Sau Khi Trọng Sinh, Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Gian Thần
Chương 458: Kỳ Lân Chỉ Có Một
"Kỳ Lân?"
Lương Đế vô cùng khiếp sợ, "Ý tiên sinh "
T.ử Ngọ tiên sinh khẽ : "Bệ hạ hai hoàng tôn, Kỳ Lân chỉ một, đang ở Thái t.ử phủ."
Lương Đế nhíu mày, hỏi: "Tiên sinh cho rằng, Uyên nhi mới Hộ quốc Kỳ Lân?"
T.ử Ngọ tiên sinh đón lấy ánh mắt sắc bén Lương Đế, kiêu ngạo siểm nịnh : " thảo dân cho rằng, mà thiên ý như ."
Điều khớp với quẻ bói Quốc sư .
Lương Đế thu hồi ánh mắt, về phía cành lá xum xuê xanh ngoài cửa sổ: "Trẫm tuy ngưỡng mộ đại danh tiên sinh lâu, Kỳ nhi do Quốc sư tìm về hoàng thành, ý kiến tiên sinh và Quốc sư trái ngược , ngược khiến trẫm chút khó xử ."
Lương Đế nể mặt T.ử Ngọ tiên sinh .
Dù trong lòng Lương Đế, Lục Kỳ ăn sâu bén rễ, nếu Lục Nguyên thật sự yêu thích... Lương Đế e rằng sớm "mời" T.ử Ngọ tiên sinh khỏi hoàng cung .
T.ử Ngọ tiên sinh cũng hiểu lay chuyển địa vị Lục Kỳ chuyện dễ dàng.
Ông chắp tay : "Bệ hạ tiêu y cán thực, nhật lý vạn cơ, thảo dân quấy rầy , chẳng qua rảnh rỗi bốc một quẻ, Bệ hạ cần để trong lòng."
Lương Đế : "Tâm ý tiên sinh trẫm đều hiểu, cần lấy lùi làm tiến."
T.ử Ngọ tiên sinh: hổ tổ tôn, chuyện đều khiến nghẹn họng như .
Lương Đế với Dư công công: "Tiễn T.ử Ngọ tiên sinh."
T.ử Ngọ tiên sinh thức thời dậy: "Thảo dân cáo lui."
Dư công công khách sáo : "T.ử Ngọ tiên sinh, mời."
khi xuất cung, T.ử Ngọ tiên sinh lên xe ngựa Thái t.ử phủ.
vén rèm lên, những cái đầu tăm tắp bên trong dọa cho giật nảy .
Ai thể cho ông , một xe kỳ kỳ quái quái từ tới ?
Tóc trắng thì tóc trắng, mắt xanh thì mắt xanh, còn một đứa trẻ lau cung và sát thủ mặt sắt.
" ngay cả Thiên Cơ các cũng ở đây?"
Ánh mắt T.ử Ngọ tiên sinh rơi Thượng Quan Lăng.
Thượng Quan Lăng chắp tay: "Thỉnh an tiên sinh."
Xe ngựa nhét chật ních, T.ử Ngọ tiên sinh quả thực chỗ đặt chân.
"Úc T.ử Xuyên."
Lục Nguyên nhạt giọng mở miệng.
"Ồ."
Úc T.ử Xuyên vén rèm lên, lên nóc xe.
Thượng Quan Lăng một tay kéo xuống, ấn lên chỗ bên ngoài xe: "Ngươi xuống đây cho lão tử! Sợ nhận ngươi ?"
Úc T.ử Xuyên oán hận đen mặt.
Bên trái lau ba cái.
Đợi Thượng Quan Lăng buông tay, lập tức bay lên nóc xe, nhanh chóng lau ba cái ở bên cung, mới thoải mái chỗ bên ngoài xe.
"Dậu Kê Vệ, Cơ Ly."
"Thần Long."
"Tị Xà."
Ba lượt tự xưng danh tính với T.ử Ngọ tiên sinh.
T.ử Ngọ tiên sinh: "... lên thuyền giặc các ngươi."
Lục Nguyên: "Muộn ."
Cơ Ly phe phẩy quạt xếp: "Tiên sinh nếu phận chúng , thì chúng chính châu chấu cùng một sợi dây ."
T.ử Ngọ tiên sinh: " từ chối."
Cơ Ly đưa tay : "Làm phiền tiên sinh trả la bàn và mai rùa cho ?"
T.ử Ngọ tiên sinh xuống chỗ trống mà Úc T.ử Xuyên nhường , từ trong tay áo rộng móc đồ nghề trả cho Cơ Ly.
Lục Nguyên hỏi: "Diễn thế nào ? Bệ hạ tin ?"
T.ử Ngọ tiên sinh trừng mắt một cái: " Bệ hạ, ngươi tự mà hỏi ông ."
Cơ Ly phe phẩy quạt xếp : " đoán, chắc dễ dàng lay chuyển Thiên Cơ các và Lục Kỳ như ."
Thần Long lạnh lùng Lục Nguyên : "Còn trách chỗ nào cũng bằng ? Học vấn học vấn bằng, đức hạnh đức hạnh cũng , đến hoàng cung, ăn uống vui chơi, thì hồ đồ càn quấy, mạo xưng Kỳ Lân? Giả vờ cũng giả vờ cho giống một chút!"
Lục Nguyên ung dung tự tại : "Bản đốc hôm nay tâm trạng , so đo với ngươi."
Thần Long trào phúng: "Đánh thì đ.á.n.h , bớt tìm bậc thang cho xuống ."
Cơ Ly với Lục Nguyên: "Đánh giúp ngươi, ngứa mắt con sâu lâu ."
" thì g.i.ế.c ngươi !"
Thần Long tung một chưởng về phía Cơ Ly.
Tị Xà ở giữa hai giữ chặt cổ tay Thần Long: "Đừng đ.á.n.h mặt ."
Thần Long nhạt giọng : "Ngươi cũng thể gia nhập."
Bịch!
Úc T.ử Xuyên với thế sét đ.á.n.h kịp bưng tai, dùng cây cung lớn chọc Thượng Quan Lăng một cái.
" kiếp!"
Thượng Quan Lăng đau đến xù lông, một cước đá Úc T.ử Xuyên xuống xe ngựa.
T.ử Ngọ tiên sinh một đám tới nửa khắc đồng hồ dỡ nhà trong xe ngựa, cả trợn mắt há hốc mồm.
Các ngươi... xác định cùng một giuộc ?
-
Tin tức T.ử Ngọ tiên sinh tiến cung, nhanh truyền đến cung Hồ Quý phi.
Giấy gói lửa, huống hồ Lục Nguyên cũng cố ý tung tin giả Kỳ Lân thật ngoài.
Bởi , Hồ Quý phi nhanh liền quẻ tượng liên quan đến Kỳ Lân T.ử Ngọ tiên sinh.
Bà tức giận vỗ bàn dậy: " hươu vượn! cướp cháu nội bổn cung, mà nay chân tướng rõ ràng, trơ mắt sắp mất vị trí Thái tử, đ.á.n.h chủ ý lên mệnh cách Kỳ Lân! Lục Chiêu Ngôn, bổn cung lầm ngươi! Ngươi mới kẻ lang t.ử dã tâm nhất!"
"Nhiều năm như , bổn cung thật sự phòng nhầm !"
"Chuẩn kiệu, bổn cung gặp Bệ hạ!"
Hồ Quý phi lửa giận ngút trời tới Ngự Thư Phòng.
cửa, bà liền nước mắt lưng tròng lóc: "Bệ hạ"
Đừng bỏ lỡ: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? -, truyện cực cập nhật chương mới.
Lương Đế một trận đau đầu đỡ trán.
Dư công công ban nãy lấy đồ ăn cho Bảo Trư Trư, mới một lát, Hồ Quý phi Ngự Thư Phòng .
Ông thầm kêu , với Tiểu Đức Tử: "Vì cản ?"
Tiểu Đức T.ử sợ hãi : " dám cản a..."
Dư công công vỗ vỗ cái trán to : " nhớ cản !"
Tiểu Đức T.ử vội : ", cha nuôi!"
"Bệ hạ! Mạng thần khổ quá a"
Hồ Quý phi rút khăn tay , thanh lệ câu hạ, "Nhớ năm đó Bệ hạ nam chinh... ca ca thần ..."
tới nữa.
Dư công công hít sâu một .
Hai vị trưởng trong nhà Hồ Quý phi, Nhị ca vì cứu Bệ hạ mà t.ử vong, Đại ca nay làm quan đến chức Đại tướng quân.
Hồ Quý phi quen Lương Đế từ nhỏ, coi như thanh mai trúc mã.
Bà sinh cho Lương Đế trưởng tử, địa vị bà cần cũng .
Cũng trách Tiểu Đức T.ử dám cản bà .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-trong-sinh--tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-gian-than/chuong-458-ky-lan-chi-co-mot.html.]
Hồ Quý phi tiên vô cùng đau khổ nhớ chuyện xưa một phen, kể lể sự dễ dàng nhiều năm qua bầu bạn bên Lương Đế, đó, đến sự cố cháu nội Thái t.ử phủ nhận .
"Thần cũng còn thể bầu bạn bên Bệ hạ đến khi nào... Thần nhận Bệ hạ gian nhân che mắt, Kỳ nhi trưởng tôn Bệ hạ, nó mới Hộ quốc Kỳ Lân, một tên mưu sĩ từ chui , dám nghi ngờ quẻ tượng Quốc sư, Bệ hạ! Kẻ rắp tâm khó lường, ngàn vạn thể tin a!"
Lương Đế thở dài: "Nàng đều từ ?"
Hồ Quý phi tủi : "Hậu cung đều đồn ầm lên ."
Lương Đế nhíu mày: " nàng truyền ?"
Hồ Quý phi lập tức : " cũng thần !"
Lương Đế liếc bà một cái: " như , tin tức Kỳ nhi cốt nhục Tấn Vương do nàng truyền ?"
Hồ Quý phi nghẹn họng.
"Thần tuổi tác cao, nghỉ trưa , thần cáo lui."
Hồ Quý phi ngượng ngùng rời .
Lương Đế trong Ngự Thư Phòng, phong cảnh ngoài cửa sổ, giọng non nớt Bảo Trư Trư, dường như đưa một quyết định nào đó, : "Truyền Quốc sư."
-
Thiên Cơ các.
Tiêu Dung Nhi đang chỉnh y phục cho Công Tôn Viêm Minh: "Tay áo sửa , vặn ?"
Công Tôn Viêm Minh nhạt giọng ừ một tiếng.
Tiêu Dung Nhi thắt đai lưng cho , từ trong gương đồng : "Ngày Lưu Oánh đại hôn, liền quyết định bộ ."
Công Tôn Viêm Minh : "Nàng quyết định ."
Ánh mắt Tiêu Dung Nhi khẽ động, tiếp tục thắt đai lưng cho : "Đồ chúng đưa đến Thái t.ử phủ, lấy về , đưa đến Tấn Vương phủ, làm đồ mới đưa đến?"
Công Tôn Viêm Minh : "Hôn kỳ chỉ lùi nửa tháng, làm đồ mới e kịp, trực tiếp đưa qua đó ."
Tiêu Dung Nhi trượng phu đối với hôn sự con gái dường như mấy để tâm, gì.
"Nhị ca!"
Công Tôn Vũ sải bước lớn tiến phòng.
Tiêu Dung Nhi vội rút tay về.
Công Tôn Vũ cả kinh, chút hổ : "Tẩu tẩu cũng ở đây , lỗ mãng ."
Công Tôn Viêm Minh hỏi: "Chuyện gì?"
Công Tôn Vũ Tiêu Dung Nhi, với Công Tôn Viêm Minh: "Đại ca, xảy chuyện lớn , T.ử Ngọ tiên sinh Thái t.ử mời về phủ sáng nay tiến cung, với Bệ hạ Giản Quận vương Kỳ Lân giả, con trai Thái t.ử mới Kỳ Lân thật, bảo Bệ hạ mau chóng bức loạn phản chính, nếu sẽ khiến quốc vận chấn động!"
Sắc mặt Tiêu Dung Nhi đổi: "Cái gì? chuyện ?"
Đáy mắt Công Tôn Viêm Minh lóe lên một tia uy nghiêm.
Công Tôn Vũ sốt ruột hỏi: "Đại ca, làm bây giờ?"
Công Tôn Viêm Minh hỏi: "Bệ hạ xử trí T.ử Ngọ tiên sinh ?"
Công Tôn Vũ lắc đầu: " , còn để Dư công công đích tiễn xuất cung, Đại ca, thái độ Bệ hạ nha. những kẻ nghi ngờ Giản Quận vương, Bệ hạ đối với bọn họ khách khí như !"
Công Tôn Viêm Minh bình tĩnh : "Bọn họ cũng t.ử Vu Sơn."
Tiêu Dung Nhi khẽ : " , vị T.ử Ngọ tiên sinh và thần nữ Miêu Cương xuất sư cùng một môn, sư thần nữ, ngờ Thái t.ử phủ mua chuộc ông . Sớm như , ngày đó nên để Kỳ nhi giúp Thái t.ử mời T.ử Ngọ tiên sinh xuất sơn."
Công Tôn Vũ bóp cổ tay: "Ai chứ? Kỳ nhi mời xuống núi, đến cuối cùng, ngược thành một thanh lợi kiếm Thái t.ử dùng để đối phó Kỳ nhi! Đậu Thanh Y cũng thật , nhận nhầm chứ?"
Tiêu Dung Nhi khẽ thở dài: "Dựa Kỳ nhi thượng vị làm Thái tử, nay lợi dụng Kỳ nhi nữa, liền hủy hoại Kỳ nhi, vị Thái t.ử thật tâm ngoan thủ lạt. Cũng may Bệ hạ tuy xử phạt T.ử Ngọ tiên sinh, cũng tin lời hươu vượn ông . Bệ hạ minh, sẽ gian nhân che mắt."
Công Tôn Viêm Minh tiếp lời Tiêu Dung Nhi, mà hỏi Công Tôn Vũ: "Chuyện bảo điều tra, tiến triển thế nào ?"
Công Tôn Vũ : "Đại ca, tên Lục Lâm Uyên cổ quái! đến hoàng thành thăm bạn bè, hộ gia đình họ Úc, tra , chẳng qua một xưởng nấu rượu cũ, vốn dĩ làm ăn ở trấn nhỏ gần Linh Sơn chúng , tích cóp chút bạc đến hoàng thành mưu sinh."
"Lạ ở chỗ, và một trông giống ."
Công Tôn Viêm Minh hỏi: "Ai?"
Công Tôn Vũ gằn từng chữ : "Gian thần Đại Chu, Lục Nguyên."
Ánh mắt Công Tôn Viêm Minh trở nên sắc bén.
Lúc , ngoài cửa truyền đến tiếng thông truyền tử: "Các chủ, Bệ hạ triệu kiến!"
-
Thiên điện.
Công Tôn Viêm Minh chắp tay hành lễ với Lương Đế: "Bệ hạ."
Lương Đế đưa tay lên: " , cùng trẫm uống một chén."
Công Tôn Viêm Minh quỳ gối đối diện Lương Đế.
Tiểu Đức T.ử rót rượu cho hai .
Lương Đế thở dài: "Chuyện T.ử Ngọ tiên sinh tiến cung, ngươi chứ?"
" ."
Công Tôn Viêm Minh .
Bạn thể thích: Trọng Sinh Quân Hôn: Mang Song Thai Theo Chồng Tòng Quân Khiến Cả Đại Viện Ghen Tị - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Lương Đế hỏi: "Ngươi thấy thế nào?"
Công Tôn Viêm Minh : "Sư bá trưởng bối thần, thần dám tự tiện bàn luận."
Lương Đế bưng bát rượu lên: "Quên mất Lão các chủ cũng từng bái sư ở Vu Sơn."
Công Tôn Viêm Minh nhớ : "Chuyện nhiều năm , sư phụ thường với thần, những ngày tháng vui vẻ nhất đời chính mấy năm ở Vu Sơn."
Lương Đế chằm chằm : "Cho nên, Lão các chủ và T.ử Ngọ tiên sinh, rốt cuộc quẻ tượng ai chuẩn hơn?"
Công Tôn Viêm Minh : "Sư phụ tinh thông quẻ tượng."
Lương Đế : " còn ngươi? Ngươi và T.ử Ngọ tiên sinh, ai lợi hại hơn?"
Công Tôn Viêm Minh nghiêm túc : "Thần."
Lương Đế ngửa đầu hào sảng uống cạn một bát liệt tửu, "Hảo đảm thức!"
Lương Đế luyện võ, một bát liệt tửu bụng, mặt đổi sắc: "Ngươi và T.ử Ngọ, đều xưng tìm thấy Kỳ Lân thật, rốt cuộc lời ai mới thật, trẫm cũng nghi hoặc."
Công Tôn Viêm Minh nhanh chậm : "Bệ hạ, thần dâng cho một bức họa."
"Ồ?"
Lương Đế hứng thú về phía .
Công Tôn Viêm Minh từ trong tay áo rộng lấy trục họa, đưa cho Dư công công.
Dư công công nhận lấy, cởi dải lụa , từ từ mở mặt bàn.
Lương Đế định thần , nhíu mày hỏi: "Vì trong tay ngươi bức họa Uyên nhi?"
Sở dĩ ông nhíu mày, vì Công Tôn Viêm Minh bức họa Lục Nguyên, mà y phục Lục Nguyên bức họa.
Công Tôn Viêm Minh với Lương Đế: "Bệ hạ, bức họa Nhất phẩm Đại đô đốc triều đình Đại Chu Lục Nguyên."
"Lục Nguyên?"
Lâm Uyên, Nguyên.
Lương Đế im lặng.
Công Tôn Viêm Minh : "Bệ hạ, Lục Lâm Uyên e từng thẳng thắn phận với ? Đương nhiên, cũng thể nhầm lẫn, bức họa chỉ dung mạo giống Lâm Uyên thiếu gia mà thôi."
"Thái gia gia, Thái gia gia!"
Bảo Trư Trư bước phòng.
Hàng chân mày đang nhíu chặt Lương Đế giãn , đưa tay đón lấy cục bột nhỏ đang chạy về phía .
Bảo Trư Trư nhào lòng ông: "Thái gia gia!"
Trong lòng Lương Đế mềm nhũn: "Bụng đói ?"
Bảo Trư Trư vỗ vỗ cái bụng nhỏ: "Đói , cùng Thái gia gia ăn cơm cơm!"
Lương Đế : "!"
Công Tôn Viêm Minh về phía Bảo Thù: "Vị chắc hẳn chính Chiêu Chiêu tiểu thư ?"
Bảo Trư Trư nghiêng đầu: "Ngươi ai?"
Công Tôn Viêm Minh ôn hòa : " Công Tôn Viêm Minh, Chiêu Chiêu tiểu thư, con cha ai ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.