Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Trêu Nhầm Em Trai Của Bạn Thân

Chương 21:

Chương trước Chương sau

Tưởng Y dạo gần đây bận rộn đến tối mắt tối mũi, vừa giúp Tạ Chỉ c chừng động tĩnh của sư Mã Húc Tiêu, vừa báo cáo tình hình thực tế cho cô nàng. ngoài kh biết chuyện, vào còn tưởng Tưởng Y mới là thầm thương trộm nhớ Mã Húc Tiêu.

Thực tế, quan hệ giữa Tưởng Y và Mã Húc Tiêu vốn tốt. Vì cùng một giáo sư hướng dẫn, lại là quan hệ tiền bối - hậu bối, Mã Húc Tiêu đối với cô khá chiếu cố. Mã Húc Tiêu là một tốt, cái sự "tốt" của kh chỉ dành riêng cho mỗi Tưởng Y.

một câu nói hay: "Bạn nên tìm một vốn dĩ đã là tốt, chứ kh một chỉ tốt với riêng bạn." Mã Húc Tiêu chính là kiểu như vậy.

nhiệt tình, kh tính toán, cảm xúc ổn định, chưa ai th nổi nóng bao giờ. lẽ nhờ giáo d.ụ.c từ gia đình cha kinh do, mẹ làm giáo viên nên tính cách hài hòa.

Để theo đuổi , đại tiểu thư Tạ Chỉ cũng tốn kh ít c sức. Cô nàng gần như ngày nào cũng mặt ở Đại học C để "nằm vùng", hết mua cà phê lại mua bữa sáng cho Tưởng Y.

câu "vô c bất thụ lộc", th Tạ Chỉ chân thành như vậy, Tưởng Y đương nhiên sẵn lòng giúp một tay.

Tưởng Y từng hỏi Tạ Chỉ: "Tốn tâm tư theo đuổi ta như vậy, em kh sợ bị tổn thương ?"

Tạ Chỉ trả lời tiêu sái: "Kh cả, ai cũng lúc yêu sai , nhưng bản thân việc đó cũng là một loại trải nghiệm mà. Nếu vì sợ hãi mà lùi bước thì hèn quá!"

Ở một góc độ nào đó, Tưởng Y khâm phục khí thế hăng hái này của Tạ Chỉ.

Rốt cuộc, Tưởng Y cũng giúp Tạ Chỉ hẹn được Mã Húc Tiêu ra ngoài vào tối thứ Bảy.

Tưởng Y dặn Tạ Chỉ: [ Vì sư giúp chị nhiều nên chị l cớ mời ăn cơm. Lúc đó em cứ cùng chị, coi như là một cuộc gặp gỡ tình cờ thôi nhé! ]

Tạ Chỉ phấn khích: [ Cảm ơn chị Tưởng Y! Em yêu chị ch/ết mất! ]

Nhà hàng được chọn là một nơi gu, cách Đại học C kh quá xa. Tưởng Y gửi định vị cho Mã Húc Tiêu và nhận được một cái sticker "OK" xác nhận.

Cùng lúc đó, Chu Toại cũng n tin hỏi Tưởng Y thứ Bảy này rảnh kh. rủ cô cắm trại ở ngoại ô.

Chẳng biết từ bao giờ, Tưởng Y đột nhiên hứng chí nói muốn thử cảm giác "ở bên ngoài" xem thế nào. Xu hướng cắm trại đang rầm rộ, nghĩ đến cảnh đó cũng th kích thích thật. Nhưng cô chỉ nói miệng cho vui thôi, kiểu " gan nghĩ mà kh gan làm".

Ai ngờ Chu Toại lại ghi nhớ thật. Thời tiết dạo này ấm áp, ít muỗi, cực kỳ thích hợp để cắm trại. Tưởng Y tâm đắc nhưng vì vướng hẹn với Tạ Chỉ nên đành từ chối.

Chu Toại hỏi: [ Cuối tuần này chị hẹn à? ]

Tưởng Y: [ Ừ, nên tuần này kh gặp nhau nhé. ]

Chu Toại kh ép: [ Được. ]

...

Thế giới này quả thực là một vòng tròn kết nối kỳ diệu. Tạ Chỉ kể về cuộc gặp gỡ giữa và Mã Húc Tiêu mà cứ như trong phim ngôn tình đầy bong bóng hồng.

Mẹ Tạ Chỉ là giáo sư ở Đại học C. lần cô nàng hứng lên đạp xe trong trường vô tình đ.â.m trúng Mã Húc Tiêu. kh những kh giận mà còn bế cô nàng vào phòng y tế.

Mã Húc Tiêu cao 1m85, vai rộng eo thon, gương mặt ển trai lãng t.ử. Dù chỉ mặc áo sơ mi trắng quần tây đen đơn giản nhưng vẫn tỏa ra khí chất nam thần khiến bao nữ sinh mê mẩn.

kh tùy tiện, kh chơi trò mập mờ, từ chối ai cũng dứt khoát nhưng lại cực kỳ khéo léo nên kh làm đối phương mất mặt.

Tạ Chỉ từng tỏ tình và bị từ chối, nhưng cô nàng kh bỏ cuộc mà quyết định "đánh du kích" chậm mà chắc.

"Chị xem, em mặc thế này Mã Húc Tiêu thích kh?" Vừa gặp mặt, Tạ Chỉ đã lo lắng hỏi Tưởng Y. Hôm nay cô nàng mặc sơ mi cổ sen kết hợp quần jeans dài, tóc xõa ngang vai, tr th thuần như một sinh viên đang học.

Tưởng Y kh tiếc lời khen ngợi để cô nàng yên tâm.

Mã Húc Tiêu đến trước giờ hẹn năm phút. Cuộc gặp gỡ sau đó diễn ra đầy tính "kịch". Tạ Chỉ giả vờ bất ngờ: "Ơ, trùng hợp quá! Hóa ra chị Tưởng Y hẹn là à!"

lẽ vì Tạ Chỉ diễn hơi quá nên Mã Húc Tiêu chỉ cười cười chứ kh nói gì.

Tạ Chỉ n tin lén cho Tưởng Y: [ Xong , em làm hỏng chuyện . ]

Tưởng Y: [ Tự nhiên lên, l cái khí thế lúc nịnh nọt chị ra đây! ]

Tạ Chỉ: [ Kh được, th là em run!!! ]

Tưởng Y: [ ăn thịt em đâu. ]

Tạ Chỉ: [ Nhưng mà đẹp trai quá... ]

Tưởng Y: [ Bó tay với em luôn. ]

Bữa tối diễn ra trong kh khí hơi gượng gạo. Khi Tạ Chỉ mượn cớ vào nhà vệ sinh để hít thở, Tưởng Y kh giấu diếm nữa. Cô tin là Mã Húc Tiêu đã nhận ra ều gì đó.

Mã Húc Tiêu cười hỏi: "Em đổi nghề làm bà mai từ bao giờ thế?"

Tưởng Y nhe răng: "Cái này gọi là duyên phận tự tìm đến thôi sư ."

"Sư , kh chút cảm giác nào với Tạ Chỉ ?" Cô đầy mong đợi. Mã Húc Tiêu kh trả lời, chỉ thong thả nhấp một ngụm trà.

Đúng lúc đó, ện thoại Tưởng Y vang lên. Là Chu Toại. Cô thản nhiên nghe máy trong khi miệng vẫn đang nhồm nhoàm thức ăn.

"Chị đang ở đâu?" Chu Toại hỏi.

Tưởng Y đáp lời kh rõ chữ.

Giọng Chu Toại hơi lạnh: "Xem ra tối nay chị hẹn với đẹp ." Sau đó cúp máy luôn.

Tưởng Y lầm bầm: "Thần kinh thật."

Cô kh thể ngờ rằng, lúc này Chu Toại chỉ cách cô vài bước chân. Chỉ vài giây sau, một bóng dáng cao lớn đứng c trước mặt cô. Tưởng Y ngẩng lên, khóe miệng còn dính chút kem, đôi mắt tròn xoe ngạc nhiên.

Chưa kịp nói gì, Chu Toại đã nắm c.h.ặ.t cổ tay cô. Lực kh mạnh nhưng thái độ cực kỳ nghiêm túc.

"Đi, chúng ta nói chuyện."

" lại ở đây?"

Hai đồng th.

Mã Húc Tiêu đứng dậy, cảm nhận được luồng khí kh m thiện chí từ Chu Toại. Chỉ đến khi Tưởng Y xác nhận là quen, mới giãn cơ mặt.

"Sư , em ra ngoài nói chuyện với một chút."

"Được."

...

Chu Toại đang giận, cực kỳ giận. Tưởng Y kh ngốc, cô cảm nhận được sự phẫn nộ của .

Cô hiểu: cô từ chối cắm trại với , nhưng lại bắt gặp cô ăn với một đàn khác.

Trong xe, kh khí trầm xuống đến mức khó thở. Đây là chiếc siêu xe mà hai từng gặp sự cố lần trước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/sau-khi-treu-nham-em-trai-cua-ban-than/chuong-21.html.]

"Chị kh định giải thích cho em ?" Chu Toại khởi động xe, lao .

"Này, bạn còn ở nhà hàng!"

"Cứ để ta đợi ."

" thế hả?"

"Em thích thế đ."

"Vậy thì lái chậm thôi, đừng để t.a.i n.ạ.n như lần trước."

Chu Toại hừ một tiếng nhưng vẫn đạp ga. Xe dừng lại ở một vùng ngoại ô yên tĩnh.

" đàn ở nhà hàng là ai?" gằn giọng.

"À, là sư của ."

"Tối thứ Bảy, hai hẹn riêng?" Chu Toại nghiến răng, "Vì ta mà chị cho em leo cây?"

Tưởng Y kh nói gì, chỉ chớp mắt . Cô nhận ra lúc nổi cáu tr cũng... khá đáng yêu. Cô thầm nghĩ: Thôi xong, lại th đáng yêu là ?

"Nói !" Chu Toại kh kiềm chế nổi nữa. sợ sẽ lao vào hôn cô mất.

Tưởng Y cố ý: "Kh muốn nói."

Chu Toại há miệng nhưng chẳng biết nói gì. Tối nay đã quá kích động. Sau khi tăng ca ở tập đoàn xong, định tìm chỗ ăn thì tình cờ bắt gặp cảnh tượng đó. Cảm xúc bỗng chốc mất kiểm soát.

Làm nói được rằng đã thích cô từ thời niên thiếu? Rằng từng mơ th tỉnh dậy trong hưng phấn, hay từng thất thần khi biết cô bạn trai?

Lúc đó chưa đủ tuổi thành niên, còn cô đã qua tuổi mười tám. Trong đầu toàn là những ý nghĩ "đen tối" về cô, còn cô thì chỉ coi là một đứa trẻ.

Kh gian trong xe im phăng phắc.

"Chu Toại, thực ra..." Tưởng Y định lên tiếng.

"Tưởng Y, yêu em."

"Hả?" Tưởng Y ngẩn , " nói cái gì?"

"Bỏ , kh gì."

Tưởng Y lúc này kh chịu để yên. Cô trèo từ ghế phụ sang ngồi hẳn lên , quấn l : "Nói lại câu vừa xem nào."

Chu Toại ngửa đầu cô, đôi tay vô thức ôm l eo nàng: "Chị chắc c muốn nghe chứ?"

Tưởng Y gật đầu lia lịa.

"Vậy nghe cho kỹ đây." Chu Toại một tay giữ gáy cô, ép sát trán vào trán cô, hốc mắt hơi đỏ lên: " chẳng biết thích em từ bao giờ, nhưng kể từ đó, trong đầu chỉ toàn hình bóng của em thôi. kh muốn em làm chị gái nữa. muốn chạm vào em, chiếm hữu em, hôn em... muốn ở bên em..."

Tim Tưởng Y đập thình thịch. Khoảnh khắc này còn ảo diệu hơn cả những gì cô từng tưởng tượng.

"Tưởng Y, yêu em. muốn đường đường chính chính yêu đương với em, chứ kh cái mối quan hệ mập mờ này. Nghe rõ chưa?"

Dứt lời, hôn cô như để ngăn cản sự từ chối, nụ hôn mãnh liệt như muốn phong tỏa mọi lối thoát.

"Ưm... ưm..." Tưởng Y kh nói được lời nào, chỉ biết đ.ấ.m nhẹ vào vai .

Điện thoại lại vang lên. Là Tạ Chỉ. Cô khó khăn lắm mới thoát ra được, tựa vào vai thở dốc để nghe máy.

"Chị Tưởng Y, chị đâu ?" Giọng Tạ Chỉ đầy lo lắng.

"À... xin lỗi em nhé, chị việc đột xuất trước. Em cứ ăn tiếp với sư ."

"Trộm vía cho em biết, lúc nãy chị dò hỏi , sư kh ghét em đâu. Tự tin lên! Tiến lên!"

Cúp máy xong, Tưởng Y Chu Toại đầy tinh quái. Cơn bão lòng đã tan , chỉ còn lại sự tĩnh lặng. Chu Toại nghe cuộc đối thoại cũng đủ hiểu đã hiểu lầm.

"Khụ khụ..." Cô vẫn ngồi trên , vòng tay qua cổ , nháy mắt: "Hình như vừa nãy ai đó nói muốn... yêu đương thì ?"

Chu Toại ôm c.h.ặ.t cô vào lòng: " nói đ, thì ?"

"Muốn yêu đương ít nhất cũng hoa chứ?"

Vừa dứt lời, Chu Toại như biến ảo ra một bó hồng phấn từ ghế sau. Tưởng Y ngạc nhiên nhận hoa, mùi hương dịu nhẹ lan tỏa.

"Thế nào? Yêu đương nhé?" Chu Toại ném bó hoa sang ghế phụ, nâng l mặt cô.

Tưởng Y lắc đầu: " mà đồng ý nh thế được, còn cân nhắc."

"Được, em cứ cân nhắc ." Tay đã bắt đầu kh thành thật.

" đừng làm loạn!"

"Em cứ cân nhắc việc của em, làm việc của , kh ảnh hưởng nhau."

"Chu Toại! Bên ngoài xe đ!"

"Yên tâm, dán kính một chiều ."

"Ngón tay ... bỏ ra..."

"Bỏ một ngón hay hai ngón?"

Tưởng Y c.ắ.n môi, kh thốt nên lời.

"Cân nhắc xong chưa em?"

Cô lắc đầu, bỗng nhiên thở dốc, mềm nhũn như nước.

"Yêu đương nhé?"

Mỗi khi cô định do dự, lại tiến thêm một bước mạnh mẽ hơn. Giữa những cơn sóng tình dạt dào, cô cảm th như sắp tan chảy.

"Đừng..."

"Chị ơi, yêu đương với nhé?"

Đối mặt với ánh mắt khẩn khoản đầy tình ý , Tưởng Y đỏ bừng mặt, rốt cuộc cũng chịu đầu hàng:

"Yêu... yêu mà... yêu là được chứ gì!"

Chương trước Chương sau

Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...