Sau Khi Trọng Sinh, Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Gian Thần
Chương 420: Kỳ lân chân chính
Lục Nguyên đầu , thấy sắc mặt Lục Chiêu Ngôn phức tạp, liền hờ hững mỉm , vỗ n.g.ự.c bảo đảm với Lục Chiêu Ngôn: “Cứ yên tâm 100%, chẳng chỉ mời một xuống núi thôi ? Cứ giao cho .”
Lúc Lục Chiêu Ngôn hề nghĩ đến chuyện mời xuống núi.
Ông tiểu t.ử cố ý.
Cố ý lơ đãng bán t.h.ả.m mặt ông.
rõ ràng đang bán thảm, bản vẫn bận tâm.
Dù cũng m.á.u mủ nàng...
Lục Nguyên nhướng mày : “ , cha mới nhận , ông mà còn lề mề nữa chúng đuổi kịp , thì cũng , nếu thực sự núi tìm, e cái thể yếu ớt ông chịu nổi.”
Lục Chiêu Ngôn lườm một cái.
Lục Chiêu Ngôn hề yếu ớt, chỉ đổi một bình thường xóc nảy suốt dọc đường, nôn mửa liên tục, thì cũng chẳng khá hơn ông bao.
Thấy Lục Chiêu Ngôn trả lời, Lục Nguyên thở dài một tiếng: “ , ai bảo ông cha chứ, chậm một chút thì chậm một chút , cùng lắm lát nữa cõng ông.”
thể Lục Chiêu Ngôn run lên, gần như theo bản năng đẩy nhanh bước chân.
Hai đến một bờ ruộng, về phía nam một mảnh ruộng nước mới khai hoang, rộng chừng 20 mẫu, hơn một nửa cấy mạ.
Lúc vẫn còn vài nông dân xắn ống quần, chân trần ruộng nước, cúi khom cấy mạ, nam nữ, già trẻ.
lướt qua, quả thực khó phân biệt ai mới cao nhân mà họ gặp.
May mà Lục Chiêu Ngôn mang theo bức họa đối phương.
Ông lấy bức họa , đối chiếu với những nông phu đang cấy mạ, phát hiện ở thửa ruộng phía tây cùng một bóng phù hợp với đặc điểm trong tranh.
Tuy đội nón lá, rõ mặt, hồ lô rượu giắt bên hông thì giống y đúc.
“Cái lão già giắt hồ lô rượu bên hông kìa?”
rõ ràng, Lục Nguyên cũng nhận đối phương.
Lục Chiêu Ngôn : “ vô lễ, đó T.ử Ngọ tiên sinh.”
Lục Nguyên thuận nước đẩy thuyền: “, ông cha, ông thì .”
lão giả đang cấy mạ ruộng, “Cha cứ nghỉ ngơi bờ ruộng một lát , hội kiến T.ử Ngọ tiên sinh.”
xong liền , Lục Chiêu Ngôn cản cũng cản kịp.
quả thực ông vẫn hồi phục màn “hiếu tâm” Lục Nguyên, nhỡ lát nữa nôn mửa mặt T.ử Ngọ tiên sinh thì , nhất vẫn nên nghỉ ngơi tại chỗ một chút.
Ánh mắt ông dõi theo Lục Nguyên.
Trong chốc lát, phân biệt , đ.á.n.h giá T.ử Ngọ tiên sinh.
Lục Nguyên đến bờ ruộng gần T.ử Ngọ tiên sinh, ngay khi ông tưởng Lục Nguyên sẽ cúi gập hành lễ với T.ử Ngọ tiên sinh, thì một chuyện ngờ tới xảy .
Lục Nguyên mà hai lời liền cởi giày và tất, vén vạt áo giắt lên hông, xắn cao ống quần, thành thạo như thể làm vô , dứt khoát bước xuống ruộng nước.
lấy mạ bên cạnh bắt đầu cấy.
Lão giả ban đầu cũng để ý.
Ông cấy một khóm, Lục Nguyên cấy một khóm.
Dần dần, ông cấy một khóm, Lục Nguyên cấy hai khóm.
Bên ông mới cấy một nửa, bên Lục Nguyên cấy đến hàng cuối cùng .
Đó kể.
Lúc Lục Nguyên cấy mạ theo chiều tiến, ngay đó Lục Nguyên biểu diễn cho ông xem màn cấy mạ lùi.
Cấy vô cùng ngay ngắn, mắt.
Lão giả lúc rốt cuộc nhịn nữa, thẳng , nhíu mày cái tên thanh niên từ chui , tranh cấy mạ với .
Y phục Lục Nguyên hoa quý, phi phú tức quý, thủ pháp cấy mạ Lục Nguyên còn thành thạo hơn cả lão già như ông.
“ Lương Đế phái ngươi tới?”
Lão giả hỏi.
Lục Nguyên mỉm : “ quen Lương Đế nào cả, cùng cha tới, cha mệt lả , để ông nghỉ ngơi đằng .”
, chỉ về phía Lục Chiêu Ngôn cách đó xa.
Lục Chiêu Ngôn dậy, chắp tay hành lễ vãn bối với lão giả.
Lão giả thu hồi ánh mắt, tiếp tục cấy mạ: “Cũng các tin đồn từ , chẳng qua chỉ một bá tánh bình thường, ngoài việc trồng trọt làm lụng, chẳng bản lĩnh gì hơn , các tìm nhầm .”
Lục Nguyên nắm một nắm mạ, vội cấy nhanh nữa, cạnh lão giả, chậm rãi cấy từng khóm một.
: “Ngài xem, ai mà chẳng bá tánh bình thường? Cứ lấy việc trồng trọt mà , khi nào nhổ mạ, khi nào cấy mạ, khi nào gặt lúa... đều học vấn, đại học vấn học trong thi thư, thực sự lợi quốc lợi dân, cứu tế thương sinh.”
Lão giả : “Bớt khua môi múa mép ở chỗ , đứa đồ ngốc nghếch dăm ba câu ngươi lừa cho phương hướng .”
Lục Nguyên tuyệt miệng nhắc đến chuyện tiểu mục đồng chỉ đường cho , thông minh như lão giả, thể đoán ?
Lục Nguyên phủ nhận, mà hỏi: “ và cha , còn khác lừa gạt đồ ngốc ngài ?”
Lão giả khựng : “Ông nội ngươi.”
Lục Nguyên: “...”
Đó ông nội ruột , cùng lắm chỉ ông nội hờ thôi.
Lương Đế cũng một diệu nhân nha, lớn tuổi thế mà còn lừa gạt một tiểu mục đồng, lương tâm c.ắ.n rứt ?
Vị T.ử Ngọ tiên sinh càng diệu nhân, còn xưng danh báo tính, ông đoán cha hờ đương triều Thái t.ử .
Gợi ý siêu phẩm: Trọng Sinh Kết Hôn Với Tiểu Thúc Quân Nhân, Tra Nam Hối Hận Không Kịp đang nhiều độc giả săn đón.
Ánh mắt Lục Nguyên rơi hồ lô rượu bên hông lão giả: “Ngài cũng thích uống rượu, trùng hợp ghê, chỗ hai vò Thiêu Đao T.ử thượng hạng.”
“ uống.”
Lão giả từ chối.
Lục Nguyên nản lòng, tiếp tục cấy mạ: “Ngài xem, ông nội đến, cha và cũng đến , họ thực sự khâm phục nhân phẩm tiên sinh, ngưỡng mộ tài hoa tiên sinh, mời tiên sinh rời núi, cống hiến cho bá tánh, tiên sinh làm quan Đại Lương, mà làm quan lê dân bá tánh.”
Lão giả : “ bảo bản lĩnh lớn như .”
Lục Nguyên: “Quan vô dụng nhiều lắm, thiếu một ngài .”
Lão giả lạnh lùng .
Lục Nguyên mặt đổi sắc: “Ý vãn bối , ngài tuyệt đối đừng tự ti, đ.á.n.h giá thấp bản lĩnh .”
Lão giả: “...”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-trong-sinh--tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-gian-than/chuong-420-ky-lan-chan-chinh.html.]
Lục Nguyên nhắc nhở: “Mạ ngài cấy lệch kìa, lớn tuổi thế , ngay cả cấy mạ cũng xong thế... Còn nữa nhé, tằm nuôi năm 7 tuổi còn hơn đồ ngài nuôi đấy, sư phụ như ngài dạy dỗ kiểu gì ? ngài Vu Sơn, Vu Sơn nuôi tằm kém cỏi thế ...”
Lục Chiêu Ngôn cách đó xa gần, thể thấy hai , cuộc trò chuyện họ.
Ông chỉ cảm thấy khí tràng T.ử Ngọ tiên sinh dần trở nên bất thường, run rẩy, ánh mắt lạnh lẽo, dường như đang nhẫn nhịn điều gì đó.
tiểu t.ử rõ ràng lễ phép, vẫn luôn cấy mạ, còn nhận lấy mạ trong tay T.ử Ngọ tiên sinh để cấy giúp.
“ , để làm cho, lớn tuổi làm gì cũng xong, ngài cấy mạ thế , mà chướng mắt.”
Lục Nguyên lầm bầm, lấy mạ qua cấy nốt.
, mạ Lục Nguyên cấy quả thực ngay ngắn, mắt nhất trong tất cả các thửa ruộng.
T.ử Ngọ tiên sinh ẩn cư mười năm học cấy mạ, cuối cùng thua một thằng nhóc vắt mũi sạch, thử hỏi tức cơ chứ!
“Đại sư! Đại sư xong !”
Một đại nương chừng 50 tuổi, bước những bước nhỏ, vội vã chạy từ bờ ruộng tới, “Bò nhà Đại Ngưu đẻ ! Sắp xong ”
Lão giả ẩn cư trong miếu đường, dân làng tưởng ông tu hành tại gia, nên tôn xưng ông một tiếng đại sư.
Ngày thường nhà ai đau đầu sổ mũi, trâu bò gà lợn ốm đau, đều lên miếu đường tìm ông.
“Ái chà”
Đại nương quá vội, vấp ngã một cái, may mà ở gần Lục Chiêu Ngôn, Lục Chiêu Ngôn kịp thời đỡ lấy bà.
“Cẩn thận.”
Lục Chiêu Ngôn nhẹ giọng nhắc nhở.
“Ây, đa tạ...”
Đại nương thấy khuôn mặt tuấn mỹ giống phàm Lục Chiêu Ngôn, lập tức ngẩn .
Lục Chiêu Ngôn nhanh chậm : “Đại nương, bà từ từ , Đại Ngưu đang ở , bò bắt đầu đẻ từ khi nào?”
“A...” Đại nương hồn, gượng, chỉ tay về phía , “ làng chúng , Đại Ngưu lên núi, ở đằng kìa, nổi nữa, đẻ một ngày .”
Lục Chiêu Ngôn hỏi: “Đại nương, ngôi làng ở chân núi ?”
Đại nương vội : “! A, sáng nay xe ngựa ngang qua đầu làng nhà ngài ?”
Lục Chiêu Ngôn gật đầu.
Thế thì hỏng .
Tuy xuống núi dễ hơn lên núi, dù cũng đoạn đường núi dài như , đợi đến làng e trời tối đen, cũng kịp .
Lục Chiêu Ngôn ước tính thời gian.
Tịch Phong chắc sắp lên đến đỉnh núi .
Lát nữa bảo Tịch Phong cõng tiên sinh xuống núi, hy vọng kịp.
Lục Chiêu Ngôn Lục Nguyên, dùng ánh mắt hiệu giúp tiên sinh thu dọn đồ đạc, đến nhà tranh hội họp với Tịch Phong.
Lục Nguyên trao cho Lục Chiêu Ngôn một ánh mắt hiểu ý, vút một cái cõng lão giả lên lưng.
Trong lòng Lục Chiêu Ngôn chợt dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, Lục Nguyên hai tay đỡ lấy chân lão giả, thi triển khinh công, vèo một cái biến mất tăm mặt ông
Lục Chiêu Ngôn chỉ cảm thấy một trận cuồng phong thổi qua, sững sờ một lúc, lập tức phản ứng , sắc mặt biến đổi: “Đó đường xuống núi!”
“Điđườngtắt”
Lục Nguyên tung nhảy vọt!
Thẳng xuống núi!
Gợi ý siêu phẩm: Nông Nữ Sau Hòa Ly, Vừa Làm Giàu Vừa Nuôi Con đang nhiều độc giả săn đón.
“Ọe”
“Oẹ”
“Ào”
Xuống núi một khắc đồng hồ, nôn mửa một canh giờ.
Bò nhà Đại Ngưu đẻ .
do lão giả đỡ đẻ.
Mà hai tên điên tóc tai bù xù dọa cho sợ hãi, rùng một cái, bê con chui luôn.
“Ngài đỡ hơn chút nào ?”
Lục Nguyên chu đáo đưa cho lão giả một bát nước.
Lão giả nhận lấy uống một ngụm, nước đường.
Ông kỳ quái hỏi: “ nước đường?”
Lục Nguyên: “Ồ, bò uống thừa đấy.”
Lão giả: “...”
trời mới , ông tốn bao nhiêu sức lực mới nhịn xúc động dìm đầu thằng ranh con bát nước.
sát sinh, sát sinh.
-
Bên , Lục Kỳ vất vả lắm mới theo Tịch Phong leo lên đến đỉnh núi, thông báo T.ử Ngọ tiên sinh xuống núi , họ cũng xuống núi.
Lục Kỳ hổ khu chấn động, đôi chân sắp gãy đến nơi , ngay cả thở cũng kịp thở, bảo xuống núi? Xuống núi?!
Khi ba về đến ngôi làng chân núi, trời tối mịt.
Lục Kỳ Tịch Phong vác nhà, chiếc ghế đẩu nhỏ nhà Đại Ngưu.
“Tiên sinh.”
Lục Chiêu Ngôn sân , chắp tay vái chào lão giả đang trong bóng đêm.
Lão giả chắp tay lưng, chớp mắt những vì lượt mọc lên, tạo thành dải ngân hà bao la bầu trời vô tận.
Lục Nguyên bên cạnh ung dung chơi cỏ đuôi chó.
Lão giả cảm khái : “Câu Trần tinh túc, sáng như mặt trời mọc, ngờ tới, Đại Lương quả thực Kỳ lân hộ quốc, Điện hạ mang Kỳ lân tới, lão phu tự nhiên sẽ rời núi.”
Sắc mặt Lục Chiêu Ngôn khựng .
Lão giả xoay , chắp tay hành lễ với Lục Chiêu Ngôn: “T.ử Ngọ, nguyện hiệu trung Điện hạ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.