Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Trọng Sinh, Ta Kết Hôn Với Kẻ Thù

Chương 6

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Vệ thượng thư ngửa mặt ghế, tiếng ngáy vang dội. Khi Quần Thanh chuẩn tiếp cận, nàng mới phát hiện trong góc còn hai cung nữ giả cũng đang tay, chợt cảm thấy điều .

Chính trong khoảnh khắc đó, nàng trúng bẫy.

Kẻ ghế Vệ thượng thư thật, mà một thị vệ giỏi dịch dung trướng Yến vương. đột ngột bật dậy, vung đao g.i.ế.c c.h.ế.t hai cung nữ giả . Ngoài cửa, hàng chục tử sĩ mang binh khí ồ ạt xông , bao vây điện phụ chặt như thùng sắt.

Những lưỡi đao sắc bén móc ngược, mỗi nhát c.h.é.m đều xé toạc da thịt. Quần Thanh đánh bật tường, đó ngã xuống giữa những xác , tay chân tê cứng vì lạnh, m.á.u nóng tuôn trào như suối, theo đó sinh khí dần cạn kiệt.

May , khi cửa, nàng cài một vòng thuốc lên trụ đèn. Đám tử sĩ vì sợ lộ hành tung nên đóng chặt cửa, ngọn lửa cháy đến chỗ thuốc, khói đặc bùng lên, khiến ít kẻ hôn mê. Quần Thanh bò rạp xuống đất, nhai nát mảnh sâm chuẩn sẵn, mới gắng gượng một chút sức lực. Nàng xé vải quấn chặt vết thương, chậm rãi lùi khỏi đống xác, trườn mật đạo điện phụ.

Thuở nhỏ chơi đùa, mẫu nàng dạy nàng cách băng bó, cầm máu. Bà còn chia bột mì thành từng gói nhỏ, giả làm thuốc, trong nhà chẳng ai chịu làm bệnh nhân cho nàng. nàng quấn băng quanh bụng để tự tập, chơi chơi hàng nghìn . Đến lúc nguy cấp, nàng làm trôi chảy như thể lặp đó. Chính trong khoảnh khắc , dường như mẫu cứu nàng một nữa.

Về đến chỗ ở, Quần Thanh buông xõa tóc, lau sạch vết m.á.u tay và mái tóc, chợt thấy chiếc đèn lồng nam nhân áo trắng vẫn tắt, ánh sáng ấm áp hắt lên bàn.

Nàng nhẹ nhàng dựng đèn, kéo nó gần hơn, để ánh sáng chiếu lên . Cởi áo , cắn răng băng vết thương.

Nửa canh giờ trôi qua, nữ quan tư tán đẩy cửa bước gọi nàng. Thấy Quần Thanh dậy, đang chải tóc bình phong, nàng bịt mũi ngạc nhiên: “ y phục mới tư tịch cũng nồng nặc mùi rượu thế ?”

“Lúc nãy vô ý để y phục mới chồng lên đồ cũ.” Quần Thanh đáp.

“Ngươi say đến mức , đừng về nữa. Bên ngoài tuyết rơi dày, lạnh! Hơn nữa, hình như Hàm Nguyên Điện xảy chuyện lớn, yến tiệc cũng tiếp tục .”

Quần Thanh thoa đầy son lên đôi môi tái nhợt, đầu . Bình thường nàng ít dùng sắc son rực rỡ như , làn da trắng như tuyết kết hợp đôi môi đỏ thắm, giữa đêm trông như chút yêu dị, khiến nữ quan tư tán thoáng ngẩn . Quần Thanh khẽ , ánh mắt khác hẳn ngày thường: “ trả đèn xong sẽ về.”

Khi Quần Thanh yến tiệc, chiếc bàn trống , đèn nến tắt, bàn chỉ còn tàn thức ăn.

Nàng trao chiếc đèn lồng cho cung nữ phụ trách đèn, cẩn thận lau sạch từng vết m.á.u nhỏ: “Xin hãy trả chiếc đèn cho Lục Trường Sử, và cả vị đại nhân cùng bàn.”

Cung nữ chớp mắt: “Vị đại nhân cùng bàn… , đó Tiêu Nhị Lang.”

Quần Thanh ghi nhớ cái tên Tiêu Nhị Lang, hỏi liệu hai họ .

Cung nữ đáp: “Tiêu đại nhân về trực . Còn Lục Trường Sử thì chắc, hôm nay tâm trạng , rằng bày trận để bắt thích khách.”

Vết thương nơi bụng Quần Thanh vẫn đang rỉ máu, mỗi bước đều đau đến thấu xương. Nàng cố gắng giữ bình tĩnh thẳng, bộ dựa ý chí mà gắng gượng. Nàng ngước mắt: “ bắt ?”

một tên chạy thoát, Yến vương điện hạ lục soát cung, e chỉ khi nào bắt mới tâm trạng . Bên ngoài an lắm, tư tịch nhất nên cùng khác.”

Quần Thanh gật đầu bước ngoài.

Đêm , dù Vệ thượng thư chết, sáu thị vệ tinh nhuệ Yến vương bỏ mạng. Nhờ chứng lời tư tán và cung nữ phụ trách đèn, Yến vương gần như lật tung bộ cung nữ trong sáu phủ, đào bới từng tấc đất mà vẫn tìm manh mối nào liên quan đến nàng.

Tên thích khách trốn thoát trở thành cái gai mắc kẹt trong lòng Yến vương.

tìm ngươi hơn trăm ngày, đó, ngươi khiến hơn bốn trăm đêm ngủ yên.” Lúc đây, Lục Hoa Đình cuối cùng cũng vạch trần chân tướng, ánh mắt thẳng Quần Thanh. “ ám sát Vệ thượng thư cũng ngươi, ?”

Quần Thanh chợt hiểu rằng, nàng nhận nhầm . tặng đèn hôm chính Lục Hoa Đình, còn kẻ cạnh mới Tiêu Nhị Lang. Hôm , bọn họ rõ ràng gặp mặt, trò chuyện, mà chẳng ai phận đối phương.

Trong đêm yến tiệc đó, Lục Hoa Đình thể dịu dàng , thể giúp đỡ nữ quan ngang qua, chính dày công bày trận, tin rằng thể g.i.ế.c c.h.ế.t nàng, nên tâm trạng vô cùng . Vì thế mà phá lệ khoác lên y phục lộng lẫy, ăn diện chờ đợi, giống như hôm nay.

Quần Thanh nhớ đến đêm tuyết, nhớ đến chiếc đèn, cảm giác khó thành lời trào dâng trong lòng, như một tảng chì nặng nề rơi xuống bụng, cuộn thành cơn đau quặn thắt. Trong cơn đau đớn, giọng Lục Hoa Đình như bóng ma lởn vởn bên tai:

“Kẻ ám sát Vệ thượng thư chính ngươi, ?”

Đột nhiên, từ khung cửa tối đen vang lên tiếng dây xích lạch cạch, một gương mặt đầy vết thương thoáng lướt qua. Giọng gào thét:

“Thanh Thanh! Ngươi quên ? Chúng lớn lên bên bên bờ Vị Thủy, ngươi hôn ước… Ngươi thể… ngươi thể khuất phục kẻ bỉ ổi như …”

lẽ kẻ áp giải đến cửa sổ, ép . Lục Hoa Đình ghế, Quần Thanh quỳ đất, chiếc cổ trắng muốt ngửa , để lộ đường cong yếu ớt, cằm rơi lòng bàn tay Lục Hoa Đình, tư thế chẳng hề đoan chính.

"Thanh Thanh..."

Lục Hoa Đình nhấn giọng, lặp hai chữ với vẻ thích thú. Tô đại phu thà hủy danh tiếng để giúp nàng, giờ thêm một kẻ nữa, ngờ bên váy nàng nhiều kẻ đến thế.

lớp mồ hôi lạnh, Quần Thanh cố gắng nhận kẻ đầu bù tóc rối, miệng lảm nhảm mặt , hóa Lâm Du Gia.

Thuở nhỏ, tổ phụ nàng từng hỏi ý kiến nàng mà cùng nhị lang Lâm gia trao tín vật, định hôn ước. Nhị lang Lâm gia chính Lâm Du Gia. thích nàng, nàng ghét sự cổ hủ Lâm gia, mỗi thấy từ xa đầu bỏ chạy.

, Lâm Du Gia làm quan ở lễ bộ, ngoài mặt quy thuận Đại Thần, thực chất cũng như nàng, đều hành sự vì khôi phục Nam Sở. Nhiều nhận nhiệm vụ từ , nàng cũng mật thám, nên phần kính trọng.

Hiện tại, Lâm Du Gia chật vật đến thế, kiêng dè gọi tên tự nàng, khiến Quần Thanh lập tức hiểu - Lục Hoa Đình bắt Lâm Du Gia , phận nàng, cả mối quan hệ với công chúa đều do tiết lộ!

Ngọn lửa giận dữ bùng lên trong tứ chi bách hài, đầu óc nàng vô cùng tỉnh táo. Nàng ngước lên Lục Hoa Đình:

" ."

" , chỉ cần cởi y phục , xem vết thương do đoản đao ." Lục Hoa Đình thản nhiên , giọng điệu chút bỡn cợt, chỉ lạnh lẽo đến ghê .

rút tay về, xuống đầu ngón tay . ngờ nàng căng thẳng đến , mồ hôi lạnh bên tóc mai thấm ướt cả tay .

thích cảm giác hỗn độn, biên giới , liền rút khăn lụa , dùng sự sạch sẽ bao phủ lên sự hỗn loạn. Lâm Du Gia im lặng, kéo dọa đến mức câm lặng.

Khi đầu , thì thấy Quần Thanh thực sự đặt tay lên cổ áo, bắt đầu cởi từng hàng nút áo xanh thẫm, chỉ động tác nàng phần chậm chạp, như thể thứ gì đó cản trở, mãi vẫn tháo .

Nàng vốn hạng nhẹ , Lục Hoa Đình quan sát nàng, ánh mắt hiện lên vẻ kinh ngạc. Trong gian phòng nóng, trán nàng rịn mồ hôi, trong y phục thoang thoảng hương thơm nhạt, khiến lòng bứt rứt.

Cán quạt bất chợt ép xuống tay nàng, ngăn cản động tác.

Nàng dừng , cán quạt dừng, từ tốn lướt qua đường thêu hoa tròn vai, men theo đường eo xuống, móc nhẹ đai da, mạnh bạo ấn lên vết thương cũ do đoản đao để .

Gân xanh nổi cổ Quần Thanh, nàng cắn răng rên rỉ một tiếng.

"Rõ ràng thương tích. hỏi ngươi, khi đó ngươi lấy thuốc ở ?" Lục Hoa Đình lạnh lùng hỏi, một tay đỡ eo nàng, một tay lấy cán quạt ấn vết thương. Khi nhạt, mang dáng vẻ như Tu La từ địa ngục bước .

Ánh mắt dừng bàn tay nàng, một bàn tay tuyệt , ngón tay dài thon, trắng nõn như hành non. Vì đau đớn mà tay nàng siết chặt con búp bê đào mộc.

"Ngươi hạ độc gì Yến vương? Gọi gì? Làm giải? cho rõ!"

" cho Lục đại nhân một chuyện." Đôi mi nàng ướt đẫm, khi mở mắt mang theo ý : "Tương Tư Dẫn độc, mà cổ. Chỉ cần cổ, thì thể giải. Trừ phi tìm kẻ nuôi cổ, cũng tìm lâu, đến nay thấy."

Lục Hoa Đình đột ngột nắm cổ áo nàng kéo đến gần, bốn mắt chạm , nàng thấy sắc mặt đổi, như thể đang sinh vật căm ghét nhất đời.

ý định dùng hình với nàng, nhờ tay kẻ khác, vì thế chỉ trừng mắt nàng, lạnh lùng :

"Ngươi còn làm ăn với ?"

"Lục đại nhân từ đầu tin, cũng chẳng định nhận, ?" Quần Thanh , mỉm . Đôi mắt nàng đỏ dần, cúi chiếc quạt trắng vương vết máu, cơn đau quặn trong bụng khiến nàng mất cảm giác rõ ràng.

Nóng quá.

" ." Lục Hoa Đình : "Ngươi c.h.ế.t , xoay g.i.ế.c luôn công chúa Bảo An, ngươi thể làm gì ?"

lẽ vì quá đau, Quần Thanh bỗng siết c.h.ặ.t t.a.y áo , bóp đến mức vải lụa nhăn nhúm:

"Thế nào tương tư? thành đôi, mới gọi tương tư. Cổ vốn tình cổ, đôi mới thành. bảo thái tử phi hạ tương tư dẫn Yến vương, nàng rằng, đó gieo cổ nàng . Từ nay bọn họ cùng vinh cùng tổn, một thương, cũng chịu khổ. Ngươi thể g.i.ế.c công chúa, thể hành hạ nàng, trừ phi ngươi Yến vương c.h.ế.t theo."

Hai bên tóc mai và chân mày nàng ướt đẫm mồ hôi, trong đôi mắt vẫn còn ý giễu cợt và thách thức.

" , Lục đại nhân vốn nghịch thần tặc tử, từ đầu Yến vương c.h.ế.t để soán vị?"

sự khiêu khích , sắc mặt Lục Hoa Đình biến đổi, Quần Thanh bỗng nhiên hộc một ngụm m.á.u đen kịt. sững thể nàng mềm nhũn ngã xuống đất, lập tức mất sinh khí, ngã vũng máu.

Máu tươi đỏ như suối nhỏ, dần dần chuyển thành sắc đen sẫm.

Lục Hoa Đình xuống, tà áo thấm đẫm sắc đen, chất độc bám theo từng sợi tơ lụa, chầm chậm bò lên .

Hạc Đỉnh Hồng.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...