Sau Khi Trốn Khỏi Hào Môn, Tôi Được Đại Lão Sủng Lên Trời
Chương 65: Nụ Hôn Đầu
Đôi mắt Cố Thanh Duyệt như nước mưa gột rửa, trong trẻo thuần khiết, giọng cô mềm mại: "Em thật sự như ?"
Hồi nhỏ cô cũng từng nghĩ chỉ cần học giỏi, ngoan ngoãn hiểu chuyện, bố sẽ yêu thương cô.
hiện thực cho cô , tất cả đều giả.
Họ bố cô, ai yêu thương cô cả.
"Em còn hơn thế nhiều."
Đừng bỏ lỡ: Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều, truyện cực cập nhật chương mới.
Dứt lời, thở nóng rực rơi xuống cánh môi cô.
Nụ hôn bất ngờ khiến cơ thể Cố Thanh Duyệt căng cứng, bản năng lùi về , khi hai bờ môi chạm , dường như một luồng điện chạy qua cơ thể, cảm giác tê dại khiến hình cô khẽ run rẩy.
Nhận ý đồ cô, cánh tay đàn ông siết chặt vòng eo cô, ấn cô lòng, tay đỡ lấy gáy cô, nụ hôn nóng bỏng xâm chiếm thở cô.
cạy mở đôi môi đỏ mọng cô, tiến sâu khám phá, cướp đoạt, hương thơm thanh mát lạnh lẽo độc quyền đàn ông xâm chiếm lãnh địa riêng tư cô.
Trái tim Cố Thanh Duyệt gần như nhảy khỏi lồng ngực, cả khuôn mặt đều đỏ bừng.
Nụ hôn dịu dàng và triền miên, mang theo sự bá đạo và mạnh mẽ.
Cho đến khi khí trong phổi vắt kiệt , Thương Duật Trạch mới lưu luyến rời khỏi đôi môi đỏ mọng cô.
Cố Thanh Duyệt mềm nhũn trong lòng , thở rối loạn, đôi môi đỏ sưng, khóe môi hôn đến tê đau.
Ngón tay Thương Duật Trạch miết qua cánh môi đỏ mọng mềm mại cô, giọng trầm khàn quấn quýt trêu : "Chúng về nhà thôi."
Cố Thanh Duyệt hôn đến đầu óc cuồng, đầu óc vốn cồn làm tê liệt càng thêm choáng váng.
Thương Duật Trạch ôm cô, thấp giọng dỗ dành: " bế ?"
Cố Thanh Duyệt chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh xinh , chủ động vươn tay: "."
Thương Duật Trạch khẽ một tiếng, bế bổng cô lên, cúi mắt cô gái trong lòng, đáy mắt sâu thẳm sự dịu dàng như nước.
Trời tối đen, gió lạnh thấu xương.
khỏi quán bar, gió lạnh xen lẫn sương giá thổi tới.
Cố Thanh Duyệt Thương Duật Trạch ôm trong lòng nhịn rùng một cái, cứ rúc sát .
Tay Thương Duật Trạch dùng thêm chút lực, che chắn cho cô kín đáo hơn.
Thương Mặc thấy họ , lập tức mở cửa xe phía .
Thương Duật Trạch bế Cố Thanh Duyệt trong xe, Cố Thanh Duyệt tựa n.g.ự.c , nhắm mắt , buồn ngủ díp mắt.
Sợ cô cảm lạnh, Thương Duật Trạch bảo Thương Mặc chỉnh nhiệt độ điều hòa cao lên.
Duật Cảnh Trang Viên.
Thương Duật Trạch đặt Cố Thanh Duyệt lên sô pha, giúp việc bưng canh giải rượu chuẩn sẵn lên.
lay lay vai Cố Thanh Duyệt: "Duyệt Duyệt, uống canh giải rượu hẵng ngủ, nếu sáng mai dậy sẽ đau đầu đấy."
Cố Thanh Duyệt buồn ngủ, chỉ ngủ, cô lắc đầu, giọng mềm mại nũng nịu, giống như đang làm nũng: "Em , em ngủ."
Thương Duật Trạch ôm cô trong lòng: "Chỉ uống một chút thôi ?"
Cố Thanh Duyệt nhắm mắt lầm bầm: " ."
Thương Duật Trạch cúi đầu cô một lúc, bây giờ còn chút ý thức, đợi ngủ say càng đút , bắt đầu gài bẫy cô: "Uống canh giải rượu tối nay uống t.h.u.ố.c nữa."
uống t.h.u.ố.c nữa, Cố Thanh Duyệt ngoan ngoãn uống cạn bát canh giải rượu Thương Duật Trạch đút cho.
Thương Duật Trạch bế cô lên tầng năm, khi đến cửa phòng ngủ Cố Thanh Duyệt, tay định mở cửa khựng , trực tiếp bế về phòng ngủ chính.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-tron-khoi-hao-mon-toi-duoc-dai-lao-sung-len-troi/chuong-65-nu-hon-dau.html.]
Cố Thanh Duyệt chiếc giường lớn, mái tóc đen nhánh dày đặc xõa tung gối, chiếc chăn màu sẫm càng làm tôn lên làn da trắng lạnh như sương cô.
Thương Duật Trạch phòng tắm lấy khăn ấm lau mặt và tay chân cho cô, đắp chăn cẩn thận, định tắm, thì thấy Cố Thanh Duyệt vốn đang nhắm mắt mở to đôi mắt ướt át.
Đầu mày cô nhíu , thản nhiên bảo mặt: "Thương Duật Trạch, bộ quần áo mặc thoải mái, cởi giúp em."
Đừng bỏ lỡ: Thập Niên 70 Thủ Tiết 3 Năm, Mang Song Bào Thai Đến Quân Đội Tìm Chồng Ly Hôn, truyện cực cập nhật chương mới.
Thương Duật Trạch tiên sang phòng cô lấy đồ ngủ, lật chăn lên.
Cô mặc áo len ôm sát và quần âu, áo len ngắn, lộ một đoạn eo thon gầy.
Quần áo mặc thường ngày chắc chắn mềm mại thoải mái bằng đồ ngủ.
Xuất phát từ sự tôn trọng, quần áo cho cô, bây giờ cô chủ động đề nghị, chắc chắn cũng làm theo.
Thương Duật Trạch một tay đỡ cô dậy, tay cởi áo len cô .
Làn da trắng như tuyết mịn màng lọt đáy mắt , mang đến sự kích thích thị giác mạnh mẽ.
Yết hầu lăn lộn, hương vị thực cốt tiêu hồn đêm đó cùng với ký ức đồng loạt hiện về, bụng dâng lên một luồng nhiệt nóng rực, thở cũng theo đó mà trở nên nặng nề.
, dám thêm, nhanh chóng mặc đồ ngủ cho cô.
Nào ngờ Cố Thanh Duyệt đẩy tay , chỉ áo lót: "Còn bộ bên trong nữa."
Thương Duật Trạch căng cứng quai hàm, trong đôi mắt nhẫn nhịn đều tụ tơ m.á.u đỏ, khi chạm ánh mắt đơn thuần vô tội thiếu nữ, hết cách.
"Cố Thanh Duyệt, em hành hạ khác."
Tay vòng lưng cô, cởi cúc áo , khoảnh khắc chiếc áo lót cởi bỏ, hỏa tốc mặc đồ ngủ cho cô, đó quần ngủ cho cô.
bộ quá trình đều rũ mắt, thêm một cái nữa, thật sự sợ sẽ "làm thịt" cô nhóc mất.
còn sự trói buộc quần áo, Cố Thanh Duyệt nhắm mắt ngủ say sưa.
Thương Duật Trạch cô nhóc ngủ vô tư lự , bất đắc dĩ phòng tắm, tắm nước lạnh suốt một tiếng đồng hồ mới đè nén ngọn lửa d.ụ.c vọng nóng rực xuống.
Hôm .
Cố Thanh Duyệt mơ màng tỉnh dậy từ trong giấc mộng, đại não trống rỗng, ánh mắt vô tình lướt qua, thấy rèm cửa màu đen.
Nếu cô nhớ nhầm, rèm cửa phòng ngủ cô hình như màu trắng ngà.
Nghĩ đến đây cô giật bật dậy, chiếc chăn cũng theo động tác cô trượt xuống đùi, cô quanh căn phòng một lượt.
" ở đây?"
Đây phòng Thương Duật Trạch ?
đợi cô nghĩ thông suốt, cửa phòng ngủ đẩy , Thương Duật Trạch bưng một cốc nước ấm, thần sắc thong dong đến giường, đưa cốc nước cho cô.
Đại não Cố Thanh Duyệt vẫn load kịp, thấy cốc nước đưa tới, trực tiếp đưa tay nhận lấy, cổ họng khô khốc khó chịu, cô uống cạn cốc nước một .
Thương Duật Trạch cầm lấy cốc trong tay cô, đặt lên tủ đầu giường, bên mép giường, vẻ mặt ngơ ngác cô nhóc, hỏi: "Chuyện xảy tối qua nhớ gì ?"
"Tối qua..." Cố Thanh Duyệt cố gắng nhớ , tối qua cô say, mất trí nhớ, mặt, những ký ức vỡ vụn chắp vá thành một bức tranh chỉnh.
Cô rũ mắt xuống, ngón tay vò vò chăn: "Xin , em hiểu lầm ."
Căn bản bạch nguyệt quang nào cả.
Thương Duật Trạch vươn tay ôm cô lòng, ngón tay vuốt ve mái tóc cô: " , mang cho em đủ cảm giác an ."
Cô nhóc thiếu cảm giác an luôn rõ, quá khứ ngó lơ, vứt bỏ từ nhỏ, khiến nội tâm cô cực kỳ nhạy cảm hoảng sợ.
Bên ngoài chỉ cần một chút gió thổi cỏ lay, cô sẽ rúc trong lớp vỏ bọc bảo vệ .
Các tình yêu nhớ kết bạn với Vân Vũ Miên Miên ở fb để chúng lạc nhé
nghĩ từ từ bồi đắp tình cảm, nước chảy đá mòn, quên mất, thiếu thốn tình thương nhạy cảm cần tình cảm nóng bỏng mãnh liệt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.