Sau Khi Trọng Sinh, Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Gian Thần
Chương 375: Quá giỏi rồi
Bảo Thù ngủ dậy, việc đầu tiên tìm Mạnh Thiên Thiên.
Liễu Khuynh Vân bảo Đàn Nhi dẫn con bé quanh phủ giả vờ tìm kiếm, tìm một vòng, cả lớn lẫn nhỏ đều mệt bở tai.
" nổi nữa ."
Đàn Nhi dắt tiểu gia hỏa thở hồng hộc rạp hát, "Mệt quá mất!"
Bảo Thù mới hơn một tuổi, mới vững thì sang đông, cả quấn như một cái bánh chưng, một bước ngã một cái.
Con bé ngã xong tự dậy nổi, chỉ thể sấp nền tuyết đợi vớt lên.
Đàn Nhi vớt suốt dọc đường, eo sắp gãy đến nơi !
" hồi phủ! tìm tỷ tỷ!"
Liễu Khuynh Vân: " về."
Đàn Nhi chống nạnh: " về!"
Bạch Ngọc Vi trừng mắt nó: ", ngươi một nha , ai cho ngươi to gan như dám chuyện với cô cô thế hả?"
Đàn Nhi mới sợ nàng: " cứ đấy, thì nào?"
Bạch Ngọc Vi thể làm , đ.á.n.h cũng , cãi cũng thắng.
Rõ ràng một tiểu nha , phận cao hơn cả chủ tử, ngay cả Lục Nguyên chuyện với nó cũng từng quát tháo ầm ĩ, luôn coi nó như một đứa trẻ mà dỗ dành.
Bạch Ngọc Vi lay lay cánh tay Liễu Khuynh Vân: "Cô cô, quản nó !"
Để cô cô dạy dỗ ngươi!
Liễu Khuynh Vân quả nhiên lên tiếng: "Đàn Nhi, vội vàng đòi về như , thịt kho tàu công chúa phủ ngon ?"
Bạch Ngọc Vi: "..."
" nương, nương!"
Bảo Trư Trư chịu.
Liễu Khuynh Vân ôm tiểu gia hỏa lòng: "Hôm nay chúng tìm nương, để nương và cha con sinh thêm cho con một tiểu Trư Trư nhé?"
Bảo Thù nghiêm mặt: " ."
Liễu Khuynh Vân nhướng mày, tiện tay ném một nén vàng: "Ây da, bên ai làm rơi kim nguyên bảo kìa?"
Bảo Thù lập tức tụt xuống khỏi đùi bà, hì hục bò ngoài, chộp lấy kim nguyên bảo nhét túi.
"Ủa? Bên còn nữa."
Liễu Khuynh Vân rải một nắm đậu vàng.
Bảo Thù nghiêm túc đào đậu vàng trong tuyết.
Bạch Ngọc Vi khoanh tay ngực: "Trẻ con thật dễ dỗ."
Đây tư thế quen thuộc Đàn Nhi, ở chung lâu ngày, nàng bất giác nhiễm vài phần thói quen Đàn Nhi mà ngay cả bản cũng nhận .
Đàn Nhi mở to mắt : "Đó vàng đấy nhé!"
Liễu Khuynh Vân đưa cho Đàn Nhi một túi tiền.
Đàn Nhi khoanh tay ngực: " cần vàng."
Liễu Khuynh Vân: "Bên trong khế ước nhà đất, mua cho ngươi một tiệm kẹo hồ lô ."
Gợi ý siêu phẩm: Tái Sinh, Tôi Từ Bỏ Tra Nam, Cưới Ân Nhân Cứu Mạng - Lâm Kiến Sơ + Kê Hàn Gián đang nhiều độc giả săn đón.
Đàn Nhi lập tức biến sắc, hai tay ôm má, đôi mắt sáng lấp lánh: "Phu nhân, thật hào phóng, thật chu đáo, thật dịu dàng, thích quá mất!"
Liễu Khuynh Vân: " xem tiệm , xem xong thì về đây ở cùng ."
"Tuân lệnh!"
Đàn Nhi nhận lấy túi tiền, chạy biến như một làn khói.
Liễu Khuynh Vân nhạt giọng : "Mang theo Tiểu Bạch."
Vèo!
Đàn Nhi , vác Bạch Ngọc Vi lên vai.
Bạch Ngọc Vi xù lông: "! Làm gì ? mới thèm đến tiệm ngươi!"
Đàn Nhi nghiêm mặt: "Từ, chối, vô, hiệu!"
"Á á á..."
Bạch Ngọc Vi biến mất tăm, để một chuỗi tiếng hét chói tai.
Liễu Khuynh Vân với tư cách Vương nữ Miêu Cương, hôm nay khách quý công chúa phủ.
Ban chủ gánh hát quan sát sắc mặt, một vở kịch sắp hạ màn, lập tức bưng danh sách kịch đến mặt Liễu Khuynh Vân, ha hả hỏi: "Lục phu nhân, mời ngài điểm kịch."
Liễu Khuynh Vân vì lôi kéo nhân mạch cho con trai, dạo gần đây ít qua với các phu nhân ở kinh thành, kịch cũng ít.
Bà xem danh sách kịch, mà trực tiếp gọi: "Diễn một vở 《Ngũ T.ử Đăng Khoa》."
Lễ bộ Thượng thư phu nhân ở bên cạnh : "Lục phu nhân chúc Uyển Bình công chúa và phò mã sớm sinh quý tử, con cháu đỗ đạt đây mà!"
Liễu Khuynh Vân nhấp một ngụm : " chúc con dâu và con trai ."
Lễ bộ Thượng thư phu nhân: "..."
Ban chủ: "..."
Liễu Khuynh Vân uể oải : "Thêm một vở 《Ngũ Nữ Bái Thọ》 nữa, đừng hát kiểu trắc trở gập ghềnh cho , chỉ loại hỉ khánh thôi."
xong, bà rút một xấp ngân phiếu.
Hai mắt ban chủ sáng rực, vội vàng : "Hiểu, hiểu, sửa ngay đây ạ!"
đài kịch nhanh hát khúc mới.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-trong-sinh--tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-gian-than/chuong-375-qua-gioi-roi.html.]
Miêu Vương nghênh ngang bước tới: "Khuê nữ! Khi nào chúng hồi phủ?"
Liễu Khuynh Vân: " về."
" thôi!"
Miêu Vương trực tiếp xoay , nghênh ngang rời , "Uống tiếp nào!"
-
Đô đốc phủ.
Đại phu do Úc T.ử Xuyên mời tới Vạn ma ma đuổi .
Mấy nha thô sử gọi viện quét tuyết cũng bà bảo sang viện bên cạnh quét tuyết .
Lý ma ma từ phòng thu chi công trung trở về: " nãy thấy Trương đại phu, ai bệnh ?"
Vạn ma ma: ", bệnh đau chân do lạnh tái phát !"
Lý ma ma: "Bà mau về phòng nghỉ ngơi chứ!"
Vạn ma ma chặn ở cửa viện: "Đừng đừng đừng, hôm nay hiếm khi ngày đại hỉ, hai chị em uống một chén nhé?"
Lý ma ma : "Giữa trưa thế , uống cái gì mà uống? Việc còn làm xong ."
Vạn ma ma đỡ lấy cánh tay bà: " thiếu một ngày , Hồ bà t.ử và Đỗ nương t.ử cũng ở đây, thịt hươu tiểu thư thưởng cho chúng , chúng làm thịt hươu nướng, uống hai chén rượu đế, chẳng khoái hoạt ?"
Lý ma ma nửa kéo nửa dìu lôi .
Long phượng hương chúc cháy rụi, giường bạt bộ rung lắc đến tận hừng đông.
-
Mạnh Thiên Thiên ngủ một giấc tỉnh dậy, đêm ngày thứ hai.
Trong phòng thắp đèn, trong rèm trướng đưa tay thấy rõ năm ngón.
Bạn thể thích: Vả Mặt Nhà Ngoại, Ta Nuôi Đàn Con Thành Trùm Phản Diện. - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Nàng thấy tiếng gió lạnh gào thét ngoài cửa sổ, nàng hề cảm thấy lạnh lẽo.
Đầu óc nàng chút mơ hồ, nhất thời nhớ xảy chuyện gì, nàng theo bản năng cử động một chút, cảm nhận sự đau nhức từ khắp .
Cơn đau mở cánh cổng sâu thẳm trong ký ức.
Trong nháy mắt, những hình ảnh khiến đỏ mặt tía tai lướt qua trong đầu nàng như cưỡi ngựa xem hoa.
hết.
hết.
Vẫn hết.
Nhiều, nhiều đến thế ?
Những chuyện đó... thật sự do nàng làm ?
"Đại đô đốc, Tiểu Cửu, dĩ hạ phạm thượng."
"Đợi đến ngày mai, Tiểu Cửu tự khắc sẽ cõng roi mây đến thỉnh tội với Đại đô đốc."
"Đại đô đốc, thơm quá."
"... Tiểu Cửu, chỉ làm chuyện như với Đại đô đốc thôi."
Mặt Mạnh Thiên Thiên thoắt cái đỏ bừng!
Đây sự thật!
Những lời đáng hổ như thể nào do nàng !
Nàng lật chăn , cúi đầu .
Tẩm y vẫn còn nguyên vẹn.
lẽ bản chỉ đang làm một giấc xuân mộng.
Nàng vén rèm trướng lên, bước xuống giường, bước chân đầu tiên giẫm một bộ y phục.
Nàng nhặt lên xem.
tẩm y Lục Nguyên.
Đây trọng điểm, trọng điểm ... nó rách.
Nàng đồ Vân nương tử, tự nhiên nó dùng sức mạnh xé rách.
"Tỉnh ?"
Một giọng lười biếng, ngông cuồng, chậm rãi vang lên từ trong rèm trướng.
Mạnh Thiên Thiên rùng một cái, vội vàng giấu bộ tẩm y rách lưng.
Lục Nguyên vén rèm trướng lên, thong dong tự tại mép giường, chỉ mặc quần, để lộ bờ vai và lồng n.g.ự.c săn chắc mạnh mẽ.
Mạnh Thiên Thiên vội che mắt .
Lục Nguyên dậy, từng bước từng bước, mang theo vài phần ý vị xâm lược đến mặt nàng: "Mạnh Tiểu Cửu, bây giờ mới che mắt, quá muộn ?"
Mạnh Thiên Thiên nhỏ giọng : " cũng làm gì ."
Lục Nguyên đoán nàng sẽ sống c.h.ế.t nhận nợ: "Nàng xem bộ y phục trong tay nàng, hẵng chuyện ."
Mạnh Thiên Thiên nghiêm trang : " nãy cẩn thận xé rách thôi."
" ?" Lục Nguyên nhếch mép, ánh mắt lướt qua đống lộn xộn mặt đất, "Bộ cũng ? Bộ ? Bộ ... tất cả đều ?"
Mạnh Thiên Thiên bỏ ngón tay , lấy can đảm quét mắt xuống đất, suýt chút nữa thì ngã quỵ.
... mặt đất tẩm y xé nát Lục Nguyên ?
Lục Nguyên nở nụ nguy hiểm: "Bản đốc mặc một bộ, nàng xé một bộ, nàng đòi bao nhiêu , cần bản đốc đếm cho nàng ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.