Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Trọng Sinh, Ta Kết Hôn Với Kẻ Thù

Chương 116

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Quần Thanh : “Thật xin , quen tránh nước ở chỗ cao, nên lên lương đình Triều Phụng Đài.”

cao xa, vì bộ quá trình Thôi Doanh rơi xuống nước, Trác Tố và Trúc Tố cứu , nàng đều thu hết mắt.

Trác Tố và Trúc Tố liếc : một cô nương lợi hại, quả thật kiểu bắt ve sầu, chim sẻ rình .

ai tay ?” Lục Hoa Đình hỏi.

mặc áo tơi, rõ mặt, dáng vẻ thì một thiếu nữ.” Quần Thanh : “Khi rời cũng hướng về phía Lục Thượng.”

Tiêu Hình Hành liền : “Thanh cô nương đừng lo, cứ thi như thường. Kẻ đó thể thích khách Nam Sở, chúng nhất định sẽ bắt .”

Lục Hoa Đình Tiêu Hình Hành đang an ủi Quần Thanh, Quần Thanh còn nghiêm túc gật đầu, cố nén gì, chỉ sang bức tường bên cạnh: “Lệnh bài ?”

“Lệnh bài Thôi Doanh rớt trong trường thi, nô tỳ nhặt .” Sắc mặt Quần Thanh đổi: “Nô tỳ thấy Thôi Doanh rơi xuống nước, trường sử vớt lên, Thôi Doanh cứu , trường sử còn từng kinh nghiệm đổi xác. Nô tỳ liền nghĩ, lỡ cô điều gì chẳng lành, nô tỳ giữ đồ , để tìm chẳng khó mà giải thích ?”

“Thà chủ động trình diện Đại Lý Tự, nộp lệnh bài và manh mối , xoay chuyển tình thế. gặp Tiêu nhị lang ngay cửa.”

Ba chữ Tiêu nhị lang thốt thật mật, Lục Hoa Đình ngạc nhiên Quần Thanh, Tiêu Hình Hành tiếp lời: “Thanh cô nương đến thật nhanh, nếu nhờ cô báo cho , nhúng tay, e cái xác hôm đ.á.n.h cho trở tay kịp, khi còn hỏng cả việc cô.”

Khi , Quần Thanh tự xin buồng giam, ngay chiếc ghế chật hẹp mà phân phó: Tin Thôi Doanh mất tích truyền cần thời gian, còn tin tìm thấy t.h.i t.h.ể càng mất mấy ngày mới đến ngoài cung, nhân lúc đó, bảo hai nữ quan Đại Lý Tự cải trang, mang theo lệnh bài Thôi Doanh, phi ngựa suốt đêm đến tổ trạch họ Thôi ở Sơn Nam Đạo, giả làm thị tỳ đến lấy đồ cho tiểu thư.

“Thôi Doanh tính tình nóng nảy, hễ ý đ.á.n.h đập, đuổi thị tỳ, hầu đổi liên tục. Vì thế trong tổ trạch thấy lệnh bài cũng nghi ngờ, liền mở cửa cho .” ánh lửa, mắt Tiêu Hình Hành sáng như pha lê: “Trong các gian Thôi Doanh và Thôi Trữ tìm thấy quyển sổ quan trọng nhất, tìm những chứng cứ khác.”

Ngón tay trong tay áo Lục Hoa Đình khẽ co , cần Tiêu Hình Hành thêm, cũng đoán cảnh tượng khi đó. bóng dáng Quần Thanh mờ trong tối, trong lòng hiểu sinh chút khó chịu. mấy ai thể tỏa sáng đến ? Nàng dựa thứ đó để thu phục những kẻ váy ?

Thì chỉ thấy, khác cũng thấy.

Tiêu Hình Hành tính cách lạnh lùng, ít khi đặt ai mắt. mà chỉ trong một ngày, hai họ dường như còn hơn cả với . khỏi cắt ngang lời Tiêu Hình Hành: “Bao giờ thả ?”

Giọng Lục Hoa Đình bình thản, mang vài phần lạnh lẽo rõ, như băng vỡ ngọc tán.

, vô tội liên lụy trong án cung nội, theo luật Đại Thần, giam một ngày một đêm thể thả.” Tiêu Hình Hành gọi tiểu mở cửa lồng giam: “Thanh cô nương cũng thể rời .”

Cửa lao kẽo kẹt mở .

Tiêu Hình Hành nghiêng đầu, Lục Hoa Đình xa cầm đèn, Quần Thanh bên trong, hai đối diện qua một cách đối chọi, như đang quan sát lẫn , ai nhúc nhích.

hai quen ?” Tiêu Hình Hành nghi hoặc, “ cái ô đó… , nữa.” Y sang Lục Hoa Đình: “Thanh cô nương ai đón, ngài đến lúc, đưa cô về .”

Quần Thanh sợ làm Lam Nguyệt và lo lắng nên báo, đây một ngày một đêm cũng khó chịu. Nàng tự chống chân dậy, chân tê đến mức gần như mất cảm giác.

Cố gắng bước ngoài, bàn chân chạm đất mềm nhũn, như trăm ngàn mũi kim châm, nàng liền hiểu vì lúc Bảo Thư rời dáng vẻ như .

Trong bụng chua xót, mắt Quần Thanh trắng xóa, ngay khoảnh khắc , Lục Hoa Đình bỗng nắm lấy cánh tay nàng, sức mạnh và ấm xuyên qua tay áo truyền thể, đỡ lấy nàng đang chao đảo, giúp nàng vững.

Lực đạo hình như siết chặt một chút, buông thật nhanh, đó một chiếc túi vải nhét tay nàng: “Thanh cô nương vẻ thuộc loại thể nhịn đói, nên mang theo chút đồ ăn.”

Vẫn giọng vốn êm tai và thờ ơ Lục Hoa Đình, chỉ rõ cơ thể qua miệng đối địch, chút kỳ lạ.

Quần Thanh cũng chẳng để ý nhiều, nàng đang đói. Mở túi vải, bên trong giấy gói kẹo hoa quế, nàng c.ắ.n một viên, hương ngọt lan , đó gói trả cho .

Lục Hoa Đình cầm đèn về phía , đưa tay nhận: “Đồ rẻ tiền, cô nương cứ giữ.”

vật quý trọng, nàng động thì cứ cho nàng .

Văn quan chắc mang kẹo hoa quế bên , khi đồ tặng kèm tửu lâu nào đó. Quần Thanh gì, cẩn thận gói bỏ túi . Nàng thấy rẻ, lâu ăn kẹo hoa quế làm thủ công, thấy thật thanh ngọt.

Trong cung khóa cổng, bên ngoài còn cung nhân, khí mưa trong lành tĩnh lặng. Quần Thanh Lục Hoa Đình : “C.h.ế.t một vương ti thư, thêm một nữ nhân áo tơi, xem về cô nương trong cung cẩn thận, nào cũng may mắn như .”

Xem đám thích khách Nam Sở cũng ngờ vực lẫn , nên mới cố ý châm chọc cảnh ngộ nàng. Quần Thanh : “Chỉ cần trường sử đối nghịch với , sẽ luôn gặp may.”

Lục Hoa Đình khỏi đầu, gặp ánh mắt nàng phản chiếu ánh trăng, trông vẻ vô tội đang đấu trí. khẽ cụp mi, ánh trăng trong mắt nàng, nhẹ giọng: “ cho cô nương cơ hội , cô nương cứ đối đầu với .”

hầu Yến Vương, chuyện đó thể. Nàng tự tay g.i.ế.c Yến Vương, Lý Hoán còn cảm tạ mẫu nàng. Lục Hoa Đình cứng như đá, phản ứng trong dự liệu Quần Thanh, nàng thêm.

Nghĩ hôm nay đến chỗ Tiêu Hình Hành che chở cho nàng, cũng chỉ để thứ hai thăm dò T.ử Lâu thuận lợi.

làm tất cả, đều nhằm hai họ Thôi Mạnh. Nếu tranh với Mạnh tướng, còn hợp với những điều nàng ghi chép, chuyện hôm nay khiến nàng bất ngờ.

“Trường sử và Bảo Thư thật ?” Nàng kiềm hỏi.

ngờ trong mắt Lục Hoa Đình bỗng hiện sự kiêng dè, quanh như lạnh hẳn, lạnh lùng : “Quan hệ giữa và cô nương thế , cô nương cần nhiều ?”

đợi Quần Thanh đáp, một cái, thấy Đại Lý Tự xa còn rõ, liền nhét cán đèn tay nàng, bước nhanh màn đêm.

Quần Thanh cầm đèn, ngờ dễ dàng làm thất thế đến . lẽ nghĩ nàng ở Đại Lý Tự, bằng để lộ bí mật cho nàng . Nàng bóng lưng chìm trong đêm , : “Trường sử.”

Lục Hoa Đình đầu, Quần Thanh liếc chiếc đèn: “ thêm một đoạn nữa, đến cầu hãy chia tay.”

ánh trăng, vết m.á.u do hộ giáp cào má nàng mang sắc đỏ rực. lẽ vì thương mặt, nàng như trút lớp ngụy trang xảo quyệt, trông đặc biệt chân thành.

Lục Hoa Đình ngừng một chút, từ trong rừng chậm rãi , bên cạnh nàng. im lặng , Quần Thanh liền nâng đèn, soi sáng đoạn đường cuối cùng chung lối.

Lục Hoa Đình nghiêng mắt, da nàng trắng, những dấu ngón tay càng rõ rệt.

Đang nghĩ thì đến chân cầu Vạn Diệp, mặt nước lấp lánh phản chiếu ánh trăng. dừng bước, thu ánh mắt.

ngờ Quần Thanh đột nhiên nhét lồng đèn n.g.ự.c , suýt chút đẩy bụi cây. Đợi cầm chắc, ngẩng lên thì nàng vén váy chạy xa, tà áo tung bay, còn ngoảnh một cái từ xa, như khẽ .

Lục Hoa Đình nhất thời câm lặng, tim đập dữ dội, từ từ phủi sạch lá dính tay áo.

Trong lúc Thượng Phục Cục đang thi thì xảy chuyện, truyền tới tai Lý Hiển. Đông cung hạ giá đến Thanh Tuyên Các, Quần Thanh liền bẩm: “Nhất, nhị khảo đều thuận lợi, chỉ còn chờ tam, tứ khảo.”

Lý Hiển phất tay bảo Quần Thanh dậy. Lúc chẳng còn để tâm đến kỳ thi, chỉ hỏi vụ c.h.ế.t thế nào. Quần Thanh ngẩng đầu, ánh mắt rơi nàng, khựng : “Mặt, làm ?”

Quần Thanh cảm thấy má đau rát lấm tấm, chạm thử, quả nhiên sưng, cơn đau so với lúc chỉnh xương thì chẳng đáng gì. Nàng đáp: “Do Hàn Uyển Nghi đánh.”

đợi Lý Hiển mở miệng, nàng quỳ xuống: “Nô tỳ và Hàn Uyển Nghi đạt thành nhất trí. Chỉ cần nô tỳ giúp giải quyết long tự, Hàn Uyển Nghi nguyện kết minh với điện hạ.”

Hậu cung Trần Minh Đế, mưu trí nhất chính Hàn Khinh Tự, so với Quần Thanh, Hàn Uyển Nghi vốn quyền thế sẵn. Lôi Hàn Uyển Nghi về phe thái tử, mai nàng xuất cung, Lý Hiển giữ nàng cũng khó hơn.

Lâu thấy Lý Hiển lên tiếng, Quần Thanh liếc . Ánh mắt nàng vô cùng phức tạp.

Nàng quá nhanh.

chỉ bảo nàng thi, nàng chỉ thi, đánh, còn kéo cả Hàn Uyển Nghi về.

“Giải quyết…” Lý Hiển dừng , ép : “Giải quyết long tự đó, ngươi cách ?”

“Nô tỳ .”

mà dám đáp ứng?” Lý Hiển nổi giận.

“Nô tỳ nghĩ còn mấy tháng nữa mới đủ mười tháng mang thai.” Hàng mi Quần Thanh khẽ run, dò xét: “Giữa chừng thể từ từ nghĩ.”

Sắc mặt Lý Hiển trầm xuống. tuyệt ngờ, một ngày nào đó chính bản thái t.ử sự dẫn dắt Quần Thanh, liên thủ hậu cung mưu chuyện dối vua, lừa gạt thánh thượng, đến nước còn thể thế nào?

nhạt giọng phân phó: “ , lấy ngọc diện cao.”

Lý Hiển mở nắp dược, Quần Thanh : “Tạ ơn điện hạ ban thưởng, nô tỳ về tự bôi.”

Tay khựng , đặt hộp xuống. Nửa ngày, như cam lòng, phượng mục chằm chằm nàng, lạnh lùng giễu cợt: “Yên tâm, hứng thú với ngươi.”

“Nô tỳ .” mặt Quần Thanh chút lúng túng, lúc mới thu ngọc diện cao tay áo.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...