Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Trọng Sinh, Ta Kết Hôn Với Kẻ Thù

Chương 13

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Dương Phù án thư, gật gù : " thế khó chịu quá, cho xuống một lát ."

liền xuống ngủ mất.

Đến khi mặt trời chiếu sáng lên má mới giật tỉnh dậy, nước mắt trào : "Giờ nào ? làm bây giờ?"

Quần Thanh giữa ánh sáng sớm, đặt một xấp sách lược luận lên bàn, nàng bắt chước nét chữ công chúa mà : " đừng như nữa..."

kịp xong, Dương Phù bật qua nước mắt.

Quần Thanh bài cho công chúa Bảo An suốt ba năm trời, mỗi tự , dạy cho Dương Phù học thuộc từng chữ, đó để nàng chép , gắng gượng giúp công chúa hiểu đôi phần, khiến nét mặt xám xịt Thái phó dần dần chút hài lòng.

Cuối niên hiệu Thăng Bình, Bắc Nhung xâm lược nước Sở, Thái phó đập đầu cột triều đình để can gián, sự hy sinh đó vẫn thể ngăn Chiêu thái tử – đang giám quốc – run rẩy hạ xuống ngọc ấn.

Tin từ tiền tuyến báo về, hoàng đế nước Sở và trưởng công chúa Xương Bình – đến tiền tuyến chỉ huy – đều Bắc Nhung bắt sống.

Khả hãn Bắc Nhung gào thét trận, đích danh đòi gả thập thất công chúa cho mới chịu thả hoàng đế. Một công chúa Bảo An thì làm thể chống đại cục?

Khi tin hòa truyền đến, Dương Phù tuyệt thực đến ngã bệnh.

Quần Thanh khuyên nàng ăn cơm, Dương Phù tuyệt vọng đưa tay đẩy nàng : "Ngươi về nhà . thích ngươi nhất, nên ngươi theo sang Bắc Nhung làm hồi môn. nhất c.h.ế.t sớm, khỏi lấy lão già sáu mươi tuổi ..." dứt lời, nàng bật .

Quần Thanh rời . Nàng lục tung lịch thư suốt hai ngày hai đêm trong cung, cuối cùng tìm kế sách khi chiếu chỉ hòa ban xuống. Nàng mang kiếm lưng, ôm lịch thư, phi ngựa như bay.

Ký ức đêm đó xông cung như một cơn mộng lạnh.

Nàng chỉ nhớ cánh cửa son dần mở , hàng loạt đuốc sáng lấp lánh, vô gương mặt kinh ngạc lướt qua, cuối cùng Chiêu thái tử trong long bào nhíu mày : "Ngươi cái gì? khi rời kinh, trưởng công chúa từng gửi thư cho phò mã Lăng Vân?"

" như ." Quần Thanh vội lấy bức thư : "Mẫu nô tì từng cung nữ hầu y phục trưởng công chúa, công chúa từng gửi mật thư cho bà. Đây thư nô tì tìm ở nhà: lúc xuất phát, trưởng công chúa thư cho tướng quân Lăng Vân, mang quân lên phía bắc đề phòng bất trắc. Lăng Vân tướng quân nhận lời, còn gọi thêm tiết độ sứ Hoài Viễn, Lăng Vân cùng tiến binh. Tính thời gian, họ sắp đến ."

Vì quá kích động, môi Chiêu thái tử run lên.

Quần Thanh : "Thập thất công chúa nổi danh thiên hạ về dung mạo, bọn Bắc Nhung cố tình đòi công chúa làm để bôi nhọ danh dự Đại Sở. Nếu thái tử thật sự gả công chúa , chẳng khác nào tự đưa mặt cho đánh. Bách tính trong thiên hạ sẽ nghĩ thế nào?"

" hổ ? Bảo An ruột , ca ca nào vui vẻ gả hòa chứ!" Chiêu thái tử kích động : " phụ hoàng và hoàng tỷ đang trong tay chúng! Giờ hủy hôn, nếu Man g.i.ế.c họ thì làm ?"

Quần Thanh – mới mười lăm tuổi – run rẩy dâng lên lịch thư: "Ngày cưới đại hung, xung khắc với quốc vận. Nô tì thỉnh thái tử đổi ngày, để công chúa Bảo An đến Thanh Tĩnh Quán thanh tu hai mươi ngày. Chỉ cần công chúa đồng ý hạ giá, Bắc Nhung sẽ làm khó. Trong hai mươi ngày đó, nếu Lăng Vân tướng quân và tiết độ sứ Lý đến kịp sẽ cần hy sinh công chúa, cũng thiên hạ chê !"

Quốc ấn rơi xuống, Quần Thanh mang theo hy vọng hai mươi ngày, phi ngựa trở .

Đêm đen như mực, đến điện, nàng thấy Dương Phù vốn hấp hối giường, lúc đang ngoài cửa, tay cầm đèn lồng, tóc tai rũ rượi, chờ nàng.

Ánh đèn mờ nhạt rọi xuống áo ngủ mỏng manh, đôi chân trần dẫm nền gạch xanh, và đôi mắt đẫm lệ .

Quần Thanh nhảy xuống ngựa, nhẹ giọng : "Công chúa, cần hòa nữa."

"Thanh Thanh!" Dương Phù bật , nhào đến ôm lấy nàng, vui sướng tột độ.

Hồi ức lướt qua trong đầu, khóe môi Quần Thanh từ từ cong lên rũ xuống.

khi dâng kế, Quần Thanh đưa công chúa cùng vài cung nữ đến Thanh Tĩnh Quán thanh tu.

ai ngờ hai vị trung thần cử cứu giá, trở thành kẻ phản trắc. đường họ làm phản, ép hoàng đế và trưởng công chúa theo về phía nam, đánh thẳng kinh thành như chẻ tre. Chiêu thái tử lúc mới mười chín tuổi, nhận tin hoảng hốt đưa phi tần trong cung bỏ chạy về phía nam, đến giày cũng kịp xỏ.

Hai thiếu nữ lãng quên ở Thanh Tĩnh Quán hẻo lánh, đến khi chuyện thì Đại Minh Cung rơi tay Lý gia và Lăng gia.

Cả hai trốn trong Thanh Tĩnh Quán, tránh cuộc thảm sát trong ngày cung sụp đổ, tránh khỏi việc Lý Hoán xông ngựa quán, cùng với sự si mê điên cuồng với công chúa Bảo An.

Mạng đầu tiên Quần Thanh mất ở trong quán.

Quần Thanh càng ghi nhớ rõ tình cảm thuở thiếu thời thì những việc cuối cùng kiếp càng như mắc nghẹn nơi cổ, khó mà giải thoát.

thể xác nhận một điều, Dương Phù công chúa, còn nàng chỉ tỳ nữ. Tỳ nữ vì công chúa mà c.h.ế.t chuyện thường tình, trong mắt kẻ quyền quý chẳng gì đặc biệt. Quần Thanh bao giờ duy nhất.

Công chúa Bảo An nàng đặc biệt, chẳng qua vì công chúa giống một dây leo, cần bám víu một ai đó. đó đây nàng, thời thế đổi , cũng thể Lý Hoán – kẻ quyền thế hơn.

qua bao nhiêu huyết hải thâm thù, dù đạp qua Quần Thanh, công chúa Bảo An vẫn thể yêu .

Quần Thanh theo Chương nữ quan bước qua cánh cửa quen thuộc, lướt qua ánh mắt u oán Bảo Thư đang quỳ ngoài cửa, bước tẩm điện công chúa Bảo An.

Trong cung điện Loan Nghi, đầy chật kín.

ba ghế chủ vị, phi tử Yến vương tạm thời rời chỗ, vị trí chính giữa bỏ trống. Bên chỗ trống, một cô nương mặc áo xanh tầm mười bốn mười lăm tuổi, gầy và đen, gác cao một chân lên tay ghế tròn, áo váy xòe như chiếc quạt, lộ cả giày thêu: "Vương phi tỷ tỷ chắc bàng quang nhỏ quá ha, sáng giờ tiểu đến mấy ?"

Cung nữ hầu hạ cố gắng kéo chân nàng xuống, khuyên nàng hạ chân vì tư thế thật thô tục.

hạ. Dựa công chúa triều thể làm giá, còn , đường đường lương thái tử thoải mái một chút?” Thiếu nữ áo lục chính Trịnh Tri Ý, nguyên phối mà Thái tử Lý Hiển mang từ phương bắc về cung.

Ánh mắt Quần Thanh dừng thoáng chốc gương mặt Trịnh Tri Ý.

Trịnh Tri Ý – kẻ bại trận tay nàng ở kiếp . Khi , khi Quần Thanh nhập cung, công chúa từng ngôi vị thái tử phi, thái tử cưới vợ, đó chính Trịnh Tri Ý, phong làm lương . Chính Quần Thanh đoạt lấy cơ hội nàng , dâng lên tận tay cho công chúa.

Bên trái chiếc ghế trống chính Bảo An công chúa.

Dù xiêm y lộng lẫy đến mấy cũng thể che lấp vẻ tiều tụy hiện tại Dương Phù. Nàng ôm mèo trắng, sắc mặt u ám. Bất kỳ từ ngữ nào nhắc đến quốc phá đều thể khiến nàng kích thích. Trịnh Tri Ý cứ làm nàng bẽ mặt.

Bất chợt, con mèo tuyết trắng kêu lên.

Chương nữ quan vội đẩy Quần Thanh : “Quý chủ đợi, cung nữ cuối cùng cũng tới !”

Căn phòng trở nên yên ắng trong chốc lát, chỉ còn tiếng mèo kêu khe khẽ.

Quần Thanh công chúa đang cố gắng nhận gương mặt nàng.

Nàng gần như cảm nhận niềm vui sướng, kích động và tủi đang ùa tới như sóng vỗ. Ở kiếp , lúc chắc cả hai đều xúc động lắm.

Dương Phù đưa tay , giấu tay tay áo để giả vờ quen : “Chương nữ quan, nàng … để nàng đến cung hầu hạ!”

Chương nữ quan mở sổ ghi, Trịnh Tri Ý liền ngắt lời: “Ngươi ba cung nữ , tại còn thêm một nữa?”

“Các vị quý chủ, bốn cung nữ vẫn trong quy định cung đình.” Chương nữ quan .

“Thế bản cung đường đường một lương chỉ ba hầu?”

Chương nữ quan: “Nếu lương thì… cũng thể thêm một …”

bản cung thêm một .” Trịnh Tri Ý bất ngờ chỉ Quần Thanh, : “Bản cung cũng .”

Lời dứt, công chúa Bảo An vốn yếu ớt liền kích động: “Thái tử bản cung vị phận cao hơn công chúa Đại Thần, liên quan lắm lời? Ghi cho .”

Ngòi bút Chương nữ quan dừng đầy khó xử thì Quần Thanh bỗng cất lời: “Nô tỳ hầu hạ công chúa Bảo An.”

Giọng nàng rõ ràng, dứt khoát, khiến cả điện như đóng băng, ai ngờ một cung nữ hèn mọn dám thế với quý chủ.

Chương nữ quan kinh ngạc: “Ngươi gì?”

Quần Thanh ngẩng đầu, bình tĩnh Dương Phù, nhấn mạnh : “Nô tỳ hầu hạ công chúa Bảo An.”

Vì một tia sáng , nàng từng cống hiến nửa đời vì Dương Phù. nay tình nghĩa mười năm cạn, lúc mỗi một ngả.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...