Sau Khi Trọng Sinh, Ta Kết Hôn Với Kẻ Thù
Chương 10
thấy tiếng động, nam nhân lập tức cựa quậy.
“Xin , hôm nay chút chậm trễ.” Quần Thanh kéo cạnh cửa sổ thấp, hé mở một khe hở. Nàng nhốt trong nơi tối tăm chật hẹp việc cực kỳ khó chịu với bình thường.
“ xin mạo phạm.”
“...Tại hạ cũng chờ lâu lắm.” khàn khàn đáp. Cảm thấy vạt áo nàng vén lên, lập tức im bặt, vành tai đỏ ửng.
Vị tiến sĩ tân khoa Quốc Tử Giám - Tô Nhuận - chuyện vẫn còn mang vài phần giọng quê phương nam. Khi gạc dính vết thương kéo , đau đến nghiến răng phát tiếng.
Quần Thanh chỉ chuyên tâm kiểm tra vết thương. thật, đánh đến mức , thịt da nát bấy, còn phân biệt . Hơn nữa, nàng còn chú ý động tĩnh bên ngoài, đầu óc càng thể rảnh rang để nghĩ gì khác.
Vết thương sâu nhất lưng Tô Nhuận ngừng chảy máu, nhiễm trùng. Quần Thanh rắc thuốc bột lên, dùng vải sạch băng bó phần m.ô.n.g và lưng . Mấy ngày gần đây thuốc ít , tiếp theo chỉ cần tĩnh dưỡng cho , sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Làm đến mức lẽ đủ .
Quần Thanh thầm nghĩ.
Y thuật nàng vốn giỏi, thể chữa lành, chỉ thể đảm bảo chết, giống như cách nàng tự xử lý vết thương .
Tô Nhuận nàng đang nghĩ gì, chỉ thấy nàng im lặng, mặt càng đỏ, bèn chủ động phá vỡ bầu khí:
“... cô nương, bọn họ... đến phòng kiểm tra xem c.h.ế.t ?”
Dù cũng chuyện ba năm , Quần Thanh nghĩ một lúc mới nhớ :
“. Mỗi ngày đến đưa cơm. cố ý đặt thùng nước rửa bát trong phòng , mùi nặng nên họ , chắc ai phát hiện vắng mặt.”
“Đa tạ.” Tô Nhuận nhẹ giọng , lạnh nhạt : “Bọn họ chỉ e đang nghĩ, mấy hôm nữa thể chuẩn hậu sự cho tại hạ .”
khó nhọc đầu. Vì vết thương ở eo và m.ô.n.g nên chỉ thể sấp, thấy rõ diện mạo Quần Thanh, chỉ cảm nhận thở và nhiệt độ cơ thể nàng. Hôm nay tóc nàng buông xõa, từng sợi lòa xòa rủ xuống.
Quần Thanh hòa thuốc nước trong bát, đút cho uống. Tô Nhuận dựa tay nàng uống thuốc, từng lọn tóc mảnh khảnh khẽ chạm má .
Bạn thể thích: Đoạn Thân Trước Khi Chạy Nạn, Mang Theo Không Gian, Cả Nhà Ăn Sung Mặc Sướng - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Chỉ nàng :
“Uống xong thì .”
Tô Nhuận sặc một tiếng.
“Thuốc loại trị thương dùng trong quân đội, uống sẽ tạm thời thấy đau. Giờ ngọ ai hành lang cung, tự trở về chỗ , từ nay chúng gặp nữa.”
Quần Thanh , cố gắng chút cảm xúc:
“Hôm đổi thuốc cho Hồi Hương thấy. Hôm nay nàng , sẽ đến lượt . ở đây chỉ khiến gặp họa.”
Tiếng lóc van xin cung nữ Hồi Hương – lôi về Dịch Đình – mơ hồ vọng đến tai hai .
Năm Thánh Lâm nguyên niên, nội đình đang điều tra nghiêm ngặt những gián điệp ẩn .
“ .” Gương mặt Tô Nhuận lập tức đỏ bừng: “Xin ... tại hạ vốn định liên lụy cô nương... ...” đến cuối câu thì nổi nữa, hổ đến cực độ.
Quần Thanh chỉ “ừ” một tiếng, cố nhịn tiếp lời.
Kiếp , nàng và Tô Nhuận kết giao cũng từ cứu mạng mà nên.
Hôm đó, một cái kiệu nhỏ khiêng Dịch Đình, bên trong vị tiến sĩ mới tới Quốc Tử Giám, quan giáng chức từ nơi khác chuyển đến. Vì khiêng? vì đánh bằng trượng, thể tự .
Thông thường khi chịu hình, quan viên sẽ cho nghỉ ngơi, bôi thuốc, tình trạng Tô Nhuận đặc biệt:
Thuốc bôi cho trộn cát sạn và vôi, khiến vết thương ngày càng nghiêm trọng. Tô Nhuận càng lúc càng yếu, gắng gượng bò ngoài cầu cứu, may mắn đến ngoài kho phía bắc.
Quần Thanh ngoài ban đêm, liền thấy gục trong bụi trúc, áo đẫm máu, hông ngọc phù phát sáng trăng, quan viên chính cửu phẩm.
Nàng do dự một lúc, cuối cùng vẫn mạo hiểm cứu , kéo về giấu trong góc tối kho phía bắc, tốn bao công sức rửa sạch vết thương, thuốc, đút ăn dưỡng thương, cứu khỏi tay tử thần.
Hai gặp trong cảnh éo le, ngoài việc thuốc thì cũng chẳng chuyện gì nhiều. Đợi đến khi thể , phiền nàng liền lặng lẽ rời .
Gặp Tô Nhuận ở lớp dạy trong Dịch Đình, khi hồi phục, đang dạy các cung nữ vẽ mai và trúc. Quần Thanh khi còn nhỏ chẳng mấy khi cơ hội học thư họa, nay hiếm lắm mới gặp thực sự tài học nên lắng vô cùng chăm chú.
Chỉ mỗi nàng chằm chằm Tô Nhuận thì vị giảng quan đài luôn tránh ánh mắt nàng, cứ tán lá ngoài cửa sổ.
Quần Thanh cũng chẳng để tâm nhiều.
khi nàng bổ nhiệm Lục Thượng, Tô Nhuận vẫn giữ chức tiểu học sĩ trong cung, giữa hai vẫn duy trì thư tín qua . Trời lạnh thì dặn nàng mặc thêm áo, mưa xuống thì mang dù tới. Tính cách chút do dự mềm yếu, bao giờ làm phiền quá mức, mỗi nàng cần nhờ vả, đều sẵn lòng che chở, nên Quần Thanh mãi vẫn nỡ cắt đứt mối giao tình .
Mãi đến khi Lục Hoa Đình vạch trần, Quần Thanh mới bừng tỉnh: lẽ Tô Nhuận sớm đoán phận và mục đích nàng, nên mới dám liều giúp đỡ, đánh cược tất cả chỉ vì một chữ “tình”.
trong mắt Quần Thanh, Tô Nhuận nàng liên lụy một cách oan uổng.
Nếu quen nàng, giúp nàng thì đắc tội với Lục Hoa Đình, cũng đến nỗi để cả con đường làm quan và mạng sống rơi tay .
Huống hồ bây giờ nàng còn tiếp tục nữa thì càng nên để Tô Nhuận cuốn vũng nước đục .
Tình nghĩa thứ khó báo đáp nhất. chi bằng, ngay từ đầu, đừng làm bạn.
Hiện tại, khi Quần Thanh hạ lệnh đuổi khách, Tô Nhuận cũng chẳng còn mặt mũi mà ở , mấy cố gắng gượng dậy mồ hôi lạnh cứ túa như mưa. Quần Thanh ấn vai :
“Đừng vội, thuốc còn phát huy tác dụng.”
Tô Nhuận bàn tay nàng đặt lên tay áo , cuối cùng cũng lấy hết can đảm:
Bạn thể thích: Thập Niên 70: Ai Cũng Có Thể Làm Nữ Chính, Chỉ Riêng Tôi Là Không - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Cô nương… thể để quý danh ? Nếu cô nương chăm sóc, e tại hạ phơi thây nơi hoang dã. nếu còn sống sót, ắt sẽ báo đáp bằng cách.”
Quần Thanh hỏi:
“ tên gì?”
Tô Nhuận chút do dự:
“Họ Tô, tên Nhuận, tự Vũ Khiết. Còn cô nương?”
“Quần Thanh.” đợi đáp , nàng tiếp: “ kết giao với , chỉ làm giao dịch.”
Tô Nhuận ngẩn :
“Giao dịch?”
Quần Thanh :
“Ơn cứu mạng cần trả. Hôm đó thấy ngư phù (thẻ quan) nên mới cứu, vì quan trong cung, thể sẽ hữu dụng với , bây giờ thì nữa.”
Những lời thẳng thừng khiến Tô Nhuận cau mày, rõ nàng gặp chuyện gì. Trong ánh mắt nàng, ngoài kinh ngạc còn xen lẫn một nỗi xót xa rõ tên.
Quần Thanh hỏi:
“ , vẫn hỏi, rốt cuộc đắc tội với ai mà hành hạ thê thảm như hả?”
Vết roi đánh phần hông, lưng Tô Nhuận thậm chí đập thẳng cột sống, vô cùng hiểm độc. còn dùng thuốc bẩn trộn tạp chất, ném Dịch Đình mặc kệ sống chết, rõ ràng ý trả thù.
Tô Nhuận thở dài:
“ cho cô nương cũng chẳng . tên mới bổ nhiệm làm cấp sự trung Mạnh Quan Lâu.”
“Mạnh Quan Lâu? Con trưởng Mạnh tể tướng?” Quần Thanh phần bất ngờ.
Mạnh Quang Thận từng thầy thái tử Lý Hiển, cũng mưu sĩ tiên đế Trần Minh. khi thánh nhân lên ngôi, ông phong làm tể tướng, hành sự luôn kín đáo và mềm mỏng. Con trưởng ông cũng nổi tiếng tài giỏi, ngờ kiêu căng hống hách đến , trái ngược với phong cách phụ .
Nàng tiếp tục hỏi:
“ làm quan gì, vì đắc tội với ?”
“Tại hạ hương cống sinh ở Giang Tây cuối thời Hoang Đế, năm ngoái mới đỗ Quốc Tử Giám. Năm nay kỳ thi chế khoa thiếu trầm trọng nên tại hạ cử làm khảo quan. Khi chấm bài, tại hạ Mạnh Quan Lâu con trai Mạnh tể tướng, lỡ lời… điều nên .”
Tô Nhuận sắc mặt ảm đạm, như thể trái tim nguội lạnh, do dự một chút vẫn thì thầm :
“Tại hạ bài thi giống như làm hộ, vì chữ ở vòng sơ khảo và phúc khảo khác .”
lúc bốc đồng, gây to chuyện. Ngày hôm , bộ triệu Mạnh Quan Lâu đến, bắt y bài luận ngay tại chỗ, chứng minh quả thực tài hoa, cần gian lận thi cử.
Mạnh Quan Lâu một bài luận thao thao bất tuyệt, đó ném bút lông mặt , sắc mặt lạnh lẽo đến đáng sợ. đó, Tô Nhuận liền lôi ngoài với tội danh thất trách.
“ ngờ thù dai đến thế! nghi oan một , lấy mạng để trả thù.” Tô Nhuận .
“ chắc chắn hai bài thi do cùng một ?” Quần Thanh hỏi.
“Tại hạ chuyên nghiên cứu thư họa, chữ khá chính xác, khẳng định cùng một .”
“Nếu tự làm bài thì cần gì mạo hiểm gian lận? Chuyện thật kỳ lạ. Chẳng lẽ Mạnh Quan Lâu ngạo mạn đến mức dám coi thường cả quy củ khoa cử?” ngày phúc khảo xảy chuyện gì đó, khiến y thể tự dự thi, buộc để khác làm .
Việc y đích cảnh cáo Tô Nhuận như , chứng tỏ trong đó ắt điều khuất tất, bất kỳ ai tiếp tục điều tra sâu hơn.
Tuy nhiên, Quần Thanh suy nghĩ .
Bằng chứng phạm quy Mạnh Quan Lâu, đối với nàng mà chẳng giá trị gì, cũng hẳn vô dụng .
Chưa có bình luận nào cho chương này.