Sau Khi Trốn Khỏi Hào Môn, Tôi Được Đại Lão Sủng Lên Trời
Chương 130: Chồng của mình, không có gì đáng xấu hổ
Trình Sơn hỏi: "Lão đại, ngài hối hận về quyết định rời lúc ?"
Trình Hạo Hiên chằm chằm đốm lửa đỏ tươi đầu điếu thuốc, đôi mắt màu hổ phách u ám thâm trầm.
"Nếu rời , cả đời chỉ thể sống tạm bợ, nếu trong gia tộc điều tra , và cô đều chỉ con đường c.h.ế.t, thể liên lụy cô c.h.ế.t cùng ?"
Trong đầu đột nhiên hiện lên một câu .
Buông s.ú.n.g xuống thể bảo vệ yêu, cầm s.ú.n.g lên thể ôm lấy yêu.
Câu dùng để hình dung thích hợp nhất.
Trình Sơn cái hiểu cái .
tâm phúc Trình Hạo Hiên, theo bên cạnh ít cũng gần hai mươi năm , những trải nghiệm chặng đường tới Trình Hạo Hiên đều thấy rõ.
Lúc ở Hoa Quốc cũng từng gặp Cố Thanh Duyệt.
Đó một cô gái kiên cường tỏa nắng, lên ngọt ngào, cũng ấm áp.
nghĩ sẽ ai từ chối một cô gái như .
Trình Hạo Hiên trưởng thành trong sự giãy giụa giữa bóng tối càng thể từ chối.
Trình Hạo Hiên rít một thuốc, làn khói trắng nhả từ đôi môi mỏng : "Cho dù rời , cô cũng chắc thích ."
"Tất cả những sự trùng hợp chỉ thể chứng minh và cô định sẵn duyên phận."
Bỏ lỡ chính bỏ lỡ, từ nay về , tình ý đều chỉ thể chôn sâu đáy lòng.
thể làm yêu cô, thì làm sư phụ cả đời cô .
...
Cố Thanh Duyệt khát mà tỉnh, cô mơ màng mở mắt , bốn bề một mảnh tối tăm.
Hương thơm thanh lãnh quen thuộc đàn ông khiến cô một cảm giác an tâm khó tả.
Rõ ràng đang ăn bữa trưa, ngủ một giấc dậy trời tối đen ?
Hậu vị loại rượu đó mạnh thật, làm cô đứt phim luôn .
Mượn ánh sáng yếu ớt, cô miễn cưỡng rõ dung mạo thanh tú đàn ông.
Ừm, ông xã cô lớn lên trai.
Cổ họng khô rát khó chịu, cô định xuống giường rót cốc nước.
cử động một chút, giọng khàn đàn ông vang lên trong bóng tối: " ?"
Giọng Cố Thanh Duyệt khàn khàn: "Em uống nước."
Đừng bỏ lỡ: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá!, truyện cực cập nhật chương mới.
Thương Duật Trạch vươn tay bật đèn ngủ bên phía , cầm cốc đến cây nước, rót cho cô một cốc nước.
Các tình yêu nhớ kết bạn với Vân Vũ Miên Miên ở fb để chúng lạc nhé
Nước nóng và nước lạnh đều rót một ít, nhiệt độ .
Cố Thanh Duyệt nhận lấy cốc nước, ừng ực ừng ực uống, dòng nước ngọt mát trôi xuống cổ họng làm dịu sự khô ngứa, cũng bây giờ lúc nào , cô hỏi.
"Em ngủ bao lâu ?"
Thương Duật Trạch lấy cốc nước trong tay cô đặt sang một bên: " lâu lắm, cũng mười mấy tiếng thôi."
Cố Thanh Duyệt vẻ mặt căng thẳng hỏi: "Em uống say làm chuyện gì mất mặt chứ?"
Nếu giống như đòi gọi nam mô hình thì hổ c.h.ế.t mất.
Thương Duật Trạch liếc cô, trong mắt xẹt qua một tia giảo hoạt: " ."
Cố Thanh Duyệt định thở phào nhẹ nhõm thì thấy giọng đàn ông vang lên.
"Chỉ cứ nằng nặc đòi ở bên cạnh , bắt ôm."
Cố Thanh Duyệt kinh ngạc đến ngây , mắt trừng lớn: "Em mặt tất cả ?"
" ." Thương Duật Trạch khẽ nhếch môi mỏng, khẳng định gật đầu.
Cố Thanh Duyệt bắt đầu tự động não bổ hình ảnh lúc đó, mặt một bàn , cứ liên tục quấn lấy Thương Duật Trạch đòi ôm ôm.
Hình ảnh nghĩ thôi cũng thấy quê độ.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-tron-khoi-hao-mon-toi-duoc-dai-lao-sung-len-troi/chuong-130-chong-cua-minh-khong-co-gi-dang-xau-ho.html.]
Cố Thanh Duyệt sống còn gì luyến tiếc lấy chăn trùm kín mít , thút thít : "Em còn mặt mũi nào gặp khác nữa , Thương Duật Trạch, đều tại , cũng cản em một chút."
Thương Duật Trạch hiểu: "Em lời ?"
Cố Thanh Duyệt lật chăn , một đôi mắt to long lanh ngấn nước Thương Duật Trạch.
dáng vẻ mềm mại đáng yêu cô gái nhỏ, lòng Thương Duật Trạch mềm nhũn thành một vũng nước, hùa theo lời cô : ", , ."
mày mắt ngậm vỗ vỗ đầu Cố Thanh Duyệt: "Chồng , gì đáng hổ."
Cố Thanh Duyệt bĩu môi: " em tuyệt đối sẽ đụng đến một giọt rượu nào nữa!"
dứt lời, bụng cô lúc mà kêu lên.
Bữa trưa ăn xong, bữa tối ăn, mười mấy tiếng đồng hồ ăn gì, thể đói ?
Thương Duật Trạch hỏi: " ăn gì?"
Cố Thanh Duyệt cũng ăn gì: " xem trong tủ lạnh đồ ăn gì ."
Bây giờ rạng sáng, hầu sớm về biệt thự bên cạnh nghỉ ngơi.
Thương Duật Trạch mở tủ lạnh, nguyên liệu nấu ăn trong nhà mỗi ngày đều do hầu mua tươi, cho nên nguyên liệu trong tủ lạnh nhiều.
Gợi ý siêu phẩm: Mạo Danh Nhiều Năm đang nhiều độc giả săn đón.
một tay vịn cửa tủ lạnh, những nguyên liệu ít ỏi còn sót bên trong, hỏi: "Ăn mì nhé?"
"." Cố Thanh Duyệt ý kiến.
Thương Duật Trạch lấy từ trong tủ lạnh hai quả trứng gà và một nắm rau cải nhỏ.
Cố Thanh Duyệt giống như một cái đuôi nhỏ theo Thương Duật Trạch.
Thương Duật Trạch lưng về phía bếp, rũ mí mắt, dùng tay xoa xoa đầu cô: "Trong bếp nhiều khói dầu, em ngoài ."
Cố Thanh Duyệt nhúc nhích: "Em thể phụ giúp ."
Thương Duật Trạch quanh bếp một vòng, đưa rau cải cho cô: " thì rửa rau ."
Cố Thanh Duyệt nhận lấy rau cải, dép lê lạch cạch chạy đến vòi nước, tách từng bẹ rau rửa sạch.
Thương Duật Trạch đổ dầu chảo, đợi dầu nóng thì đổ trứng đ.á.n.h tan .
Hai đều yên lặng bận rộn với công việc , trong căn bếp tràn ngập khói lửa nhân gian , vài phần cảnh tượng năm tháng tĩnh hảo.
nhanh, bát mì trứng thơm phức nấu xong, chiếc mũi nhỏ Cố Thanh Duyệt ngửi thấy mùi thơm trong khí, cơn thèm ăn trong bụng rục rịch.
"Thơm quá." Cô chằm chằm bát mì hai mắt phát sáng, cô cảm thấy đói đến mức thể ăn hết một con bò.
Cô định đưa tay bưng bát thì Thương Duật Trạch gọi : "Để bưng, cẩn thận kẻo bỏng."
Thương Duật Trạch bưng bát, Cố Thanh Duyệt cầm đũa theo .
bàn ăn, Cố Thanh Duyệt thỏa mãn húp sợi mì trong bát: "Thương Duật Trạch, tay nghề nấu nướng tồi nha."
Nước dùng mì pha chế tuyệt cú mèo.
khen ngợi, đuôi mắt Thương Duật Trạch vểnh lên, đôi mắt đen như mực tỏa vầng sáng dịu dàng.
" ăn ?" Cố Thanh Duyệt nuốt sợi mì trong miệng xuống, hỏi Thương Duật Trạch.
Thương Duật Trạch buổi tối ăn cơm nên đói, cho nên chỉ nấu một bát mì cho Cố Thanh Duyệt.
đàn ông nhướng mày kiếm, bên môi ngậm nụ nhạt: "Nếu em đút cho thì thể ăn."
Cố Thanh Duyệt liếc một cái, cố ý trêu chọc : " thì đừng ăn nữa."
Nụ bên môi Thương Duật Trạch cứng đờ, cô gái nhỏ mà bài theo lẽ thường.
Cố Thanh Duyệt lén lút trộm Thương Duật Trạch, chỉ thấy khuôn mặt tuấn tú đàn ông trầm xuống, đôi mắt đan phượng sắc bén lạnh lẽo, biểu cảm gì.
Trong lòng cô đột nhiên dâng lên một ý nghĩ , cô chơi lớn quá chứ?
" , em đùa thôi mà." Cô lưu loát dỗ .
Thương Duật Trạch đến mức vì chút chuyện nhỏ mà tức giận, để phu nhân dỗ dành một chút, thế đen mặt, cố gắng tỏ vẻ tổn thương tủi .
Cố Thanh Duyệt quả nhiên mắc mưu, thò đầu ghé sát : " thật sự tức giận ?"
Thương Duật Trạch tiếp tục im lặng chuyện, ý như như nơi đáy mắt bán tâm trạng đang thầm sướng lúc .
Tròng mắt Cố Thanh Duyệt đảo một vòng, cuộn mì đũa, đưa đến bên miệng Thương Duật Trạch: "Ông xã~ mau nếm thử bát mì do chính tay nấu ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.