Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Trốn Khỏi Hào Môn, Tôi Được Đại Lão Sủng Lên Trời

Chương 49: Thương Phu Nhân, Cũng Được Hoan Nghênh Phết

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Hàn Tiêu cầm micro ở giữa, dáng nam sinh cao ngất, vóc dáng thon dài, ánh đèn màu ấm áp chiếu lên , khiến cả toát lên vẻ thanh xuân và rạng rỡ.

Micro kề sát môi, chất giọng êm tai tuôn chảy qua kẽ răng, kết hợp với khuôn mặt thanh tú trai , trong nháy mắt khiến liên tưởng đến một cuộc tình thanh xuân vườn trường ngọt ngào.

" cùng em, ngắm phong cảnh nhất, xem bộ phim dài nhất, giai điệu động lòng , bởi vì em và , sẽ cùng em đến thế kỷ tiếp theo, đó điều may mắn bao..."

Hát đến đây, ánh mắt chạm đôi mắt Tống Nhiễm Nhiễm.

Cơ thể Tống Nhiễm Nhiễm cứng đờ, những hình ảnh trong quá khứ như một thước phim điện ảnh từng màn từng màn tua mắt.

Thời gian như thủy triều rút , dường như trở mùa hè rực rỡ năm .

Cũng ở KTV, cũng lời bài hát , nam sinh mặt tuy rũ bỏ vẻ ngây ngô, chẳng khác biệt bao so với trong ký ức.

Buổi tối khi thi đại học xong, cầm micro, ngông cuồng và kiêu ngạo: "Bài hát tặng cho cô gái thích!"

Bài hát êm tai vang vọng trong phòng bao, ánh mắt Hàn Tiêu từ đầu đến cuối từng rời khỏi Tống Nhiễm Nhiễm.

Đầu quả tim Tống Nhiễm Nhiễm nóng rực, tim đập nhanh bất thường, khung cảnh mắt dần dần chồng chéo với hai năm .

Đêm đó, tim cô cũng đập nhanh như .

Một khúc nhạc kết thúc, thi vỗ tay.

"! Hàn Tiêu, ngờ hát thế."

Hàn Tiêu mỉm : "Chỉ bài hát tạm thôi."

"Nào nào nào, tiếp tục tiếp tục!"

đều chừng mực, nội dung Thật Thách đều trong phạm vi thể chấp nhận , khuấy động khí khiến chọn cảm thấy khó xử.

Vòng , lá Joker lớn rơi tay Tống Nhiễm Nhiễm, còn lá Át thì ở trong tay Hàn Tiêu.

Tống Nhiễm Nhiễm chọn Thật.

Đầu ngón tay Hàn Tiêu gõ hai cái lên lá bài đặt mặt bàn: "Hôm nay học ?"

"Hả?" Tống Nhiễm Nhiễm ngơ ngác, còn tưởng nhầm.

"Hàn Tiêu, hỏi câu gì thế?"

" thể hỏi câu nào hàm lượng kỹ thuật một chút ? Ví dụ như thích ? đang yêu đương ?"

Hàn Tiêu trả lời, chỉ một mực chằm chằm Tống Nhiễm Nhiễm, khóe môi nở một nụ chói mắt, dường như đang đợi câu trả lời cô.

Tống Nhiễm Nhiễm khẽ : " ."

"Nào, tiếp tục." Hàn Tiêu thu tất cả các lá bài mặt .

Hứa Hữu Ninh kéo kéo tay áo Tống Nhiễm Nhiễm, hạ thấp giọng: "Tớ còn tưởng Hàn Tiêu sẽ nhân cơ hội hỏi cảm nhận về bạn trai cũ chứ?"

Cố Thanh Duyệt Hàn Tiêu, Tống Nhiễm Nhiễm, trong mắt lóe lên nụ ranh mãnh: "Đây gọi chừng mực, để Nhiễm Nhiễm cảm thấy khó xử."

Hứa Hữu Ninh chớp chớp mắt: "Hôm nay đến , đáp án những câu hỏi đó, hẳn đều hiểu rõ trong lòng."

Tống Nhiễm Nhiễm mím môi, Hàn Tiêu dường như thật sự đổi.

thời gian , sáng nào cũng đặc biệt chạy đến lầu ký túc xá đưa bữa sáng cho cô, trời lạnh thế , xe đạp điện, còn thỉnh thoảng tặng hoa tươi và đồ ăn vặt cho cô... Những điều quả thực khá cảm động.

Ký túc xá mười giờ đóng cửa, chơi đến chín giờ thì giải tán.

Chơi bao nhiêu ván, Cố Thanh Duyệt từng rút trúng lá Joker lớn và lá Át nào.

trí nhớ siêu phàm, họ thu bài xào bài, cô thể đoán thứ tự các lá bài.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-tron-khoi-hao-mon-toi-duoc-dai-lao-sung-len-troi/chuong-49-thuong-phu-nhan-cung-duoc-hoan-nghenh-phet.html.]

Bước khỏi cửa KTV, gió lạnh thổi tới khiến bất giác quấn chặt quần áo .

một nam sinh đến bên cạnh Cố Thanh Duyệt, vẻ mặt dè dặt ngượng ngùng, giơ điện thoại lên: "Chúng thể kết bạn WeChat ?"

Cố Thanh Duyệt kịp lên tiếng, một chiếc Bentley màu đen dừng , cửa sổ xe hạ xuống một nửa, góc nghiêng đàn ông chìm một nửa trong bóng tối lộ vài phần lạnh lùng, đôi mắt đen nhánh như màn đêm.

Ánh mắt lướt qua nam sinh đang xin WeChat Cố Thanh Duyệt, giọng lạnh nhạt hờ hững.

"Duyệt Duyệt."

Cố Thanh Duyệt đầu , khi thấy chiếc Bentley quen thuộc, vẻ mặt từ lạnh nhạt chuyển thành vui mừng.

"Ngại quá, bạn trai ." Cô từ chối thẳng thừng nam sinh , xoay chạy lên xe.

khi tạm biệt Hứa Hữu Ninh và Tống Nhiễm Nhiễm, chiếc xe nhanh chóng hòa dòng xe cộ, bóng và những tòa nhà cao tầng phía dần biến thành một chấm đen nhỏ trong gương chiếu hậu.

Nam sinh chằm chằm hướng chiếc xe biến mất, vẻ mặt vô cùng hụt hẫng.

Chu Húc Dương từ phía vỗ vỗ vai : " em, chấp nhận hiện thực ."

...

Chiếc xe chạy đại lộ rộng lớn.

Thương Duật Trạch liếc cô, một tay cầm vô lăng, các khớp ngón tay tùy ý gõ hai cái lên vô lăng: " tỏ tình với em, Thương phu nhân, cũng hoan nghênh phết nhỉ."

Giọng lạnh lẽo xa cách, mang theo một tia ghen tuông chua xót.

Các tình yêu nhớ kết bạn với Vân Vũ Miên Miên ở fb để chúng lạc nhé

đến trường đón Cố Thanh Duyệt, bên cạnh cũng một nam sinh, thêm một nữa.

Cố Thanh Duyệt ngước mắt đàn ông, khuôn mặt điển trai trầm xuống, đôi môi mỏng mím chặt, giữa hai hàng lông mày vương vấn sự lạnh lẽo, rõ ràng, tâm trạng hiện tại vô cùng khó chịu.

Cô buồn : "Thương Duật Trạch, em cứ cảm giác trong lời ẩn ý thế nhỉ?"

Thương Duật Trạch chua loét : "Chẳng do phu nhân quá hoan nghênh ? Ở trường cũng nhiều tỏ tình với em ?"

Cố Thanh Duyệt thành thật trả lời: "Cũng bình thường thôi."

" ?" Thương Duật Trạch hỏi.

Cố Thanh Duyệt tìm một tư thế thoải mái tựa ghế: "Em đối tượng bồi dưỡng trọng điểm trường mà, hồi cấp hai cấp ba, ánh mắt giáo viên các môn hận thể dính chặt lên em. Nếu ai tỏ tình với em mà giáo viên thấy, thứ đón chờ họ sẽ một trận phê bình giáo d.ụ.c đấy."

Ở cái tuổi yêu, cô đặc biệt hoan nghênh ở trường, nam sinh tỏ tình với cô đếm xuể, mỗi ngày đến trường trong ngăn bàn đều nhét đầy thư tình và đồ ăn vặt.

Còn cả đàn khóa chặn cô ở cửa lớp, cô thật sự chịu nổi sự quấy rối, liền dùng chút mưu mẹo cố ý để giáo viên thấy.

Thành tích mỗi thi cô đều hạng nhất khối với cách biệt lập, bỏ xa thứ hai hai ba mươi điểm chuyện bình thường. Nhà trường còn trông cậy việc cô thi đỗ Trạng nguyên, mang danh tiếng cho trường, tự nhiên bóp c.h.ế.t yếu tố khả năng ảnh hưởng đến thành tích cô từ trong trứng nước.

Lên cấp ba cũng , dần dần, bọn họ dù lòng tỏ tình với cô, cũng cái gan đó.

Sắc mặt khó coi Thương Duật Trạch dịu một chút, giọng điệu vẫn cứng nhắc: "Đại học thì ?"

"Em đều từ chối hết , em bao giờ kết bạn WeChat với họ, đồ họ tặng em cũng bao giờ nhận."

Thực cô chẳng chút hứng thú nào với chuyện yêu đương, cho đến năm nay âm dương thác lĩnh chứng kết hôn với Thương Duật Trạch.

Cơn ghen Thương Duật Trạch cuối cùng cũng giảm bớt, sang chuyện chính: "Cô nhi viện em nhờ điều tra manh mối ."

Cố Thanh Duyệt vui mừng: "Ở ?"

"Ở một vùng ngoại ô khá hẻo lánh Kinh Thị, ngày mai đưa em xem thử."

Cố Thanh Duyệt ngoài cửa sổ xe, hàng vạn ngọn đèn nhà nhà sáng rực, chẳng ngọn đèn nào thuộc về cô.

Giọng cô trầm thấp, nhuốm màu bi thương: "Thương Duật Trạch, em thể tìm ba ruột ? Em sẽ còn nhà chứ?"


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...