Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi
Chương 279: Đi thăm chắt ngoại của mẹ
Bà cụ Giang vẫn luôn biết, Giang Hành Phong kh yêu Khưu Tĩnh Lan.
Nhưng chưa bao giờ biết, hóa ra Giang Hành Phong đã âm thầm chịu đựng nhiều chuyện tồi tệ như vậy.
phụ nữ luôn bình tĩnh ung dung, giờ phút này kinh ngạc đến kh nói nên lời.
Giang Hành Phong nói xong sự thật, bắt đầu kể tỉ mỉ về chuyện hồi nhỏ của Lục Minh Nguyệt.
"Năm Minh Nguyệt tám tuổi, Triều Hoa mắc bệnh ung thư qua đời, để lại con bé trơ trọi một ."
"Minh Nguyệt từ nhỏ đã bị gia đình ngược đãi, nhưng kh hề lầm đường lạc lối. Con bé ưu tú lại tháo vát, thi đỗ trường đại học trọng ểm với thành tích tốt. Con bé tốt bụng, tích cực lạc quan sống tốt mỗi ngày."
"Mẹ, một đứa trẻ tốt như vậy, kh đáng để chúng ta đối xử t.ử tế ?"
Bà cụ Giang vẫn luôn cảm th lỗi với con trai.
Năm xưa vì lợi ích gia tộc, hy sinh hạnh phúc cả đời của con trai. Nói thẳng ra, chính là dùng hôn nhân của con trai để đổi l việc làm ăn. Bây giờ nghe nói vậy, bà khẽ thở dài, nhẹ giọng hỏi
"Vậy con định làm thế nào? Đón Minh Nguyệt về nhà, để con bé nhận tổ quy t ?"
Với tính cách của Khưu Tĩnh Lan, chắc c sẽ làm loạn lên. Cho dù Minh Nguyệt thể thuận lợi quay về tổ t, dưới tay Khưu Tĩnh Lan, cũng sẽ kh sống yên ổn.
"Minh Nguyệt thù địch với nhà họ Giang chúng ta, cho dù con muốn nhận, con bé cũng chưa chắc chịu về." Giang Hành Phong giọng ệu bi thương, mang theo vài phần cầu xin, "Mẹ, con chỉ cầu xin mẹ, sau này đừng làm khó con bé nữa."
Bà cụ Giang khẽ thở dài, gật đầu nói: "Mẹ già , chuyện của đám trẻ các con, mẹ kh quản nữa."
"Mẹ, Minh Nguyệt còn sinh một đứa con, là con trai." Giang Hành Phong đột nhiên nói: "Con đã làm giám định , chắc c là cháu ngoại ruột của con, cũng là chắt ngoại của mẹ."
Tay bà cụ Giang run lên, tràng hạt suýt rơi. "Con nói cái gì?"
Hôm nay bà kh chỉ thêm một cô cháu gái, còn thêm một đứa chắt ngoại?!!
"Đứa bé đó đáng yêu lắm, trắng trẻo mũm mĩm, cũng biết mở miệng gọi ."
Nhắc đến Lục Tiểu Hy, trong mắt Giang Hành Phong tràn đầy ý cười dịu dàng.
Bà cụ Giang tuy trong lòng vui mừng, nhưng ngoài miệng lại kh tán thành, "Còn chưa kết hôn, Minh Nguyệt đã sinh con ?
Quá kh biết tự trọng."
Giang Hành Phong lập tức bênh vực con gái: " lẽ, Minh Nguyệt nỗi khổ riêng."
Ông cuối cùng nói: "Hôm nào đó, con đưa mẹ thăm đứa bé nhé."
Bà cụ gật đầu: "Ừ."
Hai mẹ con đang nói chuyện, đột nhiên nghe quản gia Đường nói Giang Tâm đến.
Giang Tâm đến để mách lẻo.
Th Giang Hành Phong cũng ở đó, vốn còn hơi sợ. Nhưng hôm nay cô ta mất mặt quá lớn, chút mất lý trí.
Cô ta thêm mắm dặm muối, nh chóng kể lại chuyện ở cửa hàng trang sức hôm nay một lượt, miêu tả Lục Minh Nguyệt thành một kẻ tiểu nhân đắc chí, trọc phú khoe khoang.
Nghe xong lời Giang Tâm, trong lòng Giang Hành Phong thoáng qua vài phần buồn bã.
Ông hoàn toàn kh nghe ra trọng ểm mách lẻo của Giang Tâm, chỉ tiếp nhận được một th tin Minh Nguyệt mua quà, chắc c là tặng cho trưởng bối khác trong
nhà, hoàn toàn kh chịu nhường quà cho bố ruột là đây.
Th Giang Hành Phong vẻ mặt thất vọng, bà cụ Giang lạnh nhạt xua tay, bảo Giang Tâm lui xuống trước.
Giang Tâm th sắc mặt bà cụ Giang kh tốt, còn tưởng mách lẻo thành c, dương dương tự đắc rời .
Cô ta đợi xem Lục Minh Nguyệt bị bà cụ xử lý!
Bà cụ Giang bộ dạng thất hồn lạc phách của Giang Hành Phong, thở dài nói: "Chọn ngày kh bằng gặp ngày, hôm nay chúng ta thăm đứa bé luôn ."
Xem xem con bé đó, rốt cuộc mua quà cho vị trưởng bối nào.
Giang Hành Phong cũng muốn gặp Lục Minh Nguyệt, nghe vậy đồng ý ngay.
Lúc họ đến nhà họ Lục, bữa tối tiệc sinh nhật vừa làm xong.
Lục Minh Nguyệt vừa khéo bưng đĩa thức ăn cuối cùng từ bếp ra.
Bà cụ Giang nghĩ đến tài nấu nướng của Lục Minh Nguyệt, lại nghĩ đến đây là cháu gái ruột của , sắc mặt kh khỏi trở nên dịu dàng hơn vài phần.
Lục Minh Nguyệt th bà cụ Giang và mọi đến, chút ngạc nhiên. Nhưng hôm nay là sinh nhật chú Trình, cô kh muốn làm kh khí quá căng thẳng, vẫn thêm bát đũa, lịch sự mời họ cùng ngồi xuống ăn cơm.
Hôm nay biệt thự của Lục Minh Nguyệt náo nhiệt.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đặng Tình, Hồng Đại Hổ, Lục Thừa Phong, còn cả Triệu Tiểu Hà, Tống Ninh bọn họ đều đến.
Phong Quân Đình nghe nói sinh nhật chú Trình, cũng mua một món quà, chạy đến góp vui.
Mọi lần lượt chào hỏi Giang Hành Phong và bà cụ Giang.
Những khác thì còn đỡ, nhưng Đặng Tình và Triệu Tiểu Hà thì hơi căng thẳng.
Dù , nhà họ Giang là nhà mẹ đẻ của bà chủ tương lai c ty, họ luôn chút dè dặt, ăn cơm cũng chỉ dám ăn từng miếng nhỏ, lưng cũng thẳng tắp.
Chỉ Hồng Đại Hổ là tâm to, vẫn cứ uống rượu to ăn thịt lớn như thường.
Giang Hành Phong lần đầu tiên ăn cơm do Lục Minh Nguyệt tự tay nấu, nước mắt suýt trào ra.
Nghĩ đến việc chú Trình và Khang bá bọn họ, ngày nào cũng được ăn cơm Minh Nguyệt nấu, thậm chí bắt đầu ghen tị với một già què và một đầu bếp.
Nhưng Lục Minh Nguyệt đâu biết tâm tư của Giang Hành Phong, vẫn luôn khuyên chú Trình ăn nhiều một chút.
Ngọc Ngà
Tâm trí bà cụ Giang lại kh đặt vào bữa ăn. Ánh mắt bà vẫn luôn lén lút qu.
kh th chắt ngoại của bà đâu?
Đang nghĩ vậy, thì nghe th tiếng khóc th thót, truyền ra từ phòng bên.
Hóa ra là nhóc đã ngủ dậy.
Chú Trình theo bản năng đứng dậy, muốn qua bế đứa bé.
Bây giờ Lục Tiểu Hy đã biết bò, chỉ sợ nó vừa tỉnh dậy bò lung tung, ngã xuống giường va đập bị thương.
Lục Minh Nguyệt vội nói: "Chú Trình hôm nay là thọ tinh, chú cứ ngồi , để cháu bế con."
Lục Minh Nguyệt nh đã bế đứa bé ra.
Ánh mắt Giang Hành Phong và bà cụ Giang, đồng thời rơi vào đứa bé.
Lục Tiểu Hy vừa ngủ dậy, kh th lớn, khóc vài tiếng. Lúc này trên l mi vẫn còn đọng nước mắt, dáng vẻ đáng thương, khiến ta mà tan chảy cõi lòng.
Lục Minh Nguyệt pha sữa cho nhóc, l ghế trẻ em, đặt bé ngồi sang một bên.
Sau đó lại l quà ra, đưa cho chú Trình.
"Chú Trình, chúc chú sinh nhật vui vẻ, niên niên hữu kim nhật, tuế tuế hữu kim triêu (năm nào cũng ngày này, tuổi nào cũng sáng nay)."
Những khác th vậy, cũng lần lượt tặng quà.
Chú Trình nhận l hộp quà, đầu tiên mở quà của Minh Nguyệt ra.
Vừa mở nắp hộp, đã biết món quà quý giá, thì thầm trách cô tiêu tiền bừa bãi.
Lục Minh Nguyệt cười nói quà đã mua , lại kh thể trả lại, bảo đeo thử xem hợp kh.
Chú Trình bất đắc dĩ đeo chuỗi hạt vào cổ tay trái.
Trầm hương tác dụng an thần, vừa đeo vào, đã cảm giác khoan khoái dễ chịu.
Lục Tiểu Hy ngồi bên cạnh th chuỗi hạt, lập tức giơ tay ôm l cổ tay chú Trình, muốn giật chuỗi hạt xuống.
Chú Trình th đứa bé thích, tháo luôn chuỗi hạt đưa cho Tiểu Hy chơi.
Lục Minh Nguyệt bất lực nói: "Chú Trình, đây là quà sinh nhật cháu tặng chú, đừng đưa cho trẻ con phá hoại."
Chú Trình cười nói: "Tiểu Hy thích thì cứ để nó chơi một lúc ."
họ chung sống ấm áp hòa thuận như vậy, Giang Hành Phong thèm thuồng kh chịu nổi.
Ngay cả bà cụ Giang cũng chút ghen tị.
Bà ở vị trí cao quá lâu , đã lâu kh được hưởng thụ niềm vui gia đình thế này. Trong lúc bản thân kh nhận ra, bà kh kìm được mở miệng nói: "Đứa bé này tr đáng yêu thật, cho bế một lát được kh?"
Tay cầm đũa của Lục Minh Nguyệt khựng lại.
Cô thể từ chối Giang Hành Phong, nhưng kh tiện từ chối một bà cụ lớn tuổi.
Cô bế Lục Tiểu Hy ra khỏi ghế trẻ em, đưa cho bà cụ.
Bà cụ Giang đưa tay đón l Lục Tiểu Hy.
Đứa bé nhỏ xíu thế này, vừa ngoan vừa mềm.
Lúc này, nó đang dùng đôi mắt to tròn long l, kh chớp mắt vào bà cụ tóc bạc phơ trước mặt, trong mắt dường như còn mang theo vài phần mới lạ.
Trái tim đã nguội lạnh m chục năm của bà cụ Giang, trong khoảnh khắc này đột nhiên tan chảy thành vũng nước, ánh mắt cũng trở nên vô cùng dịu dàng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.