Sau Khi Trọng Sinh, Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Gian Thần
Chương 173: Bắt đầu lập uy
khi Mạnh Thiên Thiên và Lục Nguyên sống chung trong một viện, nàng dần quen thuộc với nếp sống . Chẳng hạn như mỗi sáng đều dậy sớm, sách chừng nửa canh giờ mới thượng triều. Mỗi đêm đều đến ngọn núi phía một canh giờ, lúc trở về bao giờ cũng mồ hôi nhễ nhại.
Nàng tình cờ bắt gặp vài , Sầm quản sự sợ nàng hiểu lầm nên giải thích rằng Đại đô đốc đang luyện kiếm, mười mấy năm như một ngày, từng gián đoạn.
ngoài chỉ quyền cao chức trọng, thấy đằng sự quyền uy sự khổ luyện ngày qua ngày.
Lúc ngủ, Mạnh Thiên Thiên nhớ đến những trải nghiệm thuở ấu thơ mà Lục Nguyên vô tình nhắc tới.
Đây đầu tiên chủ động nhắc về quá khứ .
Sầm quản sự từng với nàng, thuở nhỏ Lục Nguyên thất lạc ruột, Tướng quốc nhận nuôi. Nàng còn tưởng lạc bao lâu thì Tướng quốc nhận nuôi, nàng còn xót xa cho những ngày tháng gian nan ở Tướng phủ.
Nay xem , khi bước chân Tướng phủ, nếm đủ đắng cay cảnh màn trời chiếu đất.
Mạnh Thiên Thiên chợt nhận , bản chẳng hiểu chút gì về .
Mãi cho đến khi giường, Mạnh Thiên Thiên vẫn lẩm bẩm: "Lục Nguyên, rốt cuộc một quá khứ như thế nào?"
-
Dương các lão run rẩy khó tin: "Ngươi... ngươi ăn cướp la làng thế hả?"
Tháo xe còn dễ hơn phá nhà nhiều.
Mạnh Thiên Thiên cùng Bảo Thù, Lão thái quân chung một xe ngựa, Chiêu Chiêu cũng xuống, liền Đàn Nhi xách .
Từ trong chiếc xe ngựa đối diện truyền một giọng giận mà uy: "Kẻ nào?"
Động tác Mạnh Thiên Thiên trôi chảy tự nhiên, dẫu thường xuyên mặc y phục cho Bảo Thù nên luyện thành thói quen.
Gợi ý siêu phẩm: Nông Nữ Sau Hòa Ly, Vừa Làm Giàu Vừa Nuôi Con đang nhiều độc giả săn đón.
Hai họ xe ngựa mà cưỡi ngựa, cưỡi ngựa tầm rộng mở, tiện cho việc hóng hớt hơn.
Úc T.ử Xuyên: "Tháo xong ."
Dương các lão lạnh giọng : "Lẽ nào ngươi giữa phố tay với bản đốc?"
Dương các lão vươn tay : "Tiểu thư!"
Dương các lão đập mạnh một chưởng xuống bàn, giận dữ vén rèm xe: " xem kẻ nào dám!"
Lục Nguyên nhướng mày: "Dương các lão quá lời , ngài tam triều nguyên lão, rường cột quốc gia, nào dám động đến một ngón tay ngài?"
Thanh Sương: "Ngươi xem ngươi lớn chừng , còn để khác mặc y phục cho, hổ ? Làm cha xong thì đừng làm nữa, để làm cha cho."
Hai chiếc xe ngựa ngược chiều , đều rẽ sang hướng Đông tiến phố Khánh Phong, ai chịu nhường ai.
Rầm!
Lục Nguyên mặt cảm xúc đưa đai lưng cho nàng.
May may , chỉ trùng tên, một phen hú vía.
Đoàn khởi hành đến Lục gia.
dứt lời, Lục Nguyên vén rèm xe lên, chiếc xe ngựa đối diện với nụ như như : "Thật trùng hợp, nhiều ngày gặp, Dương các lão vẫn khỏe chứ."
Nào ngờ hừ xong, thấy Lục Nguyên cất lời: "Tháo bánh xe ."
Trong tay một cái bánh xe, chân một cái bánh xe.
Dương các lão và Hỷ Thước do Nội vụ phủ đưa tới hầu hạ Lão thái quân, khi Lão thái quân chuyển Đô đốc phủ, hai họ cũng theo tới đây.
"Xong , Đại đô đốc."
Lời đang cho Lục Nguyên : Lục Nguyên ngươi nay đến triều cũng dám lên, sẽ trông mong lão phu nhường đường cho ngươi chứ?
Lục Nguyên nhíu mày kỳ quái, hỏi Thanh Sương: "Ngươi cái gì?"
Mạnh Thiên Thiên kéo phòng, mặt , chậm rãi tiến gần, hai tay vòng lưng , thắt đai lưng quanh vòng eo săn chắc chút mỡ thừa .
Lão thái quân hầu hạ, việc vặt trong viện cũng làm, lão sắp nhàn rỗi đến c.h.ế.t !
Ở cửa lớn, Sầm quản sự cẩn thận kiểm tra xe ngựa, xác nhận bất kỳ sót nào, bên cửa sổ xe, nhẹ giọng với Mạnh Thiên Thiên: "Phu nhân, Đại đô đốc đầu tiên tham gia tiệc cưới, về mặt lễ nghĩa nếu chỗ nào chu , xin nhắc nhở đôi chút."
, nàng xoa xoa cái đầu nhỏ Bảo Thù, "Lát nữa chơi với bảo bảo nhé, Thanh Sương."
Đàn Nhi: "Từ chối vô hiệu."
Mạnh Thiên Thiên ôm Bảo Thù hành lang, đồng loạt đầu .
Mạnh Thiên Thiên nghiêng đầu hỏi: "Đại đô đốc, chuyện gì ?"
Sầm quản sự : "Đưa tang cho ."
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-trong-sinh--tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-gian-than/chuong-173-bat-dau-lap-uy.html.]
rằng, Đô đốc phủ đây cũng một kẻ tên Dương các, vì tiết lộ hành tung Lục Nguyên mà Thượng Quan Lăng xử t.ử hình mặt . Khi tin Dương các cũng đến phủ, hạ nhân trong phủ suýt tưởng "Dương các" c.h.ế.t sống .
Phu xe : "Bẩm Các lão, hình như... xe ngựa Đô đốc phủ."
"Lão tổ tông, giao cho con chút việc ."
"Tằng tổ mẫu." Mạnh Thiên Thiên bước .
Nếu đây, Dương các lão chắc chắn sẽ nhường Lục Nguyên, hiện tại, lão ngay cả rèm cũng thèm vén, chỉ bằng giọng nóng lạnh: "Thì Đại đô đốc, lão phu bãi triều, đang vội xử lý việc quan trọng, xin một bước."
Lục Nguyên tiểu tể tử, trong lòng dâng lên một trận ngượng ngùng.
Thanh Sương tiến lên, đón lấy Chiêu Chiêu từ tay Mạnh Thiên Thiên.
Lục Nguyên lạnh lùng ừ một tiếng.
Mạnh Thiên Thiên cong khóe môi: " gọi Đàn Nhi."
Sầm quản sự : "Quả thực nhận nhiều, còn mời Đại đô đốc làm chứng hôn nữa, Đại đô đốc thích làm chứng hôn cho ."
Từ khi Lục Nguyên thượng triều nữa, chuyển việc luyện kiếm sang buổi sáng.
Bên , Lão thái quân cũng dậy, đang giằng co với Dương các lão.
Đàn Nhi thích ngủ nướng, bình thường gọi .
Chiêu Chiêu ôm bình sữa nhỏ uống một nửa, nhả một bong bóng sữa, bóp!
"..." Lục Nguyên há miệng.
Dương các lão chắp tay vái lạy: "Cầu xin , cầu xin ."
Lão thái quân hừ : " xe ngựa Thiên Thiên!"
tắm xong mặc y phục , liền thấy Mạnh Thiên Thiên gọi bảo bảo ngoài cửa.
" xe ngựa !"
đẩy mạnh cửa phòng: "Mạnh Tiểu Cửu!"
Mạnh Thiên Thiên thắc mắc: "Với địa vị đây , hẳn nhận ít thiệp cưới chứ?"
Trong đầu chợt lóe lên hình ảnh đáng hổ ngày hôm qua, Lục Nguyên nín thở, nha đầu gọi nghiện ?
Mạnh Thiên Thiên đoán chuyến hôm nay chắc chắn sẽ yên ả, ngờ tiệc còn bắt đầu, đụng mặt quen đầu tiên.
Mạnh Thiên Thiên: "..."
Mạnh Thiên Thiên hỏi: " thích gì?"
Lão thái quân xa: "Kiệt kiệt~"
Dương các lão từ khi Đô đốc phủ, đất dụng võ.
Mạnh Thiên Thiên nhịn , cố nén khóe môi đang cong lên, bất đắc dĩ : "Nếu , Tằng tổ mẫu chỉ thể chen chúc chung một xe ngựa với cháu và phu quân thôi."
Dương các lão và Lục Nguyên quen nhiều năm, tự nhiên giọng .
Lục Nguyên nắm chặt tay: "Tiểu tể tử!"
Đàn Nhi hì hì : "Bảo Trư Trư, với tỷ tỷ nha!"
Mạnh Thiên Thiên ánh mắt rơi đai lưng tay : " cần Tiểu Cửu giúp ?"
Dương các lão khinh khỉnh hừ một tiếng.
ngoài, Chiêu Chiêu lảo đảo bước tới, gầm gừ một tràng líu lo với Lục Nguyên.
"Ngươi..."
Mạnh Thiên Thiên về phía Lục Nguyên: "Đại đô đốc, đưa cho ."
từ xa, giống như nàng đang nép lòng như một chú chim nhỏ, nhẹ nhàng ôm lấy .
Dương các lão và Lục Nguyên quen nhiều năm, tự nhiên giọng .
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Lục Nguyên quả quyết đưa bàn tay nhỏ bé từ chối!
lệnh cho phu xe.
Thanh Sương cũng theo.
Xe ngựa sụp xuống, Dương các lão lập tức ngã phịch m.ô.n.g xuống đất: "Lục Nguyên!!!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.