Sau Khi Trốn Khỏi Hào Môn, Tôi Được Đại Lão Sủng Lên Trời
Chương 86: Phu nhân, tối nay chúng ta có thể thực hiện nghĩa vụ vợ chồng không?
Thiết kế tình tiết bộ phim dễ khơi dậy sự đồng cảm con .
"Cái c.h.ế.t đáng sợ, lãng quên mới lời từ biệt cuối cùng, xin hãy nhớ lấy bạn đang yêu và từng yêu."
Khi cốt truyện lên đến cao trào, khoảnh khắc tiếng nhạc vang lên, trong chốc lát xung quanh tiếng sụt sùi, tiếng lục tìm khăn giấy.
Nước mắt Cố Thanh Duyệt chầm chậm lăn dài má.
Thương Duật Trạch thấy nước mắt cô, trong lòng giật , vội lấy khăn giấy lau nước mắt cho cô: "Xem phim thôi ?"
điểm nhẹ lên chóp mũi đỏ ửng Cố Thanh Duyệt, khẽ một tiếng: "Đều thành con mèo mướp nhỏ ."
Cố Thanh Duyệt sụt sịt : "Cảm động quá."
Cô nước mắt lưng tròng Thương Duật Trạch: "Bộ phim lấy nhiều nước mắt thế , chút phản ứng nào ?"
Thương Duật Trạch nghĩ nửa ngày mới buông một câu: " lẽ điểm rơi nước mắt cao."
Bộ phim hạ màn, bộ đèn trong rạp sáng lên, nhao nhao dậy bước khỏi phòng chiếu.
Cố Thanh Duyệt nhúc nhích, Thương Duật Trạch đưa tay ôm lòng .
Dịu dàng hỏi: " nhớ nhà ?"
Cố Thanh Duyệt gật gật đầu, đó lắc lắc đầu.
Hành động gật đầu ngẩng đầu cô khiến Thương Duật Trạch đến ngẩn : "Em thế nhớ nhớ?"
Đôi mắt to trong veo sáng ngời Cố Thanh Duyệt giống như nước mưa gột rửa, sạch sẽ, sáng ngời.
Cô Thương Duật Trạch, chậm rãi mở miệng: "Thương Duật Trạch, đây em hâm mộ những đứa trẻ khác thương yêu, bây giờ em hâm mộ nữa, bởi vì em và ông nội."
Cô còn cô nhi ai cần, ai yêu nữa, Thương Duật Trạch và ông nội đều yêu thương cô, đặc biệt Thương Duật Trạch.
Bạn thể thích: Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
đang dốc hết khả năng để bù đắp tuổi thơ thiếu thốn cho cô.
Thương Duật Trạch giữ chặt gáy cô, cúi đầu nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cô: "Chúng mãi mãi một nhà, em bảo bối nhà chúng ."
Cố Thanh Duyệt nín mỉm : "Câu tình thoại sến quá ."
Thấy cô , trong lòng Thương Duật Trạch cũng thở phào nhẹ nhõm, kéo cô lên, bước khỏi phòng chiếu.
Cố Thanh Duyệt vệ sinh một chuyến, lúc , một nam sinh chặn đường cô.
khuôn mặt nhỏ nhắn kiều mị xinh Cố Thanh Duyệt, gốc tai đều đỏ bừng, cúi gằm mặt, căn bản dám Cố Thanh Duyệt.
" thể thêm phương thức liên lạc ?"
"Ngại quá, kết hôn ." Cố Thanh Duyệt quơ quơ bàn tay đang đeo nhẫn mặt , chạy về hướng Thương Duật Trạch.
Nam sinh kinh ngạc, cô cũng lớn lắm, kết hôn ?
Đôi mắt phượng hẹp dài Thương Duật Trạch nhướng lên, như như cô: "Yo! Thương phu nhân diễm phúc cạn nha."
Cố Thanh Duyệt, ừm, lời quen tai thật: "Đây coi như boomerang bay ngược ?"
Cô khẽ chớp hàng mi: " em nên đáp một câu ghen ?"
Thương Duật Trạch cô chọc , nắm lấy tay cô: " thôi, chúng ăn trưa."
...
Buổi tối, bên ngoài trung tâm thương mại đang b.ắ.n pháo hoa.
Thương Duật Trạch thấy bán bóng bay, mua cho Cố Thanh Duyệt một quả bóng bay hình gấu trúc.
Cố Thanh Duyệt kéo sợi dây quả bóng bay: "Em còn trẻ con nữa, mua cái cho em làm gì?"
Khóe miệng Thương Duật Trạch khẽ cong: "Tặng cho Cố Thanh Duyệt hồi nhỏ."
Trong lòng Cố Thanh Duyệt mềm nhũn, cô nở nụ : " em mặt Cố Thanh Duyệt hồi nhỏ cảm ơn ."
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-tron-khoi-hao-mon-toi-duoc-dai-lao-sung-len-troi/chuong-86-phu-nhan-toi-nay-chung--co-the-thuc-hien-nghia-vu-vo-chong-khong.html.]
Pháo hoa nở rộ trung, chiếu sáng hàng lông mày diễm lệ đậm nét thiếu nữ.
Thương Duật Trạch cô, đáy mắt cuộn trào tình yêu.
Pháo hoa rực rỡ sắc màu điểm xuyết bầu trời trở nên lộng lẫy đa tư.
Thương Duật Trạch khẽ nhếch bạc môi: " ?"
Các tình yêu nhớ kết bạn với Vân Vũ Miên Miên ở fb để chúng lạc nhé
Cố Thanh Duyệt nhỏ giọng với : " bằng tặng em."
đường về, Thương Duật Trạch nhớ một chuyện: "Duyệt Duyệt, đợi khai giảng thì làm thủ tục trả ký túc xá ."
Học phí và phí ký túc xá đóng một cả năm.
Học kỳ sở dĩ , bởi vì lúc đó hai mới quen , những băn khoăn và suy nghĩ trong lòng Cố Thanh Duyệt, cho nên mới chuyện bảo cô trả ký túc xá.
"." Cố Thanh Duyệt đồng ý dứt khoát.
Duật Cảnh Trang Viên.
Cố Thanh Duyệt tắm xong mặc áo ngủ giường xem tài liệu ôn thi IELTS.
Thương Duật Trạch đang ngoài ban công gọi điện thoại, cúc áo ngủ cởi hai cái, lỏng lẻo khoác .
Cúp điện thoại, đến bên giường xuống, ngũ quan tinh xảo lập thể cô gái, :
"Duyệt Duyệt, thế em chút manh mối ."
Ngón tay đang bóp mép sách Cố Thanh Duyệt siết chặt, góc trang giấy cô bóp một nếp gấp, cô Thương Duật Trạch, tràn đầy mong đợi hỏi: " tin tức nhà em ?"
Thương Duật Trạch kéo tay cô qua, chiếc vòng ngọc bích tôn lên cổ tay trắng ngần như sương tuyết cô: "Năm đó em bọn buôn vứt cửa cô nhi viện."
"Bọn buôn ?" Cố Thanh Duyệt trừng lớn mắt, trong lòng cuộn trào sóng lớn, điều chứng minh cô nhà vứt bỏ ?
nhiều năm như , nhà cô cũng đang tìm cô ?
Thương Duật Trạch nắm lấy bàn tay nhỏ bé cô trong lòng bàn tay : "Năm đó, hành tung bọn buôn bại lộ, cảnh sát truy quét gắt gao, mang theo em dễ chạy trốn, liền vứt em , nơi đó vặn cô nhi viện Nhân Tâm."
Xem thêm: Mạn Mạn Của Tôi (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
" ? bắt em từ đến?" Cố Thanh Duyệt sốt sắng hỏi, bây giờ cô kịp chờ đợi chân tướng.
Thương Duật Trạch: "Tên buôn đó trong lúc chạy trốn băng qua đường, một chiếc xe tải đ.â.m c.h.ế.t ."
"Manh mối đứt ." Ánh mắt Cố Thanh Duyệt ảm đạm hai phần.
Tuy cô còn hâm mộ khác cha yêu thương, tận đáy lòng cô rốt cuộc vẫn khao khát tình yêu cha .
Bây giờ vứt bỏ, trong lòng cô nhen nhóm một tia hy vọng.
hai mươi năm , cô cũng cha còn nguyện ý nhận cô ?
Thương Duật Trạch an ủi: " , chỉ cần từng làm thì sẽ dấu vết để , nhất định sẽ tìm ."
Tuy chứng thực Cố Thanh Duyệt bọn buôn vứt cửa cô nhi viện, lúc đó rốt cuộc bọn buôn bắt cóc cha chủ động bán cũng .
Khi nắm chắc một trăm phần trăm, tuyệt đối thể để chuyện Cố Thanh Duyệt cô nhi tiết lộ ngoài.
Cố Thanh Duyệt cảm thấy lý, cũng xoắn xuýt nữa: " cũng ."
Thương Duật Trạch rút cuốn sách trong tay cô : "Ngủ thôi."
Cố Thanh Duyệt liếc thời gian: "Mới đến tám rưỡi, ngủ sớm thế làm gì?"
" chúng làm chút chuyện ý nghĩa."
Lời còn dứt, đàn ông áp sát tới, cơ thể Cố Thanh Duyệt chìm trong chiếc giường lớn, hình tráng kiện bao trùm lấy cô.
Nụ hôn nóng rực rơi môi cô, thở hormone nam tính phả mặt, lúc Cố Thanh Duyệt hôn đến mức đầu óc choáng váng, nụ hôn Thương Duật Trạch chuyển dời trận địa.
Bạc môi hôn lên làn da trắng nõn mịn màng cô, chiếc cổ lập tức xuất hiện dấu vết đỏ tươi.
"Thương Duật Trạch." Giọng Cố Thanh Duyệt giống như ngậm mật đường ngọt ngào dính dấp.
Trong đôi mắt đan phượng xinh Thương Duật Trạch nhuốm ngọn lửa tình dục, đuôi mắt phiếm hồng, giọng trầm khàn gợi cảm: "Phu nhân, tối nay chúng thể thực hiện nghĩa vụ vợ chồng ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.