Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Trọng Sinh, Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Gian Thần

Chương 598: Vì đứa trẻ

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Sát khí đột ngột ngưng trệ, Lương Đế diễn một màn đế vương biến sắc, cưng chiều với tiểu gia hỏa tỉnh ngủ trong ngực: "Thái gia gia tìm một thanh bảo kiếm, :"

" tặng cho thái công!"

Miêu Vương ngắt lời Lương Đế, ha hả : "Ây da, thông gia, thế ngại ngùng cho ? nếu ông thành tâm tặng, nhận, vẻ khách sáo quá."

Ông đưa tay lấy.

Lương Đế nắm chặt chuôi kiếm, ánh mắt như d.a.o hận thể lóc thịt tên Miêu Vương mặt dày vô sỉ .

Bảo Trư Trư ngửa đầu Lương Đế: "Các đang đ.á.n.h ?"

Lương Đế chột , buông tay .

Miêu Vương kiếm.

Lão già Lương Đế tuy đáng ghét, bảo bối ít.

Thảo nào cất công đào hẳn một cái địa cung để giấu.

Miêu Vương nháy mắt với Lương Đế, tỏ ý nể tình ông điều như , lời dối ông tạm thời giúp ông viên mãn.

Ông xoa xoa đầu tiểu gia hỏa: "Thái công làm thể đ.á.n.h với thái gia gia thông gia ? Thái gia gia con đang tìm thái công thỉnh giáo võ công đấy! Con cũng mà, võ công thái công thiên hạ nhất!"

Lương Đế nắm chặt nắm đấm.

Đợi khỏi địa cung, việc đầu tiên ông làm làm thịt lão già mặt dày vô sỉ !

đến việc tại hai nhốt trong địa cung, còn kể từ mấy ngày .

Ông đang ở Ngự Thư Phòng cùng T.ử Ngọ tiên sinh, Miêu Vương đ.á.n.h bài diệp tử, ba thiếu một, vốn truyền gọi Tưởng quốc công.

ngờ tới Tưởng Huệ phi.

Ban đầu Lương Đế đồng ý, ba nam nhân to xác, bà một nữ nhân ở đây thì thể thống gì?

"Bệ hạ thắng bạc đêm đó ?"

Lương Đế do dự một chút, đồng ý.

đó, ông thua t.h.ả.m hại.

Tưởng Huệ phi một nhà ăn ba nhà, lấy sức một , thắng ba nam nhân to xác đến mức chỉ còn cái quần cộc.

Lương Đế đau xót ruột gan a.

Đầu óc "cạch" một cái, khôi phục trí nhớ .

Kẻ thù đội trời chung nhiều năm, đường hoàng trở thành khách quý , tất cả đều giấu giếm ông.

Chuyện thể nhịn ?!

cơn thẹn quá hóa giận, ông thề đích c.h.é.m g.i.ế.c tên tai họa !

Hai từ Ngự Thư Phòng đ.á.n.h tới Ngự Hoa Viên, từ Ngự Hoa Viên đ.á.n.h tới lãnh cung, vô tình chạm một cơ quan.

Lúc đó để khuyên can hai , tên cẩu nô tài Dư Hải tự tiện chủ trương, bảo nhũ ma ma bế tiểu gia hỏa tới.

Kết quả liên lụy tiểu gia hỏa cũng rơi địa cung.

Đợi lúc ông định ngoài, cơ quan phá hủy từ bên ngoài.

May mà tiểu gia hỏa mang theo chút đồ ăn, trong hầm cũng cất giữ chút lương thực.

" chứ, địa cung nhà ngươi, ngươi đường ?"

Miêu Vương tìm đường tìm đến mất kiên nhẫn.

Lương Đế : "Địa cung vốn dùng để ngoài."

Miêu Vương một tia : "Khoan , ngươi gì? cho ngoài, làm gì?"

Lương Đế gì.

Miêu Vương trừng lớn mắt: " khi nào... đây mới hoàng lăng thực sự Lương quốc các ngươi ? chứ, Tần Vương phủ các ngươi xây cung điện quan tài ?"

Lương Đế nhạt giọng : "Lối ở lãnh cung thôi, thực tế chúng sớm cách xa hoàng cung ."

Miêu Vương chống nạnh: " giảo thố tam cật, các ngươi ngay cả mộ tổ cũng xây giả, ? Làm chuyện trái lương tâm nhiều quá, sợ mộ tổ đào ? Xùy, ai rảnh rỗi đào mộ tổ nhà ?"

Lương Đế cạn lời ông.

Miêu Vương đột nhiên nhớ mới đào mộ tổ nhà họ Tuân, ho nhẹ một tiếng, nữa.

Ông chuyển hướng câu chuyện: " nha, nếu , hai ngày nay ngươi mù quáng lăn lộn cái gì?"

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-trong-sinh--tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-gian-than/chuong-598-vi-dua-tre.html.]

Lương Đế : "Địa cung thể từ bên trong, cách duy nhất mở cửa mộ huyệt từ bên ngoài, nơi đó gác lăng."

Miêu Vương bừng tỉnh đại ngộ: "Hóa chúng đang tìm cửa mộ."

tìm cửa mộ, trong lòng Lương Đế thực nắm chắc.

rõ ràng cố ý nhốt ông và Bạch Khởi trong địa cung, kẻ đó ngay cả lối lãnh cung cũng , nghĩ đến đối với cửa lớn mộ huyệt cũng nắm rõ như lòng bàn tay.

chừng, kẻ đó g.i.ế.c c.h.ế.t gác lăng .

Điều ông thể nghĩ tới, Miêu Vương cũng nghĩ tới.

Chỉ mặt đứa trẻ, ông thể những lời ủ rũ bọn họ.

Huống hồ bất luận thế nào, ông cũng nhất định đưa tiểu gia hỏa ngoài.

Ông già , nửa chôn xuống đất vàng.

Ông thể c.h.ế.t ở đây.

Tiểu gia hỏa thì thể.

Trùng hợp , đây cũng suy nghĩ Lương Đế.

Hai thế cừu, ngay lúc , mục đích hai bao giờ đồng nhất đến thế.

Đó chính bắt buộc đưa tiểu gia hỏa sống sót khỏi địa cung.

Còn những chuyện khác, đợi ngoài tính.

-

Thái t.ử phủ.

Dư công công tiên lớn tiếng tuyên mệnh lệnh Tấn Vương, đó đóng cửa phòng , nhỏ giọng với Lục Chiêu Ngôn: "Thái t.ử điện hạ, chuyến Đại Lý tự , e dữ nhiều lành ít, ngài vẫn nên trốn khỏi kinh thành ... Đợi bệ hạ trở về, ngài ..."

Lục Chiêu Ngôn chắp tay, vái chào Dư công công.

Sắc mặt Dư công công biến đổi, vội vàng quỳ xuống: "Điện hạ! !"

Lục Chiêu Ngôn kịp thời đỡ lấy ông : "Dư tổng quản, Chiêu Ngôn một việc nhờ."

Dư công công vội : "Thái t.ử điện hạ xin cứ !"

Lục Chiêu Ngôn hỏi: "Dư tổng quản, ông cho rằng mưu hại phụ hoàng ?"

"Haiz, nếu nô tài nghĩ như , thì đến giúp điện hạ thoát , điện hạ Thái tử, ngày đăng cơ chỉ còn trong gang tấc, cần gì làm chuyện thừa thãi? Hơn nữa, nô tài làm bạn bên bệ hạ nhiều năm, thể cảm nhận bệ hạ đổi. Nếu bệ hạ mười năm , lẽ thực sự sẽ vì Miêu Vương mà phế truất Thái tử, nay..."

Ông mỉm : "Bệ hạ m.á.u thịt hơn, cũng thương hơn , tin rằng cho dù nể mặt Chiêu Chiêu tiểu thư và Hoàng trưởng tôn, bệ hạ cũng sẽ giận lây sang ngài ."

" lùi một vạn bước, bệ hạ thực sự phế truất ngài, ngài cũng sẽ vì hoàng vị mà thí phụ. Cho nên, nô tài tin tưởng điện hạ!"

Đây lẽ những lời ruột gan nhất mà Dư công công từng với khác kể từ khi Tần Vương phủ.

Ông từng nghi ngờ Thái tử.

Thậm chí một thời gian tiếp xúc với Miêu Vương, ông phát hiện Miêu Vương ác nhân.

"Điện hạ, ngài cứ yên tâm, việc ngài dặn dò nô tài làm, nô tài nhất định sẽ dốc hết sức làm ."

Lục Chiêu Ngôn nghiêm mặt : " thì phiền Dư tổng quản âm thầm đưa Thái t.ử phi và Minh Vương khỏi hoàng thành."

"Còn điện hạ thì ?"

Dư công công kinh ngạc hỏi.

Lục Chiêu Ngôn : " đến Đại Lý tự."

"..."

" nếu , Dư tổng quản sẽ lộ. Dư tổng quản, bên cạnh đại ca cần ông."

Dư công công to gan mắt Lục Chiêu Ngôn.

Ông đau lòng gật đầu: "Nô tài hiểu, nô tài sẽ làm tai mắt cho điện hạ, chỉ điện hạ... chịu ít khổ sở ."

Lục Chiêu Ngôn : "Đại ca luôn lấy đức thu phục , sẽ làm gì ."

Lục Chiêu Ngôn giam giữ đưa đến đại lao Đại Lý tự.

Tấn Vương mặt.

đến thẩm vấn Duệ Vương và Tề Vương.

Tề Vương lạnh đến mặt : "Đại ca nhân hậu, luôn trọng tình thủ túc, để tránh đại ca mềm lòng, hôm nay sẽ do và tam ca đến thẩm vấn ngươi."

Lục Chiêu Ngôn : "Chuyện ác mà Lục Chiêu Hoa dám làm, để hai các ngươi mặt, nuôi hai con ch.ó ngoan nha."


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...