Sau Khi Trọng Sinh, Ta Kết Hôn Với Kẻ Thù
Chương 127
Tô Nhuận bên cửa, tay run run mở tờ giấy, một nữa xác nhận chữ đó.
“ tay.”
Chỉ vỏn vẹn hai chữ, như chứa đựng vô thông tin quan trọng.
Tô Nhuận ngờ Quần Thanh sẽ cho câu trả lời như , Thanh cô nương làm việc luôn đạo lý, xưa nay từng sót.
Quần Thanh giúp đến mức , nếu vẫn lĩnh hội , chẳng lẽ để nàng như dạy dỗ trẻ con, nào cũng bẻ , nhào nặn từng chút mà dạy cách sinh tồn ?
Trong tẩm cung, hương trái ngọt tràn ngập, nhuyễn tháp treo màn gấm vàng. Đan Dương công chúa chống đầu, nghiêng lưng về phía . Trong khuỷu tay rủ xuống một chiếc đại tụ sam thêu chim loan, để lộ phần cổ và bờ vai.
Tô Nhuận cất kỹ tờ giấy, mang theo quyết tâm đối mặt với cái c.h.ế.t, đẩy cửa bước tới bên giường:
“Thần Tô Nhuận, phụng mệnh đến vẽ chân dung cho công chúa.”
Đan Dương công chúa giật , theo bản năng kéo cao tay áo rộng lên, đầu Tô Nhuận với vẻ kinh ngạc, nghi ngờ đoạt xác.
Chẳng thà c.h.ế.t cũng chịu làm chuyện bại hoại phong tục như thế ?
Trong mắt nàng lộ vẻ hứng thú tàn lụi, sống c.h.ế.t gì chứ, chẳng qua chỉ làm bộ làm tịch.
Xem thêm: Cuộc Sống Làm Nông Của Tống Đàm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Tô Nhuận bắt đầu vung bút giá vẽ, Đan Dương công chúa thấy thần sắc căng thẳng, mắt thẳng liếc ngang, ngược liền thả lỏng, kéo chiếc áo rộng trễ xuống thêm, để lộ bộ tấm lưng, đó chi chít vết thương đao kích.
Tô Nhuận ngờ thấy cảnh , bút bất giác khựng .
Đan Dương công chúa thấy im lặng hồi lâu, liền :
“Tô khanh, lưng bản cung thương tích, xí khó vẽ ?”
lâu Tô Nhuận mới đáp:
“ công chúa thuở nhỏ từng trận, xem tự liều c.h.é.m g.i.ế.c. Chúng thần hưởng thái bình, tư cách gì xí? Nên xem như vết thương thánh nhân và Yến vương, đều dấu ấn công lao.”
:
“Thần giỏi họa công bút, sẽ dùng kim mực để vẽ những vết thương công chúa.”
Câu trả lời Tô Nhuận tuy còn căng thẳng, hề khúm núm cũng ngạo mạn, chân thành. Đan Dương công chúa khỏi , liếc một cái.
Chỉ sợ nàng mặc chỉnh tề, Tô Nhuận nghiêng mặt sang chỗ khác.
mắt liếc ngang, bước nhanh tới bên cửa sổ đóng , lúc mới giật thấy trong sân .
Mạnh Quan Lâu, thấy đóng cửa sổ, sắc mặt tím bầm.
Tô Nhuận kinh hãi, may mà ở xa, Mạnh Quan Lâu thấy . Đan Dương công chúa bật :
“ tới cầu xin , nể tình lớn lên cùng , đừng giận cá c.h.é.m thớt lên gia quyến . Bản cung chính để xem, bản cung sống những ngày thế nào.”
“Vẽ thì vẽ, Tô khanh cớ gì đóng cửa sổ? chịu việc nam nhân khác bản cung ?” Đan Dương công chúa tiếp: “Ngươi nghĩ kỹ, giống những gia lệnh khác mà lấy lòng bản cung ?”
“Trời lạnh , gió thu thấm xương, công chúa mặc nhiều.” Tô Nhuận lưng về phía nàng : “Cho nên thần mới đóng cửa sổ.”
Đan Dương công chúa khẽ sững , khép chặt y phục mỏng manh, vẻ phù phiếm mặt cũng nhạt .
Nàng khoác áo xong, cẩn thận xem bức họa Tô Nhuận, ánh mắt lướt qua những vết thương vẽ bằng kim mực, quả nhiên thích, một lúc lâu , giọng dịu nhiều:
“Lục khanh ngươi , bản cung còn tin, nay xem , quả thực phong thái quân tử, kẻ giả dối. bản cung làm nhục ngươi, ngươi cứ vẽ , vẽ xong , tiện thể giúp đồ tấm dư đồ án .”
thấy công chúa y phục chỉnh, Tô Nhuận hề đỏ mặt, lời khen nàng, mặt đỏ lên.
đồ dư đồ, trong lòng khỏi cảm khái Quần Thanh liệu sự như thần. Đan Dương công chúa, hóa ngang ngược vô lý như tưởng, chỉ một chiếc lá che mắt mà thôi.
…
Yến vương phủ đèn đuốc sáng trưng.
Xác ưng xám đặt đất. Xích Tố quỳ xuống nó một cái, giọng khàn :
“Trường sử tuy dặn thuộc hạ ở trong phủ, thuộc hạ lo lắng, trái lệnh đổi quân với một đội binh phủ theo tới đó, ngờ con súc sinh nhầm hiệu lệnh.”
Lục Hoa Đình nàng chăm chú:
“Lo lắng? Ngươi sợ chủ t.ử ngươi lo lắng thì hơn.”
Xích Tố bỗng ngẩng đầu, thần sắc hoảng sợ.
Y quan đang nắn cổ tay cho Lục Hoa Đình, chính cốt đau đớn, trán lấm tấm mồ hôi, nét mặt vẫn đổi, trong mắt ánh lên sắc u trầm.
“Đưa xuống .”
Xích Tố giãy giụa nức nở, vẫn hai binh phủ kéo .
Trúc Tố và những khác thấy cảnh , gương mặt đều đè nén.
Một lát , Giảo Tố bẩm báo:
“Ngài dặn thuộc hạ mấy ngày nay âm thầm theo dõi Xích Tố, đêm qua thuộc hạ theo cô tới một trang viên, Xích Tố lén mang đồ ăn và y phục cho khác.”
Đừng bỏ lỡ: Sư Muội Hãy Bình Tĩnh! Sư Môn Của Chúng Ta Rất Mạnh Rồi!, truyện cực cập nhật chương mới.
“Hóa bốn năm Mạnh Quan Lâu tìm Xích Tố, thu phủ làm binh phủ. cô chính tên côn đồ cầm đầu hôm đ.á.n.h chúng ở Đông thị, Mạnh Quan Lâu sắp xếp ở trong trang viên, thuộc hạ bắt .”
“ ?” Quyển Tố tức giận: “Trường sử chẳng luôn chọn duyên nhạt nhòa, ?”
“Hôm đó Xích Tố cùng cha thông đồng với dân làng giấu giếm, chỉ nghĩ lãnh hai phần công chiếm tiện nghi.” Giảo Tố : “Mạnh Quan Lâu lấy tính mạng cô và tiền đồ cô uy hiếp, Xích Tố liền đồng ý, làm nội ứng.”
“ trường sử định xử trí Xích Tố thế nào?” Quyển Tố hỏi.
Yến vương phủ dung phản bội, hôm nay suýt nữa cướp mất sổ sách, e rằng mạng Xích Tố khó giữ.
Giọng Lục Hoa Đình như dây đàn bật lên:
“Giam hai lao hẹp, cho uống độc đoạn trường, chỉ để một phần giải dược. Cô coi trọng như , thì cứ để cô xem thử, rốt cuộc đáng .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.