Sau Khi Trọng Sinh, Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Gian Thần
Chương 726: [Tự tạo: Đối Đầu Tị Xà]
Mạnh Lãng đại kinh thất sắc: “Đó t.ử huyệt! Tỷ g.i.ế.c ?”
Tuy một sư phụ hời, luôn chà đạp , một ngày làm thầy cả đời làm cha, thể nhẫn tâm trơ mắt chỗ c.h.ế.t chứ?
Nếu thật sự như , cũng sẽ mạo hiểm tính mạng đuổi theo cứu .
Một châm , đừng , Ngọc Thành Lâu cũng dọa cho khiếp vía.
Nữ nhân ... mãnh liệt như ?
Bất quá, trải qua chuyện ở Vị Ương Lâu, ngược lo lắng nàng sẽ lỡ tay g.i.ế.c nhầm bất cứ ai.
duy nhất bình tĩnh ở hiện trường Lục Nguyên.
chớp mắt chớp quan sát phản ứng Thần Long, tùy thời chuẩn ứng phó.
Điều khiến kinh ngạc , khi một châm đ.â.m xuống, cả Thần Long khựng .
Mở to hai mắt, ngây ngốc về phía , phảng phất như hóa đá .
Mạnh Lãng cẩn thận từng li từng tí tiến lên, thăm dò thở Thần Long, quanh Thần Long một vòng: “ c.h.ế.t, tình huống gì đây? nhúc nhích nữa ?”
về phía Mạnh Thiên Thiên, “Tỷ dùng ngân châm điểm huyệt ? T.ử huyệt còn thể điểm như ?”
“Đừng học bừa.”
Mạnh Thiên Thiên .
Kinh mạch Thần Long đảo ngược, điểm khác biệt với thường, nàng mới dám to gan thử một .
, cũng quá to gan .
Nàng xác định kiếp từng tung chiêu , dựa kinh nghiệm hai đời trong lúc cấp bách nảy ý , đập nồi dìm thuyền một phen.
Khả năng thất bại... cũng .
Gợi ý siêu phẩm: Người Ấy Đã Về, Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Gì (Thời Noãn-Giang Dật Thần) đang nhiều độc giả săn đón.
“Ca ca.”
Nàng khẽ gọi Thần Long.
Thần Long vẫn ngây tại chỗ.
Lục Nguyên hồ nghi nhíu mày.
Mạnh Lãng hỏi: “Bây giờ làm đây? giống như một c.h.ế.t sống ... a!”
Lục Nguyên lơ đãng cho một cước.
Mạnh Lãng oán hận: “Làm gì a? ! Trạng thái lúc , gọi cũng nhúc nhích, gọi cũng tỉnh...”
Mạnh Thiên Thiên nhíu mày, thở dài: “Xem chỉ thể tạm thời như , để châm lưu trong đại huyệt ca ca, đợi tìm cách giải quyết, sẽ rút châm cho ca ca.”
Mạnh Lãng cây châm cắm đỉnh đầu Thần Long, thực sự nhịn , phì một tiếng.
Thần Long mặt cảm xúc, vươn cánh tay , một quyền đ.ấ.m bay Mạnh Lãng.
Mạnh Lãng thè lưỡi điên cuồng, hai mắt trợn trắng: “...!!!”
Ngọc Thành Lâu lùi một bước, kinh khủng Thần Long.
Thần Long duy trì tư thế vươn nắm đ.ấ.m , nhúc nhích.
Mạnh Thiên Thiên bình tĩnh : “Chỉ phản ứng khi châm cứu thôi.”
Lục Nguyên nhướng mày, ấn cánh tay Thần Long xuống, ngoắc ngoắc ngón tay với Mạnh Lãng.
Mạnh Lãng ôm nửa khuôn mặt sưng vù, oán hận bước tới: “Làm gì?”
Lục Nguyên : “Cõng sư phụ ngươi lên.”
Mạnh Lãng bực dọc : “Dựa mà bắt cõng?”
Lục Nguyên Ngọc Thành Lâu.
Ngọc Thành Lâu lui xa ba thước: “Ngươi cũng sợ bán các ? quan trọng như , các vẫn tự trông coi thì hơn?”
“ cũng .”
Lục Nguyên ném Thần Long lên lưng Mạnh Lãng.
Mặt Mạnh Lãng đen .
“Tiếp theo nên tìm .”
Ngọc Thành Lâu .
Lúc đưa yêu cầu , cũng bao nhiêu tự tin.
Khi thực lực đối phương càng mạnh, thẻ đ.á.n.h bạc đàm phán sẽ càng ít.
Huống hồ bọn họ đến nơi .
... sớm mất tư cách đặt cược .
ngờ, Mạnh Thiên Thiên khẽ lên tiếng: “ đáp ứng ngươi, tự sẽ tương cứu, bất quá tình hình mắt, gặp ai , ai cũng chắc .”
Trong lòng Ngọc Thành Lâu khẽ động, thần sắc phức tạp Mạnh Thiên Thiên một cái: “ , tiếp theo cần làm gì, sẽ lực phối hợp.”
“Ừm.”
Mạnh Thiên Thiên gật đầu.
Lồng n.g.ự.c Ngọc Thành Lâu đột nhiên cuộn trào sóng nhiệt, căng đầy, khiến kịp trở tay.
Mạnh Thiên Thiên vài bước, khựng , đầu : “Theo sát, nếu c.h.ế.t thì, lát nữa đ.á.n.h thể thời gian cứu ngươi .”
Giọng nàng thanh lãnh, Ngọc Thành Lâu chỉ cảm thấy một cỗ an tâm và nhiệt huyết tự nhiên sinh .
, dường như chút hiểu , vì bên cạnh nàng thể tụ tập nhiều kỳ nhân dị sĩ như .
nàng chính một loại sức mạnh khiến theo.
nàng cường đại bao nhiêu, túc trí đa mưu bao nhiêu, tay hào phóng bao nhiêu.
Mà , nàng bao giờ từ bỏ bất cứ ai.
Đoàn tìm từng phòng một, trong lúc đó gặp vài rắc rối nhỏ đau ngứa.
, Ngọc Thành Lâu khoanh tay nữa.
Khi giải quyết xong tên "tiểu nhị" cuối cùng, vỗ vỗ ngọc địch trong tay.
Mạnh Thiên Thiên bình tĩnh quét mắt t.h.i t.h.ể mặt đất: “Đừng lơ cảnh giác, rắc rối thực sự sắp đến .”
Ngọc Thành Lâu hồ nghi hỏi: “Rắc rối thực sự ...”
Rầm!
Sương phòng lầu hai, đột nhiên một bóng cao lớn phá cửa sổ lao .
Ngọc Thành Lâu định thần , sắc mặt đại biến: “ !”
Mạnh Lãng nhanh chóng cõng Thần Long né lưng Lục Nguyên.
Lục Nguyên và Mạnh Thiên Thiên sóng vai mà , ánh mắt bình tĩnh Tị Xà đang lao tới tấn công bọn họ với tốc độ chóng mặt.
“Cần tranh thủ thời gian cho nàng ?”
Lục Nguyên hỏi.
Mạnh Thiên Thiên : “Một khắc đồng hồ.”
“.”
Lục Nguyên nhẹ như mây gió đáp ứng, giơ cánh tay lên, mang theo thốn kình, hung hăng đối một chưởng với Tị Xà.
Tị Xà ép lùi mấy bước.
Lục Nguyên cũng lùi hai bước.
nhanh, dậm mạnh gót chân, mã đạp phi tuyết, lăng dựng lên, nâng đầu gối hung hăng húc cằm Tị Xà!
Tị Xà hai tay bắt chéo đỡ đòn, nội lực khổng lồ chấn lùi, lảo đảo đ.â.m bức tường gạch phía .
Cả bức tường ầm ầm sụp đổ.
Tị Xà phá vỡ đống đổ nát lao , đội đầy trời bụi đất, như yêu ma phá vỡ phong ấn, một chưởng bổ về phía Lục Nguyên.
Chưởng pháp bực , từng thấy.
Mạnh Lãng quả thực đến ngây .
Đây, đây, đây thật sự Tị Xà?
sư phụ mới kẻ mạnh nhất Thập Nhị Vệ ?
một chưởng điên cuồng , e ngay cả sư phụ cũng khó mà đỡ nhỉ?
Lục Nguyên
Tim Mạnh Lãng vọt lên tận cổ họng.
Nữ nhân thể làm quả phụ thứ hai a!
nhắc nhở, phát hiện cổ họng căn bản thốt âm thanh nào.
Đây mới thực lực Tị Xà ?
Quá đáng sợ ...
Mắt thấy một chưởng sắp vỗ Lục Nguyên thịt nát xương tan, thấy Lục Nguyên đột nhiên lách một cái, tới lưng Tị Xà.
Mạnh Lãng mở to hai mắt.
, xảy chuyện gì?
hoa mắt ?
Tỷ phu tứ thể bất cần làm đến đó ?
Ánh mắt Lục Nguyên lạnh lẽo, đầu ngón tay khẽ động, điểm trúng đại huyệt Tị Xà.
Tuy nhiên, Tị Xà chỉ vây khốn trong ba nhịp thở, liền xông phá huyệt đạo.
Mạnh Lãng lẩm bẩm : “Tị Xà... còn khó nhằn hơn cả sư phụ a...”
về phía Mạnh Thiên Thiên.
Mạnh Thiên Thiên chớp mắt chằm chằm Tị Xà và Lục Nguyên.
Lục Nguyên cũng giống như , hạ t.ử thủ.
chỉ , cố ý lấy làm mồi, ngừng dụ dỗ Tị Xà tung nhiều chiêu thức hơn, để tiện cho Mạnh Thiên Thiên quan sát nhược điểm Tị Xà.
Trán Mạnh Thiên Thiên chảy xuống những giọt mồ hôi to như hạt đậu.
Lục Nguyên khi đối một chưởng với Tị Xà, trượt lùi về bên cạnh Mạnh Thiên Thiên, mắt thẳng : “ cần vội, vẫn còn nhiều sức lực.”
Mạnh Thiên Thiên phân minh thấy cánh tay đang run rẩy .
Lúc giao thủ với Thần Long, tiêu hao lượng lớn nội lực .
thể đ.á.n.h một cách kiêng dè gì.
đang dùng sáu phần sức lực, đối phó với Thần Long và Tị Xà đang dùng mười hai phần sức lực.
Mạnh Thiên Thiên nắm chặt nắm đấm.
Khóe miệng Lục Nguyên rỉ máu.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-trong-sinh--tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-gian-than/chuong-726-tu-tao-doi-dau-ti-xa.html.]
giơ tay lau .
“Mạnh Tiểu Cửu, , , vẫn còn, nhiều, sức lực!”
cao ngạo lạnh lùng xong, mang theo sự lạnh lẽo vô tận, một quyền, hung hăng tấn công Tị Xà!
Tị Xà khí trầm đan điền, dồn nội lực hai chân.
Mạnh Lãng kỳ quái hỏi: “Tị Xà làm gì?”
Ngọc Thành Lâu cũng vẻ mặt mờ mịt: “... hình như... ! binh khí!”
Tị Xà đeo lên chiếc găng tay đầy gai độc.
Lục Nguyên nếu đối quyền với , tất sẽ phế bỏ một cánh tay.
Xem thêm: Ông Chủ Của Vợ (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
lúc , bảo Lục Nguyên thu hồi chiêu thức kịp nữa .
Mạnh Thiên Thiên hoắc mắt mở bừng.
Nàng động .
Tóc xanh gió tự bay, nàng chớp mắt lướt đến bên cạnh Lục Nguyên, một cước đá văng cổ tay Tị Xà.
Nắm đ.ấ.m Lục Nguyên đập trúng n.g.ự.c Tị Xà.
Cùng lúc đó, đầu ngón tay Mạnh Thiên Thiên khẽ động, đem ba cây ngân châm lượt đ.â.m ba đại huyệt Tị Xà.
Tị Xà dừng .
Nắm đ.ấ.m còn , lúc ép sát đến tâm mạch Lục Nguyên, chỉ còn cách tới nửa thốn.
Quyền thứ nhất chướng nhãn pháp, sát chiêu thực sự quyền thứ hai.
Nếu Mạnh Thiên Thiên kịp thời ngăn cản, Lục Nguyên c.h.ế.t cũng trọng thương .
Hơn nữa gai găng tay còn độc.
Mạnh Lãng và Ngọc Thành Lâu thở phào một .
Quá nguy hiểm .
khi đến cũng ai cho bọn họ , Tị Xà còn nguy hiểm hơn cả Thần Long a.
“ Tị Xà nguy hiểm hơn.”
Mạnh Thiên Thiên sự bối rối hai , giải thích , “Ca ca trúng t.h.u.ố.c thời gian ngắn hơn Tị Xà, d.ư.ợ.c hiệu phát huy đủ.”
Ngập ngừng một chút, , “Bất quá, thực lực Tị Xà quả thực vượt quá dự liệu .”
Hừ, năm xưa, đều sự bảo lưu a.
Mạnh Thiên Thiên đút cho Lục Nguyên mấy viên thương dược.
Lục Nguyên nhạt nhẽo nuốt xuống.
Mạnh Thiên Thiên : “Tiếp theo đừng tùy tiện xuất thủ nữa, gần như cách phá giải Vu thuật Đan Thừa .”
Ngọc Thành Lâu hỏi: “Cho nên tiếp theo, chúng nên tìm Đan Thừa?”
Mạnh Thiên Thiên ừ một tiếng.
Cũng đợi Mạnh Thiên Thiên phân phó, Ngọc Thành Lâu chủ động cõng Tị Xà lên lưng.
“Đang nghĩ gì ?”
Mạnh Thiên Thiên thấy Lục Nguyên nhúc nhích.
Lục Nguyên quanh bốn phía, như điều suy nghĩ : “Vẫn quá thuận lợi .”
Mạnh Lãng kinh ngạc : “Đại ca, xem đang gì ? gọi thế thuận lợi? suýt chút nữa thì mất mạng nhỏ đấy! Nếu tỷ ... ”
Những lời phía , chỉ làm một động tác cứa cổ.
Ngọc Thành Lâu trầm tư : “ tán thành lời Mạnh tiểu công tử, chúng xông đến hiện tại dễ dàng gì, Lục Đại đô đốc võ nghệ cao cường, ở hai bọn họ, Đan Thừa hẳn đ.á.n.h giá thấp thực lực Lục Đại đô đốc.”
Trong lời , đối với Lục Nguyên đổi sang xưng hô cung kính.
Điều nghĩa , bắt đầu thực sự công nhận thực lực Lục Nguyên .
Lục Nguyên : “Tiếp tục tìm .”
Mạnh Thiên Thiên liếc Lục Nguyên một cái: “.”
Đoàn tiếp tục tìm kiếm.
Lục Nguyên tuốt đằng .
Mạnh Lãng cõng Thần Long bọc hậu.
Ngọc Thành Lâu đầu với : “ bọc hậu cho.”
Mạnh Lãng : “ sợ tiểu t.ử ngươi giở trò âm hiểm! canh chừng ngươi!”
Ngọc Thành Lâu: “...”
Ngọc Thành Lâu lười để ý đến , đầu , tự chuốc lấy mất mặt nữa.
Lục Nguyên đột nhiên ôm ngực, quỳ một gối xuống đất.
Mạnh Thiên Thiên vội xổm xuống đỡ lấy , vươn đầu ngón tay bắt lấy cổ tay , nhíu mày : “ trúng độc ...”
Khóe môi Lục Nguyên cong lên, thoải mái : “Như mới chứ.”
Mạnh Lãng thể tin nổi hỏi: “, bắt đầu sảng ... độc gì mà lợi hại như a...”
Lục Nguyên dậy, chơi bời lêu lổng : “Quá thuận lợi ngược khiến bất an, bất quá, đường đường Vu sư Lâu Lan, chỉ chút bản lĩnh thôi ?”
Mạnh Lãng và Ngọc Thành Lâu nhíu mày, quanh bốn phía.
Lục Nguyên... đang chuyện với ai?
Đan Thừa đang ở trong khách sạn ?
“Độc thể giải , Mạnh Tiểu Cửu?”
Lục Nguyên hỏi Mạnh Thiên Thiên.
Mạnh Thiên Thiên: “ thể, điều tức nửa canh giờ, vận công.”
Lục Nguyên: “Hóa vì vây khốn nửa canh giờ.”
Mạnh Thiên Thiên : “Nửa canh giờ, sẽ bảo vệ .”
“.”
Lục Nguyên từ chối.
khoanh chân xuống.
Mạnh Thiên Thiên b.ắ.n Quỷ Môn Thập Tam Châm, hành khí giải độc cho .
Mạnh Lãng đặt Thần Long xuống.
Ngọc Thành Lâu cũng đặt Tị Xà sang một bên.
Ba hình thành thế hợp vây.
Mạnh Lãng đổi dáng vẻ cợt nhả đó, nghiêm mặt : “Họ Ngọc , ngươi vẫn còn trong tay bọn chúng, nếu bọn chúng dùng mạng ngươi uy hiếp, sẽ đầu tiên g.i.ế.c ngươi!”
Ngọc Thành Lâu : “ sẽ phản bội các .”
Mạnh Lãng hừ : “ nhất như , tiểu t.ử ngươi dám giở trò, lột da ngươi, rút gân ngươi, khiến ngươi sống bằng c.h.ế.t!”
Ngọc Thành Lâu: “Ngươi vẫn bớt phí lời , giữ chút sức lực mà ứng địch, Đan Thừa ở trong tối, chúng ở ngoài sáng, ai cũng tiếp theo gã sẽ giở trò gì.”
Bọn họ liên tiếp mất ba chiến lực lợi hại nhất Thần Long, Tị Xà, Lục Nguyên.
Tiếp theo cần Đan Thừa đích mặt, tùy tiện đến vài cao thủ khôi , cũng đủ cho bọn họ uống một vố .
Ý nghĩ xẹt qua, bốn phương tám hướng quả nhiên ùa đến một đám lớn cao thủ khôi .
Ngọc Thành Lâu thầm mắng miệng quạ đen.
Chỉ nghĩ trong lòng thôi cũng thể thành sự thật!
c.ắ.n răng, cùng Mạnh Lãng xông về phía cao thủ khôi .
Mạnh Thiên Thiên thì lấy cây cung lớn đeo lưng , nhảy lên nóc nhà.
Một tiễn b.ắ.n xuyên đầu một tên cao thủ khôi !
Huyết quang văng đầy tay Ngọc Thành Lâu.
ghét bỏ vẩy vẩy tay, sởn gai ốc!
đầu, về phía Mạnh Thiên Thiên đang ánh trăng sáng.
Nàng tựa như một tôn ám La Sát, giống như giương cung b.ắ.n mặt trời , hết mũi tên đến mũi tên khác, tiễn vô hư phát, xuyên thủng đầu não, thì xuyên thấu tâm mạch.
Ngọc Thành Lâu chợt thấy lầm chỉ Lục Nguyên?
Nàng...
Cũng cường đại như a...
Mười hai mũi tên, mang mười ba tên cao thủ khôi .
Vì mười ba, chỉ vì mũi tên cuối cùng, liên tiếp xuyên qua hai , b.ắ.n thủng một cánh cửa mới dừng .
thể thấy lực đạo nàng lớn đến mức nào.
Ngọc Thành Lâu thở phào một .
“Tỷ tỷ ngươi nàng...”
há miệng.
Mạnh Lãng cùng vinh dự: “Lợi hại chứ? Hâm mộ cũng vô dụng, ngươi.”
Ngọc Thành Lâu thể phản bác.
Mạnh Lãng cõng Thần Long.
Đột nhiên, Ngọc Thành Lâu hét lớn: “Dần Hổ Vệ! Cẩn thận!”
Một tên cao thủ khôi , từ lúc nào trèo lên nóc nhà, cầm một thanh đao, từ phía tiếp cận Mạnh Thiên Thiên, một đao cứa cổ nàng.
Mí mắt Mạnh Thiên Thiên cũng động đậy một cái, một chưởng bẻ gãy cổ tay gã, chuôi đao rơi xuống.
Nàng nắm chặt lấy, trở tay hướng , một đao đ.â.m thủng tỳ tạng gã!
Cao thủ khôi ngã gục, từ nóc nhà chật vật rơi xuống.
Ngọc Thành Lâu sợ toát một mồ hôi lạnh.
Bắp chân Mạnh Lãng cũng nhũn .
, thật sự... quá hiểm ...
Thần sắc Mạnh Thiên Thiên bình tĩnh như một giếng cổ vạn năm đổi.
Nàng hướng về phía một sương phòng tối đen như mực ở hướng Đông Nam, kéo căng dây cung.
Một cơn gió đêm thổi qua.
Ánh mắt nàng ngưng tụ sương giá đêm lạnh:
“Đan Thừa, nên kết thúc .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.