Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Trọng Sinh, Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Gian Thần

Chương 624: Mang Thai

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Tưởng Huệ phi sốt ruột c.h.ế.t : “Cứ ấp a ấp úng, ông mau !”

Thái y về phía Hoàng trưởng tôn đang nhíu chặt mày, cũng , cũng xong.

E ngại uy áp hai vị nương nương, ông đành ghé sát tới, nhỏ giọng thì thầm tai hai : “Hỉ mạch.”

Lạch cạch.

Chuỗi Phật châu Thần phi rơi xuống đất.

Lục Nguyên về phía ba .

Tưởng Huệ phi ngơ ngác hỏi: “Ông mạch gì?”

Thái y lấy tay che miệng, thấp giọng với Tưởng Huệ phi: “Hồi bẩm Huệ phi nương nương, hỉ mạch.”

Yến cô nương nữ t.ử xuất giá, đột nhiên chẩn hỉ mạch, tổn hại phong hóa, tổn hại thanh danh a!

Ông ho nhẹ một tiếng: “, lẽ y thuật thần nông cạn, chẩn ...”

Tưởng Huệ phi nghiêm túc : “Quả thực khả năng chẩn , gọi tất cả thái y Thái y viện đến đây cho bản cung!”

Thần phi gật đầu: “ gọi .”

Thái y: , Thần phi nương nương, cũng hùa theo Huệ phi làm loạn ?

tự khiêm tốn thôi!

Thái y nào ngay cả hỉ mạch cũng bắt chứ!

thì , thái y Thái y viện quả thực gọi đến bộ.

Miêu Vương thấy trận thế , tưởng Mạnh Thiên Thiên xảy chuyện lớn, nóng ruột như lửa đốt, nổi trận lôi đình: “Ngoại tôn tức phụ làm ? Một thái y chữa khỏi, bê cả Thái y viện đến ? Họ Lục , thái y nước Lương các ông rốt cuộc ?”

Lương Đế : “Ông bình tĩnh chút .”

Miêu Vương xù lông: “Ông bảo làm bình tĩnh? Dám tình ngoại tôn tức phụ ông !”

Lương Đế há miệng: “Nàng trưởng tôn tức phụ trẫm.”

Miêu Vương hừ hừ.

Nghĩ đến điều gì, ông chống nạnh : “ lời khó , cái mạng ông, cứu , cũng lấy ! Nếu ông dám trị tội khi quân bọn chúng, Bạch Khởi liều mạng với ông!”

Lương Đế trừng mắt ông: “Ai trị tội khi quân bọn chúng chứ?”

Miêu Vương xắn tay áo: “Oa, hôm đó ai tức giận đòi quyết một trận t.ử chiến với ?”

Lương Đế tức giận : “Trẫm tức giận ông.”

Còn nữa, khôi phục ký ức, phát hiện kẻ thù đội trời chung trong ngự thư phòng , cùng đ.á.n.h chung một ván bài lá.

kết hợp với đó, lịch sử đen tối giấu giếm, xoay mòng mòng, ông g.i.ế.c mới lạ.

Ông cần thể diện ?

cũng .

Nếu trải qua sinh t.ử và sự phản bội thực sự những chí chí tín, lẽ ông, sẽ dễ dàng bỏ qua tội khi quân như .

Trong cõi u minh dường như sớm định sẵn, thứ đều lúc thời điểm.

Trong tẩm điện.

Viện sứ Thái y viện bắt mạch cho Mạnh Thiên Thiên xong, trịnh trọng với Tưởng Huệ phi và Thần phi: “Khởi bẩm hai vị nương nương, Yến cô nương hỉ mạch.”

Rắc!

Chén trong tay Lục Nguyên vỡ nát.

Thần phi cẩn thận hỏi: “Lâu viện sứ, ông nắm chắc mấy phần?”

Lâu viện sứ chắp tay đáp: “Chín phần.”

Tưởng Huệ phi hỏi: “Còn một phần ?”

Lâu viện sứ ngượng ngùng: “Chuyện ...”

Thần phi khó nén kích động, vỗ vỗ tay Tưởng Huệ phi: “Chín phần đủ , Tiểu Cửu hỉ ! Lâu viện sứ, tôn tức bản cung vì ngất xỉu?”

Một câu tôn tức bản cung, khiến tất cả thái y hít một ngụm khí lạnh.

Hóa nửa ngày trời, cốt nhục trong bụng Hoàng trưởng tôn a.

Lâu viện sứ : “Từ mạch tượng mà xem, Yến cô nương hẳn do tâm trạng kích động quá độ, tâm khí hao tổn dẫn đến, tiếp theo cẩn thận tĩnh dưỡng, chớ nên lao tâm khổ tứ nữa .”

Thần phi và Tưởng Huệ phi thở phào nhẹ nhõm.

Hai hẹn mà cùng về phía Lục Nguyên, chỉ thấy tiểu t.ử ngây ngốc giường, chằm chằm Mạnh Thiên Thiên chớp mắt.

Thần phi nhịn bật : “Tiểu t.ử , ngốc luôn , , chúng báo hỉ cho Bệ hạ và Miêu Vương.”

Tưởng Huệ phi hứng thú với việc báo hỉ, Bệ hạ còn nợ bà bạc đấy.

Song hỷ lâm môn, lãi suất tăng thêm.

Mạnh Thiên Thiên ngủ một giấc tỉnh chạng vạng.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-trong-sinh--tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-gian-than/chuong-624-mang-thai.html.]

Ánh chiều tà ấm áp xuyên qua rèm lụa, rớt vài tia xuống giường nàng.

Nàng từ từ mở mắt, liếc nào đó đang nghiêm chỉnh, thần sắc nghiêm túc, khỏi sửng sốt.

“Tỉnh .”

Lục Nguyên lên tiếng.

giọng , giống như đang tức giận, biểu cảm cớ thế ?

Mạnh Thiên Thiên ừ một tiếng: “ ngủ lúc nào ? Đây ?”

“Ở tẩm cung tổ mẫu.”

Lục Nguyên , “ nàng ngất xỉu.”

Mạnh Thiên Thiên lắc đầu.

Nàng nhớ nữa.

Nàng chỉ đại thù báo, ký ức thuở nhỏ điên cuồng ùa trong đầu, đó nàng liền mất ý thức.

Nàng quanh bốn phía, định gì đó.

Lục Nguyên liền : “Bán Hạ tiểu t.h.ả.m bếp nấu cháo cho nàng , tiểu tể t.ử và Đàn Nhi câu cá , chúng thắng .”

Mạnh Thiên Thiên đột nhiên bật thành tiếng.

“Nàng cái gì?”

Lục Nguyên cao ngạo hỏi.

Mạnh Thiên Thiên cong cong khóe mắt , đáy mắt phảng phất chứa đầy tinh hà: “Đại đô đốc, đang căng thẳng ?”

Lục Nguyên chối bay chối biến: “ mới .”

Mạnh Thiên Thiên cứng miệng, thế thấu toạc , hỏi: “Ca ca ? còn đến .”

Lục Nguyên hừ mũi: “ thì gì đáng chứ?”

Mạnh Thiên Thiên vươn tay, hai ngón tay nhẹ nhàng nhéo một đoạn tay áo : “ đỡ cho ít sát chiêu, vết thương nghiêm trọng.”

Lục Nguyên nhạt giọng : “ c.h.ế.t , đưa về Thái t.ử phủ , Yến nương t.ử sẽ chữa trị cho ! Thật sự , cũng còn thiên kim Dược Vương Cốc, bao nhiêu linh đan diệu dược, chỗ ả đều .”

Mạnh Thiên Thiên mỉm : “ ngay phu quân chu đáo nhất mà.”

Lục Nguyên nàng dỗ dành đến mức thần hồn điên đảo, ngặt nỗi khóe miệng vểnh lên.

đè khóe miệng xuống, mặt đổi sắc hỏi: “ một tin tức cho nàng .”

“Ừm.”

Mạnh Thiên Thiên gật đầu, hiệu cho tiếp.

Lục Nguyên nghiêm chỉnh, hắng giọng.

Từ góc độ Mạnh Thiên Thiên, thể thấy đôi tai ửng đỏ .

làm vẻ đạo mạo : “Thái y , nàng thai.”

Mạnh Thiên Thiên ngẩn .

Lục Nguyên lấy nắm đ.ấ.m che môi, ho khan hai tiếng: “ đang nghĩ, thái y nhầm lẫn , hoặc nàng ăn loại t.h.u.ố.c gì làm đổi mạch tượng...”

Mạnh Thiên Thiên nhẹ giọng : “ .”

Ánh mắt Lục Nguyên khẽ động: “ nàng ... uống tị t.ử thang ?”

nhớ rõ mồn một, hôm đó lúc phòng, bát tị t.ử thang bàn uống cạn sạch, một giọt cũng còn.

Mạnh Thiên Thiên : “Ồ, đổ .”

Trong đầu Lục Nguyên đột nhiên nổ tung pháo hoa.

thể tin nổi nàng: “Nàng... nàng tại ... giấu ?”

Mạnh Thiên Thiên cong khóe môi: “ cũng uống .”

, lúc đó phòng, nàng bình thản đó, bên tay cái bát trống .

Nàng quả thực nàng uống.

tình cảnh đó, ai nghĩ rằng nàng đem tị t.ử thang đổ cả...

“Mạnh Tiểu Cửu!”

Lục Nguyên nắm tay.

Mạnh Thiên Thiên vẻ mặt vô tội .

Lục Nguyên nghẹn một ở cổ họng, lên mà xuống cũng xong.

“Nàng như nguy hiểm! Nàng rõ bản thể sẽ... nàng còn đối phó Công Tôn Viêm Minh, nàng suýt chút nữa thì:”

Mạnh Thiên Thiên chớp chớp mắt, mỉm nhẹ nhàng: “ , cũng vui.”

Hô hấp ngưng trệ, trái tim Lục Nguyên tan chảy.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...