Sau Khi Trọng Sinh, Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Gian Thần
Chương 68: Gặp Mặt, Nhận Ra Nàng
Mạnh Thiên Thiên 2 dặm, băng qua khu rừng phía tây, tiến một dãy núi trùng điệp.
Chỉ cần vượt qua dãy núi , thể tiết kiệm 2, 3 ngày đường.
Đường núi gập ghềnh, tuyết đọng dày đặc, mấy đoạn đường quanh co ngay bên bờ vực thẳm, bên trái vách núi đá lởm chởm, bên vực sâu gió lùa lạnh buốt.
lúc tưởng chừng đường, thực chất thể chỉ một đống tuyết đọng, một cước đạp xuống, vạn kiếp bất phục.
Mạnh Thiên Thiên dắt ngựa, gian nan tiến bước trong bão tuyết.
Càng lên gần đỉnh núi, bão tuyết càng lớn, nàng thổi đến mức gần như mở nổi mắt, con ngựa cũng nhiều từ chối tiến lên.
Con ngựa kinh nghiệm thể cảm nhận sự nguy hiểm môi trường, nó chỉ đang cứu chính , mà còn đang cứu Mạnh Thiên Thiên.
nàng thể dừng .
Mạnh Thiên Thiên vuốt ve đầu nó, từ từ hé đôi môi tê cóng, gian nan : "Ngươi yên tâm, nhất định sẽ bình an đưa ngươi vượt qua dãy núi ."
Một một ngựa tiếp tục tiến lên.
Đoạn đường núi chỉ vài trăm thước, mất trọn một canh giờ.
May mà vượt qua đoạn đường nguy hiểm một cách hữu kinh vô hiểm, đoạn đường núi tiếp theo sẽ rộng rãi.
"A!"
Mạnh Thiên Thiên thở hắt một dài, dùng Tú Xuân Đao chống đỡ cơ thể, nghỉ ngơi một lát.
Con ngựa cũng mệt lả, Mạnh Thiên Thiên nỡ cưỡi nó nữa, dắt nó bộ trong đêm.
qua bao lâu, một một ngựa cuối cùng cũng lên đến đỉnh núi.
Con ngựa đói , Mạnh Thiên Thiên lấy lương thảo từ yên ngựa xuống cho nó ăn.
Ngay lúc con ngựa đang ăn cỏ, dị biến chợt sinh!
Một tiếng vải rách cực kỳ nhỏ bé truyền đến từ lớp tuyết đọng dày đặc.
, chân lớp đất đóng băng lơ lửng!
Sắp đứt gãy !
Mạnh Thiên Thiên giơ tay định bắt lấy dây cương con ngựa, muộn, sức thiên tai, luôn nhỏ bé như hạt bụi.
Ầm!
Nàng cùng với lớp đất đóng băng đứt gãy rơi xuống vực sâu.
Đừng bỏ lỡ: Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng, truyện cực cập nhật chương mới.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một bàn tay lạnh lẽo như xương trắng nắm chặt lấy cổ tay nàng.
Lục Nguyên rạp nền tuyết, hơn nửa thò ngoài vách đá, một tay nắm lấy nàng, tay nắm lấy dây cương con ngựa.
Con ngựa c.ắ.n chặt dây cương, móng ngựa cọ xát nền tuyết đến mức tóe lửa.
Mạnh Thiên Thiên ngước mắt lên, khó tin , cùng với tên bịt mặt đột nhiên bay lên trung phía , vung kiếm c.h.é.m về phía .
hoặc buông tay, hoặc c.h.ế.t.
Lục Nguyên buông tay, buông bàn tay đang nắm dây cương .
Hai cùng rơi xuống, dùng sức kéo Mạnh Thiên Thiên lên !
Khoảnh khắc nhảy lên vách đá, Mạnh Thiên Thiên rút Tú Xuân Đao bên hông , một đao phong hầu tên bịt mặt!
Mạnh Thiên Thiên quỳ một chân xuống, vững vàng đáp xuống nền tuyết, đồng thời nàng nắm ngược cổ tay Lục Nguyên, kéo mạnh Lục Nguyên lên!
Lục Nguyên phủi tuyết ống tay áo rộng, nhếch môi : "Đao pháp tồi."
Mạnh Thiên Thiên dùng tuyết rửa sạch lưỡi đao, cắm vỏ: "Chủ ý cũng khá lắm."
Nàng tháo mặt nạ xuống, chắp tay hành lễ: " mắt Đại đô đốc."
Ở kinh thành, nàng hành lễ theo kiểu nữ nhi thường tình, ngoài, trang phục nam tử, hành lễ theo kiểu chắp tay.
Lục Nguyên xoay , màn tuyết rơi lả tả ngập trời: "Tìm chỗ trú ."
Hai tìm một hang động.
Con ngựa ăn cỏ bên ngoài.
Mạnh Thiên Thiên tháo hành lý từ yên ngựa xuống, củi khô cũng lương khô.
Nàng thành thạo nhóm một đống lửa trại.
Bản nàng ăn bánh nướng ăn trực tiếp đồ đông lạnh, nể tình vị đại thần nhất phẩm quyền cao chức trọng, cũng tự mang theo than hồng la và ghế , nàng vẫn hơ bánh nướng lửa một chút, lấy từ trong tay nải một túi nước mới, đựng nước tuyết sạch, đặt bên đống lửa hâm nóng đưa cho .
Lục Nguyên thử: "Đây túi nước Đô đốc phủ."
Mạnh Thiên Thiên gật đầu: "Ừm, Sầm quản sự đưa cho."
Nàng mở tay nải, lấy một lọ kim sang dược, "Đại đô đốc, cổ tay ngài thương ."
lúc kéo nàng nãy, tảng đá nhô vách núi cứa trúng.
Lục Nguyên đưa bàn tay thương cho nàng.
Mạnh Thiên Thiên: Ý để ngài tự bôi.
Lục Nguyên nhạt nhẽo : "? Chút vết thương nhỏ cũng trị ?"
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-trong-sinh--tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-gian-than/chuong-68-gap-mat-nhan--nang.html.]
"Trị ."
Mạnh Thiên Thiên thành thật bôi t.h.u.ố.c cho Đại đô đốc.
Lục Nguyên cảm thấy lọ t.h.u.ố.c cũng cực kỳ quen mắt: "Cái cũng Sầm quản sự đưa cho?"
Mạnh Thiên Thiên : " ."
Ánh mắt Lục Nguyên rơi chiếc tay nải đang mở nàng, găng tay, bịt tai, đệm đầu gối... cái gì cần đều , ngay cả kem dưỡng da chống cước cũng .
Chỉ , khuôn mặt cước nha đầu , chắc hẳn dùng mấy.
"Những thứ , đều Sầm quản sự chuẩn ?"
"!" Mạnh Thiên Thiên nghiêm túc gật đầu, "Đại đô đốc ?"
Lục Nguyên cầm chiếc bánh nướng, đột nhiên ăn nữa.
Nghĩ đến điều gì, Mạnh Thiên Thiên hỏi: "Đại đô đốc làm nhận ?"
Lục Nguyên nhạt nhẽo : "Tú Xuân Đao."
Mạnh Thiên Thiên sờ sờ vỏ đao: "Thanh Tú Xuân Đao cũng Sầm quản sự đưa cho , gì khác với những thanh Tú Xuân Đao khác ?"
Lục Nguyên: "Nàng nhiều thật đấy."
Mạnh Thiên Thiên: "Chiêu Chiêu ?"
Lục Nguyên lạnh lùng nàng.
Mạnh Thiên Thiên mỉm : "Chỉ hỏi câu cuối cùng thôi."
Lục Nguyên bực bội : "Ở cùng Thanh Sương."
" núi?"
"Đây câu cuối cùng nàng ?"
Mạnh Thiên Thiên cúi đầu.
Lục Nguyên lạnh lùng : "Phong Sa trấn."
Phong Sa trấn cách đây quá trăm dặm, Ngọc Môn quan cũng chỉ mất 2 ngày đường.
Xem , Chiêu Chiêu cùng , cũng sẽ cách quá xa.
Sự sắp xếp , đối với Chiêu Chiêu mà an hơn.
Mạnh Thiên Thiên ngập ngừng thôi.
Lục Nguyên: "Hỏi!"
Mạnh Thiên Thiên: "Lục Lăng Tiêu cũng ở Phong Sa trấn ?"
Lục Nguyên lạnh: "Nàng quan tâm ."
Mạnh Thiên Thiên : " tìm ."
Lục Nguyên mặt , hừ lạnh một tiếng: "Hừ."
Mạnh Thiên Thiên đường quá nhiều, sưởi ấm một lúc dần dần chút buồn ngủ, nàng ép bản giữ tỉnh táo.
Lục Nguyên nửa nóng nửa lạnh : "Bản đốc gác đêm, ban ngày ngủ nhiều , buổi tối ngủ ."
Mạnh Thiên Thiên khách sáo với , ôm Tú Xuân Đao, ngả đầu ngủ .
Lục Nguyên đến bên đống lửa, cho thêm chút củi trong.
ngọn lửa đang nhảy múa, vung tay lên, chiếc áo choàng vai bay , mang theo nhiệt độ và thở , trùm lên hình nhỏ bé đang cuộn tròn nàng.
Mạnh Thiên Thiên tỉnh giấc, trời sáng rõ.
Gợi ý siêu phẩm: Xuyên Vào Truyện Niên Đại: Tôi Phá Nát Cốt Truyện đang nhiều độc giả săn đón.
Lửa trại vẫn đang cháy.
"Thảo nào cả đêm thấy lạnh."
thời gian dãi gió dầm sương , mỗi đêm đều lạnh tỉnh nhiều , ở dịch trạm còn cướp một , mặc dù để đối phương đắc thủ, giấc ngủ ngon phá hỏng.
Ngủ đủ giấc , cả tinh thần phấn chấn.
Lục Nguyên đang ngoài hang động, tuyết tạnh, ánh ban mai bao phủ núi non, rực rỡ như cát vàng.
mặc áo choàng đen, trơ trọi giữa đất trời, quan sát non sông.
Mạnh Thiên Thiên đến phía : "Đại đô đốc."
Ánh mắt Lục Nguyên sâu thẳm: "Xuống núi."
Mạnh Thiên Thiên thu dọn xong đồ đạc, nghĩ đến một vấn đề: "Chỉ , một con ngựa."
Lục Nguyên lên ngựa.
Mạnh Thiên Thiên chớp chớp mắt: " thì ?"
Lục Nguyên : "Dắt ngựa."
Mạnh Thiên Thiên nhíu mày: "Đây ngựa ."
Lục Nguyên lý lẽ hùng hồn : "Cho nên mới bảo nàng dắt."
Mặt Mạnh Thiên Thiên đen .
Chưa có bình luận nào cho chương này.