Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Trọng Sinh, Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Gian Thần

Chương 501: Trận Quyết Đấu Cuối Cùng

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Chiêu Ngôn, con chê bai xuất nương làm liên lụy đến con ?”

“Nương, cảm thấy chăm sóc nhi t.ử khổ cực ?”

“Đương nhiên khổ, chỉ cần mỗi ngày thấy con, bắt nương làm gì nương cũng cam tâm tình nguyện.”

một nương như , Chiêu Ngôn tam sinh hữu hạnh, cớ chê bai?”

Trong đầu xẹt qua từng giọt ký ức cùng nhi t.ử tại Tần Vương phủ, Thần phi ôn hòa mỉm : “Làm lắm.”

Liễu Khuynh Vân sửng sốt: “Hả?”

Thần phi nhặt chiếc lá rụng vai nàng: “Chiêu Ngôn một đứa trẻ hiểu chuyện, chính vì quá hiểu chuyện, để mang đến rắc rối cho , nó từng mở miệng cầu xin điều gì, đây đầu tiên nó nhờ vả . Hóa cũng thể làm chút chuyện vì nó, cảm giác ... tuyệt.”

Liễu Khuynh Vân ngập ngừng hỏi: “Cho nên... A Ngạn ... nhờ nương nương đến giải vây cho con ? con sẽ gặp rắc rối?”

Thần phi cưng chiều : “Nó , nó chỉ đ.á.n.h cược với cái vạn nhất thôi.”

Liễu Khuynh Vân hắng giọng: “Thật ngại quá.”

Nàng ăn mềm ăn cứng, nếu gặp chồng như Hồ Quý phi, nàng thể lật bàn ngay tại chỗ, cố tình Thần phi nương nương dịu dàng như nước thế :

Liễu Khuynh Vân chân thành : “ gây thêm rắc rối cho nương nương .”

Thần phi đáp: “Những rắc rối thế , càng nhiều càng .”

thể góp chút sức lực vì nhi t.ử và con dâu, bà cảm thấy bản ích.

Liễu Khuynh Vân: “Ờ...”

thích chuốc lấy rắc rối cơ chứ?

Hai mãi mãi, Liễu Khuynh Vân nhận tia : “Nương nương, đây đường về tẩm cung.”

Thần phi : “ , xem Uyên nhi tỷ thí.”

Liễu Khuynh Vân hỏi: “ thật ạ?”

Nàng cứ tưởng những lời khi nãy chỉ cố ý cho Hồ Quý phi và Đậu Thanh Y , mục đích để ngăn chặn bọn họ giở trò ruồi muỗi khi tỷ thí bắt đầu.

Và một khi tỷ thí bắt đầu, nếu Lương Đế cũng mặt, bọn họ sẽ thể dễ dàng làm bậy nữa.

Thần phi hỏi: “Nếu xuất hiện, con định đối phó thế nào?”

Liễu Khuynh Vân nghiêm túc đáp: “Hạ cổ bọn họ, đó ăn cướp la làng, do Đậu Thanh Y làm, dù con cũng Đậu Thanh Y gọi , xảy chuyện gì cứ đổ hết lên đầu ả!”

Thần phi: “... Đó cũng một ý kiến .”

Liễu Khuynh Vân thở dài thườn thượt: “Chỉ làm thì tránh khỏi diễn một màn, diễn cảnh lóc mệt lắm.”

Màn lóc ở Tướng phủ để cho nàng một bóng ma tâm lý thể xóa nhòa.

thể , Thần phi cơn mưa lúc.

Hai dẫn theo tỳ nữ đến khán đài dành cho nữ quyến.

Thần phi sẽ đến nên lều mát dựng riêng cho bà.

Tưởng Huệ phi vẫy tay gọi Thần phi đến cùng .

Khi còn ở Vương phủ, Tưởng Huệ phi và Thần phi giao du nhiều, ân cũng chẳng oán.

cung vẫn như cũ.

Tưởng Huệ phi bao giờ tranh phong ghen tuông với những nữ nhân Lương Đế, đối với việc Thần phi thượng vị cũng bất kỳ sự bất mãn nào.

Chính nhờ sự giao hảo giữa Nhiếp Nhi và Chiêu Chiêu, mối quan hệ giữa bà và Thái t.ử phủ ngày càng trở nên thiết.

Thần phi : “ chỗ , e rằng sẽ mang đến rắc rối cho .”

Tưởng Huệ phi hờ hững đáp: “Nếu rắc rối mà tỷ Hồ Quý phi, tỷ cứ yên tâm, món nợ giữa và ả thiếu một khoản , món nợ ả hại Nhiếp Nhi còn tính xong !”

Thần phi , cũng từ chối nữa, dẫn Liễu Khuynh Vân bước lều mát.

Thần phi khẽ : “Đa tạ Huệ phi chiếu cố Tiểu Bạch.”

Tưởng Huệ phi xua tay: “Bản cung cũng chiếu cố công, nhi t.ử tỷ trả tiền , còn ít .”

Giờ tỷ thí đến, trở lều mát.

Ngự lâm quân đang tiến hành đợt kiểm tra cuối cùng đối với cung tên và bia ngắm.

Minh Vương lật tung bồ đoàn, tìm kiếm khắp nơi: “Nhị ca, thấy tờ giấy nợ ?”

Lục Chiêu Ngôn hỏi: “Giấy nợ gì?”

Minh Vương : “Giấy nợ đ.á.n.h cược với Huệ phi nương nương đó, bà thua một vạn lượng, tìm bà đòi bạc.”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-trong-sinh--tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-gian-than/chuong-501-tran-quyet-dau-cuoi-cung.html.]

Lục Chiêu Ngôn : “, trả cho bà .”

Minh Vương trộm nhà thê thảm: “...!!”

-

Tỷ thí kỵ xạ trận đấu cuối cùng, các võ tướng thi đề nghị tăng độ khó.

Minh Vương rảnh xót xa cho bạc nữa, phắt dậy mắng: “, các ngươi vô sỉ đấy, làm gì chuyện đến ải cuối cùng lâm thời đổi độ khó? các ngươi để thắng thêm vài trận, hòng vớt vát thể diện đ.á.n.h mất hôm qua ?”

Tưởng quốc công vuốt râu: “Minh Vương điện hạ, lời , bọn họ vô sỉ, mà cha vô sỉ mở cửa cho vô sỉ, vô sỉ đến tận nhà !”

Các võ tướng phun nước bọt đầy mặt.

Phó thống lĩnh Ngự lâm quân nghiến răng : “Hoàng trưởng tôn nếu sợ thì thể cự tuyệt.”

Minh Vương với Lục Nguyên: “Cự tuyệt !”

Tưởng quốc công: Đừng mà, đ.á.n.h , đ.á.n.h !

Khóe môi Lục Nguyên nhếch lên: “ thôi, ý kiến, chỉ điều, các ngươi thêm, cũng thêm.”

chỉ tay về phía Lục Kỳ, “ dám ? dám thì thể cự tuyệt.”

Hòn đá các võ tướng ném đập trúng chân Lục Kỳ.

Nếu Lục Kỳ cự tuyệt, kẻ nhát gan hôm nay sẽ Lục Nguyên nữa.

Lục Kỳ : “ đồng ý.”

Ván cuối cùng, Công Tôn Viêm Minh và T.ử Ngọ tiên sinh Lương Đế mời lên Đế vương đài.

Hai bên cạnh Lương Đế, thu trọn màn giao phong hai con kỳ lân tầm mắt.

Lương Đế hỏi: “Hai vị thấy thế nào?”

T.ử Ngọ tiên sinh : “Thêm.”

Mệt c.h.ế.t tên tiểu t.ử thúi !

Công Tôn Viêm Minh : “Nên do Bệ hạ định đoạt.”

Lương Đế : “Nếu hai bọn họ đều đồng ý, thì chiều theo ý họ, , cũng để chúng khanh chiêm ngưỡng bản lĩnh giữ nhà hai đứa hoàng tôn.”

Tấn Vương gật đầu với Hồ đại tướng quân.

Hồ đại tướng quân hô: “ ! Dâng Hậu Nghệ Cung!”

Lời thốt , văn võ bá quan đồng loạt hít một ngụm khí lạnh.

Hậu Nghệ Cung, nhất thần cung Tây Nam, loại cường cung nặng hơn Tam Thạch Cung nhiều.

Hồ đại tướng quân : “ khi b.ắ.n xong tất cả các bia ngắm, dùng Hậu Nghệ Cung b.ắ.n trúng đồng tiền đồng cách xa trăm bước.”

Minh Vương kinh ngạc: “Cách xa trăm bước, Hậu Nghệ Cung? Chuyện... chuyện căn bản thể làm !”

Các quan văn thi thở dài.

Hoàng trưởng tôn ngay cả Tam Thạch Cung còn kéo nổi, huống hồ Hậu Nghệ Cung?

Đây chẳng rõ ràng làm khó Hoàng trưởng tôn ?

Lục Nguyên xoa xoa cằm.

Hồ đại tướng quân : “Hoàng trưởng tôn nếu cảm thấy kéo nổi Hậu Nghệ Cung, cũng thể dùng cung chính , chỉ cần b.ắ.n trúng đồng tiền đồng cách xa trăm bước, vẫn tính hợp lệ, thế nào?”

Miệng thì hợp lệ, nếu Lục Nguyên dùng cung bình thường, còn Lục Kỳ dùng Hậu Nghệ Cung, bản lĩnh ai cao hơn một bậc, liếc mắt một cái rõ.

Lục Nguyên hỏi: “Nếu thắng, cây cung thể thuộc về ?”

Các võ tướng bật thành tiếng.

Tam Thạch Cung còn kéo nổi, còn thắng?

“Thuộc về ngài.”

Hồ đại tướng quân .

Lục Nguyên nhếch môi: “, cứ quyết định ! Chỉ điều, b.ắ.n tiền đồng chán lắm.”

Hồ đại tướng quân nghiêm túc hỏi: “Hoàng trưởng tôn b.ắ.n cái gì?”

Lục Nguyên búng tay một cái: “Diều.”

Tề Vương trào phúng: “To như , ai mà b.ắ.n trúng?”

Lục Nguyên nốt câu: “... Dây nó.”

Tề Vương sững sờ.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...