Sau Khi Trọng Sinh, Ta Kết Hôn Với Kẻ Thù
Chương 107
Lễ sách phong thái tử phi định tháng giêng năm , cùng với lễ phong cho mấy vị sủng phi khác.
Cuộc sống ở Thanh Tuyên Các vẫn đổi mấy. Nhược Thiền ôm ôm từng chồng trang phục, còn Lãm Nguyệt thì bận bịu giao tiếp với . Mỗi khi trời còn mờ sáng, Quần Thanh tìm viên sáp nhỏ mà chim sẻ mang đến, giấu trong bụi cỏ ngoài cửa sổ, mang trong phòng mở xem.
Khi nàng lấy bản chép tay, An Lẫm giật kinh hãi, vì tên Sát mới đến còn điều tra xong nội tình Tứ Lâu cơ mà.
Tất nhiên Quần Thanh hề thật, chỉ dùng giọng điệu bình tĩnh với An Lẫm rằng chẳng bao lâu nữa nàng sẽ lấy cuốn sổ gốc, và khi đó, mong y đến phối hợp.
An Lẫm hiểu rõ ý nghĩa nặng nề lời , khỏi :
“Thanh cô nương, một năm gặp, cô nương trưởng thành thế . thật nhé, vì nhiệm vụ mà chủ thượng cử bảy tám , hầu hết đều . Nếu cô nương thành , công lao đủ để cô thăng lên cấp Thiên. Đến lúc đó e rằng chính dựa cô thôi.”
Dĩ nhiên, nàng lấy sổ thật , mới thể khiến An Lẫm nể phục.
Lý Hiển đối với Quần Thanh càng thêm tín nhiệm. đây, nàng chỉ phụ trách đóng ấn, còn bây giờ mỗi khi đau đầu mất ngủ, tự tay giao bút cho cô, bảo cô phê duyệt tấu chương.
Từ đó, mỗi trực đêm, Quần Thanh dám phân tâm một khắc. Nàng ngờ rằng Lý Hiển cố ý, tìm một luôn sợ hãi mà vẫn cẩn thận chịu trách nhiệm.
Khi chỉ dạy nàng cách duyệt tấu, Lý Hiển đặc biệt dễ nổi nóng, lúc thì chê nàng do dự, lúc mắng nàng hiểu quy củ, nặng nhẹ.
những việc nàng nay từng làm qua, tất nhiên vấp ngã liên tục. Nếu tránh sót thì làm chậm , mà chậm thì trách vì lỡ việc thái tử.
mắng mấy ngày liền, Quần Thanh bắt đầu mất ngủ.
Vì , hôm khi Lý Hiển nặng nề đặt chén rượu xuống, định mở miệng, nàng liền hỏi :
“Thưa điện hạ, nô tỳ hỏi… nếu điện hạ phạm , hậu quả sẽ ?”
Lý Hiển khẽ lạnh:
“Hại đến vận quốc thì phạt bổng, phạt quỳ, thẹn với tổ tiên mà thôi.”
“Còn nếu vì nô tỳ mà khiến quốc vận tổn hại thì ạ?”
Lý Hiển khựng , khẽ một chữ:
Bạn thể thích: Xuyên Nhanh: Đại Lão Vả Mặt Kịch Bản Pháo Hôi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“C.h.ế.t.”
xong, đoán nàng định gì, ngờ nàng thật sự dám :
“Điện hạ quyết đoán vì điện hạ thái tử, luôn gánh trọng trách. Còn nô tỳ thận trọng, vì chỉ cần một bước mất mạng. Nên nô tỳ chỉ thể cẩn thận từng li từng tí. Nếu điện hạ ở vị trí nô tỳ, chắc dám làm nhanh hơn.”
“Gan to thật đấy.” Lý Hiển đổi sắc mặt. “Ngươi dám đem so với ?”
“Chính vì nên… xin điện hạ.” Quần Thanh tái mặt : “Đừng quở trách nô tỳ nữa. Nô tỳ cũng làm nhanh hơn, chỉ … dám.”
từng cung nữ nào dám thẳng thắn chống như thế. Lý Hiển tức đến choáng đầu, thấy khuôn mặt gầy nhiều cô, vẻ tiều tụy hiện rõ, chẳng hiểu vì , gì thêm.
Tấu chương trong tay Quần Thanh do một viên chủ sự ở hộ bộ dâng lên.
Trong đó rằng, chế độ phù tín Lục Hoa Đình khiến việc tra xét quá mức, quấy nhiễu dân chúng, khiến lòng oán thán. Nay thiên hạ yên hơn , nên xin bãi bỏ chế độ .
xong, Quần Thanh trong lòng tán đồng vô , nếu vì lệnh kiểm tra nghiêm ngặt , e rằng nàng sớm trốn khỏi cung .
kịp gì, bản tấu Lý Hiển giật lấy. lẽ chê nàng quá chậm, lướt qua thật nhanh, cầm bút chu sa gạch một dấu X thật lớn lên đó.
“Biện pháp Lục Hoa Đình trùng khớp với ý .” Lý Hiển lạnh giọng : “Một năm , bao nhiêu c.h.ế.t trong tay gian tế Nam Sở? Bản cung còn cho rằng tra đủ nghiêm, thủ đoạn đủ cứng rắn. Gặp một, g.i.ế.c một, dù Nam Sở hàng ngàn , g.i.ế.c mãi cũng sẽ hết.”
Quần Thanh cúi đầu, giấu tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.
“Bản tấu Yến Vương phi.” Lý Hiển đưa cho nàng tập tiếp theo, giọng mệt mỏi: “Chuyện trong hậu cung, ngươi xem .”
Vì việc liên quan đến nghi lễ nghênh đón Xá Lợi Phật, tim Quần Thanh đập dồn dập khi xong tấu chương:
“Chiếu theo quy chế cũ, nghi lễ như thế thả ngoài năm mươi cung nữ, vương phi đề nghị thả ?”
Nếu đợt thả cung nhân , nàng làm cơ hội khỏi cung?
“Trong hậu cung vốn thiếu . Nếu thiếu, ngươi cũng điều từ dịch đình sang đây. Giờ mà còn cho rời nữa thì e càng thêm chắp vá thiếu hụt. Nàng đang trông coi nội vụ, đương nhiên sẽ chịu nhả .”
Lý Hiển khẽ , giọng nhạt như sương:
“ đối với chuyện Yến vương phủ xưa nay chỉ ngoài xem trò. Vị , vốn xuất danh môn khuê tú mà làm việc keo kiệt như , sợ đời chê .”
xuống bản tấu trong tay, hình tượng mẫu nghi thiên hạ Tiêu Vân Như trong lòng Quần Thanh, chỉ trong một đêm sụp đổ.
“Điện hạ…” Quần Thanh cầm bút, nhúng mực bằng giọng điềm tĩnh: “Việc vương phi làm hợp quy chế. Cung nữ ở trong cung hơn mười năm, nhất định thả. Phần lớn bọn họ đều từ tiền triều, nhiều chuyện trong hậu cung, dễ để gian tế trộn, việc trục xuất họ vì sự an . Nếu thiếu thể giảm lượng, tuyệt đối thể thả. Bằng , chẳng khác nào trái lệnh cũ, khiến thánh thượng mất mặt.”
dứt lời, Lý Hiển bất chợt ấn tay lên ngòi bút nàng.
Một lớp mồ hôi lạnh rịn trán Quần Thanh. Nàng lo , ánh mắt Lý Hiển chỉ dừng nàng, sâu như nước giếng mùa đông. khẽ :
“ cần nữa.”
“Ngày , sở dĩ Tiêu thị thể nắm quyền quản lý hậu cung vì thê tử còn quá nhỏ, đủ sức đảm việc. Còn Yến vương, vẫn thể an ở Trường An, nhờ thê tử cách lấy lòng phụ hoàng và mẫu hậu.”
Giọng bỗng trầm xuống, xen chút mỉa mai:
“Ngươi cung nữ, đêm đêm chép tấu chương cho , tài năng quả uổng phí. chế ngự Thái phó, ngươi quyền, làm chế ngự ai?”
Lý Hiển ngả , ánh mắt trở nên sắc lạnh:
Đừng bỏ lỡ: Ẩm Thực Thập Niên 80: Tôi Kế Thừa Một Tửu Lầu Ở Hương Giang, truyện cực cập nhật chương mới.
“Mấy hôm nay nghĩ nghĩ , cuối cùng quyết định đưa ngươi Lục Thượng, để ngươi đoạt quyền từ tay Tiêu thị. trong triều, mà nội cung cũng .”
Quần Thanh vội vàng :
“ kỳ tuyển chọn Lục Thượng hết hạn báo danh ạ.”
“ Tô Hỷ tự thêm tên ngươi danh sách.”
Ánh mắt khẽ liếc qua, lạnh buốt như băng:
“Quần Thanh, chẳng lẽ đến kỳ tuyển chọn Tiêu thị mà ngươi cũng vượt qua nổi? Nếu thật vô dụng như thế… thì xem nhầm .”
Quần Thanh cúi đầu, nhanh chóng điều chỉnh vẻ mặt, phục xuống tạ ơn:
“Nô tỳ tuân mệnh, tạ điện hạ ban ân.”
Tâm ý nàng sớm đổi khác, nếu Tiêu Vân Như chủ khảo, còn nàng kẻ ứng thí, thì điều nàng mong vinh danh bảng đầu, mà một cơ duyên diện kiến.
Kiếp , Yến vương phi từng tiếng chịu lắng và tiếp nhận ý kiến, điều đó nghĩa Tiêu Vân Như kẻ cố chấp.
Chỉ cần thể gặp trực tiếp, Quần Thanh tin rằng sẽ cách thuyết phục nàng , để đưa tên danh sách thả cung nhân và khỏi cung đường hoàng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.