Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Trọng Sinh, Ta Kết Hôn Với Kẻ Thù

Chương 31

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Trịnh Tri Ý chớp chớp mắt, trán dần dần rịn mồ hôi lạnh.

So với nỗi sợ Lý Hiển thể giả vờ yêu thương một nữ nhân mà yêu, nàng còn sợ hơn việc bên cạnh bát mì xuân dương đại diện cho trơ trọi, gì cả.

"Lương từng nghĩ, đối với thái tử, gì?" Quần Thanh hỏi.

"Ngươi chẳng ?" Trịnh Tri Ý nghẹn ngào, tự tin đánh bại: "Chúng tình nghĩa cùng hoạn nạn, ngày đêm bên ."

" cũng , mà cũng ." Quần Thanh : " lương và điện hạ thành , tất cả chỉ vì một câu đùa thuở nhỏ lương . Khi đó còn nhỏ, điện hạ trong lòng , làm gì, cũng vì chuyện đó mà gánh chịu bao nhiêu lời đàm tiếu."

"Ý ngươi , nhẫn nhịn từ lâu?" Trịnh Tri Ý đầu nghĩ , quả thực mỗi gặp nàng, Lý Hiển đều như đang kiềm nén cảm xúc, chỉ bao giờ rằng vì nàng mà chê .

"Điện hạ ghét lương , mà ghét quãng thời gian buộc cúi đầu đó. Trưởng công chúa Trường Bình nước Sở cũng từng tự chọn phò mã, bề ngoài phò mã tỏ ngoan ngoãn, ai ngờ về phản bội cướp nước." Ánh mắt Quần Thanh đen láy như lưu ly: " bao nam nhân khi đoạt quyền bỏ rơi thê tử đầu, mà những thê tử thậm chí chẳng làm gì , chỉ vì họ gợi nhớ quãng ngày chịu nhục. Huống chi, lương nỗi nhục xưa điện hạ..."

" bậy bạ!" Lãm Nguyệt run rẩy quát lên, Trịnh Tri Ý lảo đảo, nắm lấy tay nàng đang run lẩy bẩy: "Lãm Nguyệt, ngươi ngoài ."

"... phụ c.h.ế.t vì nhà họ Lý, chẳng lẽ điều đó cũng tính ?" Trịnh Tri Ý vẫn bát mì xuân dương: "Còn thánh nhân, hoàng hậu nương nương, họ coi như con ruột."

" , còn thánh nhân và nương nương. Thánh nhân trọng tình nghĩa, những cùng ông khởi sự đều thăng quan tiến chức, phụ cũng truy phong tước vị, đầu năm cử nhân làm bài Thủy Chích Phú ca tụng việc , Thánh nhân đích phong làm thám hoa. Lương công với hoàng gia, thánh nhân sẽ quên."

Quần Thanh cầm một quả cam vàng tươi, đặt giữa hai bát.

" hoàng gia gia đình thường dân, chương phụ chương mẫu cũng bình thường, trong cung, ân nghĩa , chỉ ... so với lợi ích, nó mỏng manh như kiếm giấy đối đầu với đao thép." Quần Thanh phá tan ảo tưởng Trịnh Tri Ý.

Ở kiếp , Trịnh Tri Ý vì hành xử vô độ mà Lý Hiển chán ghét, giam ở Thanh Tuyên Các. Trung thu năm Thánh Lâm thứ hai, yến tiệc cung đình ngày Dương Phù sắc phong thái tử phi, ai bụng mách cho Trịnh Tri Ý, nàng chân trần chạy , lóc chất vấn Lý Hiển quên ân nghĩa xưa, cuối cùng vì thất lễ mà đày lãnh cung. Thánh nhân cũng làm ngơ.

mặt đám quý tộc nhắc chuyện cũ, chẳng khác nào mắng nhà họ Lý vong ân bội nghĩa, đó điều một đế vương thể tha thứ. Chỉ tiếc tiểu cô nương Trịnh lương khi đó mãi mãi hiểu nổi vì vị chương phụ từng ân cần lạnh lùng lưng...

Lúc , Trịnh Tri Ý nước mắt lưng tròng quả cam vàng: "Theo lời ngươi, ở bên bờ vực . ... nên làm thế nào để bảo vệ bản ?"

"Lương cũng cần quá sợ." Quần Thanh an ủi nàng: "Trong cung chỉ một chủ nhân, ý thánh nhân quan trọng nhất. Lương chỉ cần hầu hạ thánh nhân như phụ , ngừng nhắc nhở bằng hành động về ân nghĩa nhà họ Trịnh, thánh nhân và hoàng hậu sẽ tự khắc áp chế Đông cung."

Quần Thanh nhẹ nhàng đặt quả cam bát mì xuân dương, nâng bát mì lên cao: " nếu lúc nào cũng đem ơn nghĩa treo miệng, sẽ thành kẻ mưu cầu đền đáp. làm vua luôn nghĩ nhiều, lương ý đó, khác cũng sẽ gán cho. Lời lẽ sắc bén cũng như lưỡi kiếm, ngay cả thánh nhân cũng sợ. kiếm kề cổ khó chịu, chi bằng..."

đến đây, nàng làm bộ hất đổ bát mì, nếu hất thật, chắc chắn sẽ vỡ tan tành!

Trịnh Tri Ý bật dậy khỏi giường, giật lấy bát mì từ tay Quần Thanh.

Nàng ôm bát, run rẩy, vẫn dùng đũa ngọc gắp một miếng mì, nhét miệng.

ăn hết mì, nước mắt nàng tuôn rơi: "Thanh nữ quan, ngươi coi thánh nhân như phụ mà hầu hạ. làm , chỉ một cha, ông mất ."

Quần Thanh suy nghĩ hỏi: "Lương về Hoài Viễn ?"

"Về đó làm gì? Trong nhà còn ai. về, chỉ thể ở trong cung." Trịnh Tri Ý nước mắt đầm đìa: " ... làm nổi như lời ngươi , trong lòng khó chịu, cảm giác sẽ trở thành một khác, , giống như phụ , sẽ còn nữa..."

Trong khoảnh khắc, Quần Thanh hiểu nỗi đau nàng , bởi chính nàng cũng từng như , thể chấp nhận bản biến thành điều ghét nhất.

" thì, hãy coi như đó chỉ quyền nghi chi kế."

"Quyền nghi chi kế gì?" Trịnh Tri Ý ngơ ngác nàng.

Trong đầu Quần Thanh hiện lên kết cục kiếp : trong lãnh cung thiếu thuốc thiếu ăn, Trịnh Tri Ý bệnh nặng, cung nữ Lãm Nguyệt bất chấp đánh chết, quỳ cửa điện vông chúa Bảo An cầu cứu, Dương Phù vì sợ đắc tội Lý Hiển nên mở cửa, mãi tới sáng mới nhờ đưa tin cho Quần Thanh. Quần Thanh do dự một khắc, khi mang ngự y đến thì t.h.i t.h.ể Trịnh Tri Ý lạnh cứng, gầy gò co quắp như một đóa hoa héo giữa mùa hè. Lãm Nguyệt hận thấu nàng, tự đập đầu c.h.ế.t theo chủ nhân.

Máu họ nhuộm đỏ váy nàng, lúc qua Loan Nghi Các, thấy công chúa đang cắt hoa dán cửa, vẻ mặt vẫn trong sáng như thuở nhỏ, vô ưu vô lo. Quần Thanh thấy nàng hạnh phúc, hiểu bước , chỉ lặng lẽ trong cung, như chiếc lá khô trong gió, sẽ cuốn .

Nàng nhớ từng cái bẫy gài cho Trịnh Tri Ý, nhớ cả khoảnh khắc do dự khi cứu , tất cả hóa thành m.á.u đỏ loang lổ tay.

nay, nàng cơ hội đổi tất cả.

"Quyền nghi chi kế, chính như cỏ lau, gió mạnh thổi tới thì tiên cúi xuống." Quần Thanh ngẩng đầu : " dù thế nào, cũng đừng quên ai, làm gì, tin điều gì, cắm sâu rễ xuống, đợi đến một ngày đủ sức mạnh, sẽ thẳng, làm điều , che chắn cho khác gió lớn."

một trận trọng bệnh, Trịnh Tri Ý trút bỏ u sầu, chỉ ăn uống mà còn dậy trang điểm chải chuốt.

Lãm Nguyệt cầm gương, Trịnh Tri Ý ngày càng thần sắc, mặt cũng lộ vẻ vui mừng: "Lương trâm hoa cũ, nô tỳ định Thượng phục cục nhờ chế tác một đợt hoa lụa lớn."

" ." Quần Thanh đang giúp nàng vấn tóc: "Chiến sự phương tây đang căng thẳng, ngay cả hoàng hậu nương nương cũng lĩnh trang sức mới, Đức phi nương nương còn cạo vàng bình phong làm quân phí, lúc nhất đừng làm phiền Thượng phục cục."

" phiền họ, chúng xin ít chỉ tơ, nhờ Nhược Thiền làm hoa nhung đeo tạm?" Lãm Nguyệt đề nghị.

Quần Thanh nghĩ một lát: "Hình như cũng , năm nay nông dân nuôi tằm gặp thiên tai, tơ còn đắt hơn bạc."

Lãm Nguyệt tức đến mức suýt ngất xỉu.

Còn kịp gì, Trịnh Tri Ý thở dài: "Một đóa hoa thôi, cũng thể ăn , bỏ ."

giờ ngọ, Thanh Tuyên Các thấy một bóng cung nữ.

Lãm Nguyệt chạy tới Nam Uyển, giật kinh ngạc: "Các ngươi đang làm gì ?"

A Mạnh, A Tương sự chỉ huy Quần Thanh, chặt đám trúc Tương Phi ở Nam Uyển, bó làm thành hàng rào tre, vây từng thửa ruộng vuông vức, ngay cả cỏ dại bên trong cũng bọn nội thị thô sử nhổ sạch sẽ.

Tay áo Quần Thanh xắn lên, nàng đang cúi , dùng ngón tay chọc đất, vê vê một cục đất: "Làm tơi thêm chút nữa."

Nhược Thiền dám ngẩng đầu, dùng xẻng đào mạnh đáp: "Bẩm Lãm Nguyệt tỷ, Quần Thanh tỷ mấy cái cây héo ngày nào cũng rụng lá, quét dọn phiền phức, chi bằng nhổ hết lên, cải tạo thành vườn hoa."

Năm xưa Trịnh Tri Ý thích khu vườn phía nam điện Thanh Tuyên , chiếm lấy nơi đây chăm sóc, khiến cho các loài kỳ hoa dị thảo trong vườn c.h.ế.t hơn phân nửa, biến thành một khu vườn hoang.

Quần Thanh : "Lương cài hoa lên tóc, thể xin lĩnh, thể tự trồng. Loại hoa như hoa nhài cắm xuống đất sống, thể các cung khác ngắt về, còn hạt giống, thể xin ở Dịch Đình. Ít thì một tháng, nhiều thì ba tháng, thể cài lên ."

"Ngươi cái gì bậy bạ ?" Lãm Nguyệt sốt ruột: "Lương chúng thê tử thái tử, thể ở đây đào đất trồng hoa? Mỗi hành động vốn dòm ngó, chuyện đồn ngoài chẳng để cả cung coi thường ? Phá hết cho !"

" ?" Quần Thanh mỉm nàng : "Tiên triều Sở Cảnh Đế còn tự trồng lúa trong cung, chỉ truyền tiếng thơm giản dị yêu dân, mà ai coi thường ông ?"

Lãm Nguyệt , móng tay gần như bấm rách lòng bàn tay.

Ánh mắt nàng chuyển sang A Mạnh và A Tương đang im lặng làm việc, trong lòng dấy lên một trận hoảng sợ, từ lúc nào, cả cung đều lệnh Quần Thanh, còn nàng – cung nữ phụng y – chen nổi lời.

Trịnh Tri Ý cũng chạy ngoài.

Thời tiết trong xanh, Trịnh Tri Ý các nàng đào đất, giật lấy xẻng trong tay Quần Thanh đào theo, thích thú hỏi liên tục: "Khi nào thì thể trồng? Chôn sâu bao nhiêu?"

"Khi nào thì nở hoa? To cỡ nào?"

Lãm Nguyệt còn kịp mách tội, Trịnh Tri Ý nhét cho cái xẻng: "Lãm Nguyệt, nhanh lên, ngươi cũng đào cùng , giúp bới cái tảng đá lớn ..."

Vài ngày trôi qua, khóe miệng Lãm Nguyệt nổi hai cái mụn nước, động đau, chuyện cũng chỉ thể méo miệng.

Quần Thanh cứ lượn lờ bên cạnh nàng , chằm chằm mặt nàng nghiêng : "Lãm Nguyệt tỷ, chuyện với tỷ."

" với ngươi gì mà ?" Lãm Nguyệt cố nhịn tức giận: "Giờ ngươi đắc thế , bộ mặt thật cũng lộ ."

Vài đẩy qua đẩy , Lãm Nguyệt chỉ sợ địa vị giữ , Quần Thanh kéo điện nơi , nàng xuống dịch m.ô.n.g , còn kéo khăn choàng về, dính áo Quần Thanh.

Quần Thanh coi như thấy: " hỏi tỷ, vì tỷ làm cung nữ phụng y cho Lương ? Lục Thượng Cục?"

"Lục Thượng Cục gì chứ." Lãm Nguyệt nàng kỳ lạ: " ."


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...