậy, nhét nhiệt kế vào tay Susan bỏ chạy.
“Em, em từ từ xem, nấu cháo cho em!”
“Phụt.”
Susan bóng lưng vội vã bỏ chạy của Thu Niên, kh nhịn được nữa bật cười thành tiếng.
Thu Niên ở trong bếp một lúc lâu, mới làm cho trái tim đang đập thình thịch của dịu lại.
Đợi đến khi bưng cháo xuất hiện trước mặt Susan một lần nữa, đã thể đối mặt một cách bình thường.
“Để em đợi lâu , đói nhỉ.”
Thu Niên bình tĩnh nói đặt bát cháo lên tủ đầu giường, đưa tay đỡ Susan dậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.