Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Trốn Khỏi Hào Môn, Tôi Được Đại Lão Sủng Lên Trời

Chương 9: Sữa Bò

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Thương Duật Trạch mắng quả thực miệng cũng khó cãi, đây Cố Thanh Duyệt thích ăn gì ? Sợ gắp món cô thích, mà cô gái nhỏ từ chối, nên vẫn luôn lưu tâm quan sát những món ăn cô thích.

xem cô thích ăn gì mới gắp cho cô.

Hơn nữa cái tâm cơ ba quả thực bình thường nào cũng .

lớp 10 nhung nhớ con gái nhà , mặt cô , ngày nào cũng giống như con công đực xòe đuôi , lấy danh nghĩa thảo luận học tập suốt ngày lân la làm quen với , nghiệp cấp ba tỏ tình, hai tháng dẫn về nhà, hai mươi tuổi đăng ký kết hôn.

so về tốc độ, ba nhanh bằng , quen trong ngày liền đăng ký kết hôn dẫn về nhà.

Cố Thanh Duyệt suýt chút nữa thức ăn trong miệng làm sặc, cô vội : "Ông nội, cháu tự làm ạ."

Thương Duật Trạch gắp một miếng sườn cừu nhỏ đặt đĩa ăn cô: "Đây truyền thống nhà chúng , ở nhà phu nhân lớn nhất."

Cố Thanh Duyệt thấy miếng sườn cừu nướng thơm phức, mắt sáng rực lên, món sườn cừu ăn từ lâu , vì ở xa, cô tiện gắp.

Thiếu nữ nghiêng đầu Thương Duật Trạch, đôi mắt to sáng lấp lánh, đôi mắt màu lưu ly sóng sánh ánh nước, tựa như làn thu thủy doanh doanh động lòng .

Sắc mặt Thương Duật Trạch vẫn như thường, cầm đũa lên, gắp thêm vài món ăn đĩa Cố Thanh Duyệt.

Mấy món đều ở khá xa cô, mà cô lén mấy .

"Duyệt Duyệt, Duật Trạch tuổi tác lớn hơn một chút, lớn tuổi thì thương , nếu nó bắt nạt cháu, cháu cứ với ông nội, ông nội sẽ làm chủ cho cháu." Thương Lân quên liếc về phía Thương Duật Trạch.

Ánh mắt đó như thể đang : Lớn tuổi , thì tự lượng sức , đối xử với vợ .

Thương Duật Trạch: "..."

Chẳng chỉ lớn hơn sáu tuổi thôi ?

Thôi bỏ , dù ở nhà cũng từng địa vị.

Cố Thanh Duyệt ngượng ngùng rũ mắt: "Ông nội, Thương Duật Trạch đối xử với cháu ạ."

Mặc dù cô mới quen Thương Duật Trạch một ngày, trưởng thành chín chắn, thanh lãnh tự kiềm chế, lạnh nhạt lạnh lùng, chu đáo tỉ mỉ, nhất cử nhất động đều mang theo hàm dưỡng con cháu danh môn.

Thương Lân vui mừng khi thấy cảnh tượng : "Thấy vợ chồng hai đứa hòa thuận, ông nội cũng yên tâm ."

Ăn cơm xong, Cố Thanh Duyệt trò chuyện với Thương Lân một lúc, nếu ngày mai Cố Thanh Duyệt còn học, Thương Lân thực sự giữ đôi vợ chồng son nhà cũ qua đêm.

Từng ngọn đèn đường thắp sáng con đường, chiếc xe màu đen chạy đường, bóng đèn lướt qua, màn đêm mê ly mờ ảo.

Hàng ghế .

Trong xe vẫn yên tĩnh đến mức thể thấy tiếng kim rơi, Cố Thanh Duyệt ở sát mép, cơ thể cô dán chặt cửa xe, eo cứng đờ, hai chân khép , hai tay ngoan ngoãn đặt đầu gối, cách giữa hai sắp đuổi kịp ranh giới Sở Hà Hán Giới .

chằm chằm video trong điện thoại, suy nghĩ thả rỗng.

ở ghế phụ lái còn thấy gì, dù lúc đó Thương Duật Trạch đang lái xe, còn vẻ gượng gạo như .

Bây giờ riêng với Thương Duật Trạch ở hàng ghế , tấm vách ngăn phía còn kéo lên, trở thành một gian kín, điều khác gì nam nữ chung chăn chung gối ?

Thương Duật Trạch đang xem tài liệu, cô cũng dám phát tiếng động, sợ làm phiền , xem điện thoại để chuyển dời sự chú ý, phát hiện căn bản xem đầu .

Trong khoang xe tĩnh mịch chỉ tiếng ngòi bút ma sát với mặt giấy phát tiếng "xoẹt xoẹt".

Ký xong bản tài liệu cuối cùng, Thương Duật Trạch nghiêng mắt sang bên cạnh.

Thấy video trong điện thoại cô vẫn cái năm phút , ánh mắt từ từ dời lên khuôn mặt cô gái nhỏ.

Mặc dù mắt Cố Thanh Duyệt vẫn luôn chằm chằm màn hình, ánh mắt hề tập trung, ngay ngắn chỉnh tề, hệt như đang đối mặt với trưởng bối nghiêm khắc .

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-tron-khoi-hao-mon-toi-duoc-dai-lao-sung-len-troi/chuong-9-sua-bo.html.]

Các tình yêu nhớ kết bạn với Vân Vũ Miên Miên ở fb để chúng lạc nhé

Thương Duật Trạch gập kẹp tài liệu , đặt sang bên cạnh, tay đè lên , hỏi: "Ông nội nhiệt tình, em còn thích nghi ?"

Trong xe yên tĩnh đột nhiên vang lên tiếng , quả thực làm Cố Thanh Duyệt giật nảy , tay run lên, điện thoại trực tiếp rơi khỏi tay.

Trong lòng cô kinh hãi, đây chính điện thoại mới mua, giá ba vạn tệ đấy! Cô luống cuống tay chân đỡ điện thoại.

Ngay khoảnh khắc điện thoại sắp rơi xuống t.h.ả.m lót chân, Cố Thanh Duyệt nhanh tay lẹ mắt vớt lấy chiếc điện thoại, đó kiểm tra điện thoại một lượt, xác định hảo sứt mẻ gì, cô mới sợ hãi vuốt n.g.ự.c thở phào nhẹ nhõm.

Lúc mới nhớ nãy hình như Thương Duật Trạch hỏi cô cái gì đó? Nhớ câu hỏi trong đầu một lượt, trả lời.

"Thích nghi ạ."

Thương Duật Trạch mím môi thầm.

Dáng vẻ luống cuống tay chân nãy cô thật sự đáng yêu.

Cô gái nhỏ luôn thể mang niềm vui cho .

Ánh mắt lệch , vô tình thấy cổ tay gầy gò đến mức lộ rõ xương cô, Thương Duật Trạch nhíu mày, dò hỏi: "Bình thường em uống sữa bò ?"

Mặc dù Cố Thanh Duyệt hỏi cái làm gì, vẫn thành thật trả lời: "Thỉnh thoảng em uống."

Thương Duật Trạch cầm điện thoại, những ngón tay thon dài như ngọc gõ màn hình, giống như đang nhắn tin: "Gửi cho một bản thời khóa biểu em."

"." Cố Thanh Duyệt ngoan ngoãn gửi thời khóa biểu cho , "Thỉnh thoảng em còn đến phòng thí nghiệm, nếu việc phiền báo cho em ."

Hai ngày nay phòng thí nghiệm bận, thời gian rảnh rỗi cô tương đối nhiều hơn một chút.

Về đến Duật Cảnh Trang Viên chín giờ tối.

Ngay lúc Cố Thanh Duyệt chuẩn tìm cớ chuồn về phòng , Thương Duật Trạch bưng một ly sữa bò về phía cô.

Ánh đèn trắng lạnh lẽo rải rác đàn ông, khóe mắt chân mày chìm đắm trong sự lạnh lẽo vô tận, giống như tuyết trắng xóa đỉnh núi cao, thanh lãnh và xa cách, ánh sáng và bóng tối đổi theo từng bước , thong thả bước tới, dáng cao ráo hắt một cái bóng đầy mê hoặc.

Hoa hồng leo ngoài cửa sổ tắm trong ánh trăng sáng vằng vặc, những cánh hoa mỏng nhẹ như lớp lụa mỏng mạ một lớp viền bạc, màu sắc lấp lánh tựa như muôn vàn vì rơi xuống chân trời.

Cơn gió lạnh xen lẫn hương hoa ngào ngạt thổi trong nhà, thứ đến cả hương hoa chính mùi hương lạnh lẽo thanh khiết đàn ông.

Cố Thanh Duyệt ngước mắt lên, ánh mắt chạm đôi mắt phượng trầm tĩnh , đầu quả tim cô khẽ run lên.

Thương Duật Trạch đưa chiếc ly trong tay qua: "Nếm thử xem mùi vị loại sữa bò thế nào? Xem thích ?"

Những ngón tay lạnh Cố Thanh Duyệt chạm chiếc ly thủy tinh ấm áp, nhiệt độ men theo đầu ngón tay truyền đến , cô đưa ly lên môi, nhấp một ngụm nhỏ.

Hương sữa thoang thoảng, vị thanh mát và ngọt ngào.

Dường như giống với mùi vị loại sữa bò ba bốn tệ mà cô thường mua.

Hương sữa nhàn nhạt tràn ngập trong khoang miệng, sống mũi cô cay cay.

Chỉ trong một ngày , Thương Duật Trạch cho cô cảm nhận sự ấm áp mà hai mươi năm qua cô từng trải nghiệm.

Cố Thanh Duyệt uống cạn ly sữa, nở một nụ ngọt ngào với Thương Duật Trạch: "Thích ạ, ngon."

"Đưa cho , sáng mai em còn tiết, lên nghỉ ngơi sớm ." Thương Duật Trạch nhận lấy chiếc ly trong tay cô, động tác thành thạo và tự nhiên.

"Ngủ ngon."

Giọng vẫn trầm thấp như thường lệ, kỹ sẽ phát hiện , trong giọng điệu xen lẫn một tia dịu dàng khó nhận .

Tâm trạng hôm nay Cố Thanh Duyệt , đôi môi đỏ mọng ngoan ngoãn cong lên: "Ngủ ngon."


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...