Sau Khi Trọng Sinh, Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Gian Thần
Chương 719: [Tự tạo: Đến Tây Thành]
Mạnh Thiên Thiên chớp chớp mắt với Lục Nguyên: “ mang theo ?”
Tưởng rằng để tiểu gia hỏa ở nhà, thì cần phân tâm trông trẻ nữa.
Bây giờ thì , lòi thêm hai đứa.
Lục Nguyên ừ một tiếng, qua loa một câu "Thần lĩnh chỉ", liền nắm tay Mạnh Thiên Thiên lên xe ngựa nhà .
“Hoàng hậu ?”
nhíu mày.
Tông Chính Hy theo Tây Vực, ngoài việc bản ham chơi, e cũng sự cho phép Thái thượng hoàng.
Gợi ý siêu phẩm: Kệ Mẹ Kinh Dị, Tôi Còn Bận Đi Tấu Hài. ( Thăng Thiên Cùng Tôi Đi Tấu Hài ). đang nhiều độc giả săn đón.
Thiếu niên thiên t.ử cần chính tích.
Mà bình định Tây Vực cơ hội trời ban.
Sở dĩ mang theo Chu Nam Yên, e cũng Thái thượng hoàng ngầm đồng ý.
Thái thượng hoàng tuy tin tưởng nhân phẩm Lục Nguyên, nếu Chu Nam Yên ở đó, sẽ khiến Mạnh Thiên Thiên cũng thêm một phần chiếu cố.
Hoàng hậu ... thì khó .
Từ xưa thiên t.ử vi hành đều mang theo sủng phi, làm gì ai mang theo Hoàng hậu?
Bất quá, nếu Hoàng hậu chủ động đề xuất, Thái thượng hoàng cũng sẽ phản đối.
Mạnh Thiên Thiên đại khái đoán nguyên do Diêu Thanh Loan theo, chỉ , chứng cứ xác thực, nàng tiện nghị luận lưng.
“Đợi đến Tây Vực, sẽ thôi.”
Lục Nguyên gặng hỏi nữa.
liếc Mạnh Thiên Thiên, thấy nàng thần sắc tĩnh lặng: “Đang nghĩ gì ?”
Mạnh Thiên Thiên : “Đang nghĩ bên Ngọc Thành Lâu thành công , cũng đang nghĩ, truyền thuyết Thất Tinh Liên Châu rốt cuộc thật .”
Lục Nguyên nắm lấy tay nàng: “Sẽ thôi.”
Đàn Nhi cưỡi ngựa nữa, nó và Bán Hạ chung một chiếc xe ngựa.
Bán Hạ : “ cưỡi ngựa !”
Đàn Nhi khoanh tay ngực: “Nắng c.h.ế.t mất!”
Nó bao giờ phơi nắng thành quả trứng đen nhỏ nữa !
xe ngựa Tông Chính Hy, ba khô khốc, mắt thẳng phía , lời nào, cả khoang xe tràn ngập sự gượng gạo đến tột cùng.
Chu Nam Yên nhỏ giọng : “Bệ hạ, sang xe ngựa Thiên Thiên, chuyện với nàng .”
Tông Chính Hy há miệng: “, nàng .”
Chu Nam Yên hì hì tìm Mạnh Thiên Thiên.
xe ngựa chỉ còn Tông Chính Hy và Diêu Thanh Loan.
Tông Chính Hy xoắn xoắn ngón tay, khẽ ho một tiếng: “Biểu tỷ...”
Diêu Thanh Loan bình tĩnh lên tiếng: “Nếu Bệ hạ cũng , thì , thần dậy sớm, mệt , sẽ hầu hạ Bệ hạ nữa.”
Tông Chính Hy như trút gánh nặng.
Ở cùng biểu tỷ, thật sự áp lực a...
Cuối cùng cũng rời khỏi kinh thành, Lục Nguyên hiếm khi thời gian ở riêng với Mạnh Thiên Thiên.
ngước mắt lên, Chu Nam Yên lên xe ngựa.
ngước mắt lên, Tông Chính Hy cũng đến .
Một bám lấy Mạnh Thiên Thiên, một sát Lục Nguyên.
Lục Nguyên với Mạnh Thiên Thiên: “Nàng hỏi một nữa .”
Mạnh Thiên Thiên khó hiểu: “Hỏi gì cơ?”
Lục Nguyên : “Câu hỏi ở cửa thành .”
Mạnh Thiên Thiên ồ một tiếng, chỉ Tông Chính Hy và Chu Nam Yên: “ mang theo ?”
Lục Nguyên c.h.é.m đinh chặt sắt: “ mang!”
-
khi đoàn khỏi thành, một đường về phía Tây.
dư đồ thì Tây Thành xa, thực sự tốn khá nhiều công sức.
Ông trời chiều lòng , dọc đường trì hoãn mất mấy ngày, khi đến Tây Thành, hạ tuần tháng Bảy.
Thôi Hổ lấy lộ dẫn chuẩn sẵn , xuống xe ngựa giao thiệp với thị vệ giữ thành.
Bán Hạ vén rèm lên, bức tường thành bằng đất xám xịt, cảm thán : “Tây Thành... nhiều đất thật đấy.”
Nàng sinh ở U Châu, lớn lên ở U Châu, non xanh nước biếc, theo tiểu thư đến kinh thành, cũng coi như núi cảnh.
“Lâu Lan cũng nhiều đất như ?”
Nàng hỏi.
Mạnh Thiên Thiên khẽ : “Lâu Lan .”
Tây Vực thập quốc một vùng đất thần kỳ, sự hoang vu sa mạc, cũng sự trù phú ốc đảo, ảo ảnh sa mạc, hổ phách đảo... ngàn vạn cảnh quan, muôn vàn phong tình.
khi thành, Thôi Hổ nhanh chóng tìm thấy một ký hiệu, và đào một tờ giấy ở gần đó.
đưa tờ giấy cho Lục Nguyên và Mạnh Thiên Thiên.
Mạnh Thiên Thiên tờ giấy : “ nét chữ ca ca, bọn họ đang ở Phúc Lai khách sạn.”
Thần Long và Mạnh Lãng xuất phát sớm hơn bọn họ, đến Tây Thành an bài , để tiện tiếp ứng bọn họ.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-trong-sinh--tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-gian-than/chuong-719-tu-tao-den-tay-thanh.html.]
Thôi Hổ vội tìm hỏi thăm Phúc Lai khách sạn.
Tường thành Tây Thành xám xịt, khi thành ngoái tường thành mới phát hiện bên trong nó càn khôn khác, đất vàng chỉ bề ngoài, tường vững như thành đồng.
“Cái ...”
Thôi Hổ chấn động sâu sắc.
bức tường thành nguy nga, chợt thấy nhỏ bé như một hạt cát.
Trong n.g.ự.c trào dâng một cảm giác căng đầy, huyết khí chiến đấu trong huyết mạch dường như đ.á.n.h thức, khí tức kim qua thiết mã phả mặt.
Trong cơn hoảng hốt, thấy chiến mã, thấy c.h.é.m g.i.ế.c, thấy thần tướng sở hướng phi mỹ, một bầu nhiệt huyết chiến thiên hạ!
Hốc mắt ươn ướt, tầm nhòe .
“Thôi Hổ ca, ?”
Giọng Bán Hạ cắt ngang dòng suy nghĩ Thôi Hổ.
Thôi Hổ hồn, lúc mới ý thức mà đối mặt với một bức tường rơi lệ đầy mặt.
vội xoay lau nước mắt, gượng: “Cát vàng nhiều quá, bay mắt .”
Bán Hạ liên tục gật đầu: “ cũng .”
Thôi Hổ hít sâu một , về phía Mạnh Thiên Thiên: “Thiếu phu nhân, bức tường thành ...”
“Phụ xây dựng.”
Mạnh Thiên Thiên lẩm bẩm.
Đừng bỏ lỡ: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? -, truyện cực cập nhật chương mới.
Nàng đến tường thành, dang rộng hai tay, vuốt ve gạch đá tường, nhẹ nhàng áp má lên đó.
Sống mũi nàng cay xè,
“Phụ , Tiểu Cửu... nhớ a...”
Thôi Hổ hiểu.
Phụ Thiếu phu nhân Mạnh gia đại gia ?
Bức tường thành bút tích ông ?
A, hiểu !
bạc ông quyên góp!
Nhất định như !
Đại nghĩa a!
Mấy đến Phúc Lai khách sạn, theo lời dặn tờ giấy yêu cầu những sương phòng tương ứng.
Lục Nguyên thưởng cho chưởng quầy một nén bạc, chưởng quầy ha hả dẫn mấy lên lầu hai: “Mấy vị khách quan, mấy gian sương phòng nhất khách sạn, dặn dò gì cứ gọi , tên Ân Phúc.”
Lục Nguyên gật đầu: “Chuẩn chút nước nóng.”
Ân Phúc : “ ngay!”
Lão vội tiểu nhị chuẩn nước nóng.
“Mệt lả chứ?”
Lục Nguyên với Mạnh Thiên Thiên.
Mạnh Thiên Thiên lắc đầu: “ vẫn , Bệ hạ bọn họ lẽ lắm.”
Lục Nguyên về phía ba Tông Chính Hy.
Lúc mới khỏi thành, ba hưng phấn bao nhiêu, thì hiện tại chật vật bấy nhiêu, từng một mặt mày xám xịt, linh hồn, làm gì còn nửa điểm dáng vẻ một nước chi quân cùng Hoàng hậu Quý phi?
nhà lũ lụt, chạy nạn nương nhờ thích cũng ai nghi ngờ.
“, nghỉ đây, bữa tối cần gọi .”
Diêu Thanh Loan mặt cảm xúc bước phòng, ngã đầu xuống giường.
Chu Nam Yên mang theo một cặp quầng thâm mắt to đùng: “ cũng ngủ đây.”
Lục Nguyên Tông Chính Hy: “Ngươi cũng ăn?”
Tông Chính Hy sĩ diện, cố chống đỡ : “Trẫm đương nhiên oẹ”
nôn .
Thôi Hổ Úc T.ử Xuyên một phòng, Đàn Nhi, Bán Hạ một phòng.
Phòng Thần Long và Mạnh Lãng ở sát vách Mạnh Thiên Thiên, Lục Nguyên.
hai họ việc ngoài , trong phòng ai.
Mấy về sương phòng .
Xe ngựa mệt nhọc, khẩu vị đều lắm, ăn uống đơn giản một chút rửa mặt nghỉ ngơi.
Nửa đêm, một tràng tiếng bước chân khẽ vang lên lầu hai.
Tầng Thần Long bao trọn .
thể khách khác lên đây.
Mà tiếng bước chân, giống tiểu nhị và chưởng quầy võ công.
Cũng Thần Long.
Đôi vợ chồng son lập tức cảnh giác.
Tiếng bước chân dừng cửa phòng hai .
Lục Nguyên cho Mạnh Thiên Thiên một ánh mắt, lật chăn bước tới, kéo cửa phòng định xuất chiêu.
Một giọng quen thuộc vang lên:
“ !”
Chưa có bình luận nào cho chương này.