Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi

Chương 365: Tìm cơ hội xin lỗi

Chương trước Chương sau

Chuyện Giang Mẫn Mẫn nhảy lầu, thực ra Yến Thừa Chi kh trách Lục Minh Nguyệt.

Chỉ là...

Giang Mẫn Mẫn đối với Yến Thừa Chi mà nói, ý nghĩa quá quan trọng.

Năm đó, Yến Thừa Chi tưởng sắp c.h.ế.t đến nơi, mỗi ngày đều là đếm ngược sự sống.

Đột nhiên một ngày, bác sĩ nói với , một bệnh nhân tim phù hợp với , nguyện ý hiến tặng vô ều kiện cho , nhưng đối phương muốn tận mắt gặp .

nh, gặp được Giang Độ toàn thân đầy máu.

Lúc này trên mặt Giang Độ đã kh còn chút huyết sắc nào, thoi thóp.

Giang Độ một cái, kh đưa ra yêu cầu quá đáng nào, chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y , nhờ cậy

" Yến, nguyện ý cho trái tim này, xin , sau này hãy chăm sóc tốt cho em gái ."

"Con bé mắt kh th, gan lại bé, kh ở bên cạnh, nó chắc c sẽ sợ hãi. Sau này, hãy thay thế vị trí của , chăm sóc tốt cho nó. thề, bất kể xảy ra chuyện gì, cũng kh được bỏ rơi nó."

Tâm trạng Yến Thừa Chi lúc đó phức tạp.

Nếu thể, kh muốn hy sinh khác để đổi l mạng sống của . Nhưng bác sĩ nói với , Giang Độ bị t.a.i n.ạ.n xe, hộp sọ chịu va đập nghiêm trọng, lẽ ra c.h.ế.t ngay tại chỗ, cầm cự được đến giờ đã là kỳ tích.

Yến Thừa Chi đồng ý thay tim, cũng trịnh trọng hứa với Giang Độ, bất kể sau này xảy ra chuyện gì, bất kể Giang Mẫn Mẫn làm sai chuyện gì, đều sẽ kh bỏ rơi cô ta.

Mạng của Yến Thừa Chi là do Giang Độ cho.

đã hứa chăm sóc tốt cho Giang Mẫn Mẫn, đây là lời hứa của , vĩnh viễn kh thể thay đổi.

Bất kể xảy ra biến cố gì, Giang Mẫn Mẫn đều là trách nhiệm trong phần đời còn lại của .

Nhưng mà, cũng kh muốn vì Giang Mẫn Mẫn mà quan hệ với Lục Minh Nguyệt trở nên căng thẳng như vậy.

Vốn dĩ vì chuyện ký ức hỗn loạn, giữa và Lục Minh Nguyệt đã chút khoảng cách.

Chuyện chiếc nhẫn, trong lòng thực ra muốn tin Lục Minh Nguyệt. Nhưng một giọng nói khác lại nói với , Lục Minh Nguyệt đối với chính là kh quan tâm bằng đối với Giang Độ.

Bởi vì Giang Mẫn Mẫn là em gái Giang Độ, nên Lục Minh Nguyệt coi trọng Giang Mẫn Mẫn, thậm chí còn coi trọng hơn cả nhẫn cầu hôn của .

Yến Thừa Chi càng nghĩ càng th khó chịu.

sẵn lòng chăm sóc tốt cho Giang Mẫn Mẫn, nhưng kh muốn th Lục Minh Nguyệt vì Giang Độ mà dung túng Giang Mẫn Mẫn vô ều kiện.

Yến Thừa Chi bực bội nới lỏng cà vạt một chút, "Lái nh lên."

Trợ lý lái xe phía trước tay run lên, vội nói: "Vâng."

Xem ra, cái chức trợ lý thân cận của Yến tổng, ngoài tổng trợ lý Kim ra, đúng là kh ai cũng làm được.

Trợ lý lái nh, Yến Thừa Chi về đến biệt thự nhà họ Lục thì Thẩm Vệ Đ bị bỏ lại xa phía sau, cách nhau khoảng mười phút.

Lục Minh Nguyệt và Giang Mẫn Mẫn ngồi ghế sau, vẫn luôn yên lặng.

Lục Minh Nguyệt vẫn luôn ngầm để mắt đến Giang Mẫn Mẫn, chỉ sợ cô ta lại giở trò gì.

đây là chuyện giữa cô, Giang Mẫn Mẫn và Yến Thừa Chi, nếu Giang Mẫn Mẫn dám kéo Thẩm Vệ Đ vào cuộc, cô sẽ kh tha cho cô ta.

Giang Mẫn Mẫn cảm nhận được ánh mắt dò xét của Lục Minh Nguyệt, trong lòng chút buồn bã.

Lại chút hận.

Cô ta muốn ở bên Yến Thừa Chi, chị Minh Nguyệt chắc c sẽ kh yêu thương cô ta như trước nữa.

Tại chị lại yêu Yến Thừa Chi?

Tại chị kh thể mãi mãi thủ tiết vì trai!

Trong lòng Giang Mẫn Mẫn đầy uất ức và vặn vẹo, nhưng trên mặt vẫn luôn ngoan ngoãn, tr chẳng khác gì ngày xưa.

Lục Minh Nguyệt nghi ngờ nghĩ quá nhiều kh.

Mãi đến khi bình an vô sự về đến khu tiểu khu Hoa Hồng, Lục Minh Nguyệt mới thở phào nhẹ nhõm.

Họ vừa xuống xe, đã th Yến Thừa Chi đứng ngoài cổng biệt thự, ánh mắt nhàn nhạt họ.

Lục Minh Nguyệt nói một câu: "Em vào trước xem , xem bác Khang đã nấu bữa trưa chưa."

Nói xong cô lướt nh qua Yến Thừa Chi.

Yến Thừa Chi dường như đưa tay ra định kéo cô lại, nhưng cô quá nh, động tác của chậm một nhịp.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

bóng lưng trốn tránh của Lục Minh Nguyệt, ấn đường Yến Thừa Chi nhíu chặt.

Chuyện Giang Mẫn Mẫn nhảy lầu, Yến Thừa Chi nghĩ lại liền hiểu, Lục Minh Nguyệt coi trọng Giang Mẫn Mẫn như vậy, thể kích động cô ta nhảy lầu?

Nhưng hôm đó, lời Yến Thừa Chi nói trong lúc nóng giận, rõ ràng là đang chỉ trích Lục Minh Nguyệt kh biết chừng mực.

Minh Nguyệt giận dỗi trốn tránh cũng là bình thường.

Yến Thừa Chi bất động th sắc chỉnh lại cổ tay áo, chút kh tự nhiên nghĩ

Tìm thời gian nào đó, sẽ xin lỗi Minh Nguyệt đàng hoàng vậy.

Coi như là vì Tiểu Hi.

Bác Khang đã chuẩn bị xong bữa trưa, chú Trình, bà ngoại Yến và dì Phương đều kh đến bệnh viện, ở nhà cùng nhau giúp đỡ.

Mọi vừa vào nhà đã ngửi th mùi thức ăn thơm phức.

Lục Minh Nguyệt giúp l bát đũa, cười gọi mọi vào ăn cơm.

Trên bàn ăn, sắc mặt mọi đều bình thường, chẳng khác gì trước kia.

Lục Tiểu Hi ngồi trên ghế trẻ em, cứ chỉ vào đĩa sườn xào chua ngọt kêu "Ăn thịt thịt."

Lục Minh Nguyệt gắp thịt cho bé, lại dỗ bé ăn rau.

Bữa cơm này, từ đầu đến cuối cô kh hề Yến Thừa Chi l một cái.

Sự khó chịu trong lòng Yến Thừa Chi suýt nữa thì viết hết lên mặt.

Thẩm Vệ Đ nhận ra sự kh vui của Yến Thừa Chi, cười hì hì ghé lại gần, hỏi nhỏ: ", sắc mặt khó coi thế? Hôm nay Mẫn Mẫn xuất viện kh vui? tiểu Minh Nguyệt kh để ý đến , th buồn bực kh?"

Ánh mắt Yến Thừa Chi hơi lạnh, chằm chằm Thẩm Vệ Đ: "Ăn no chưa?"

Th nổi giận, Thẩm Vệ Đ kh dám trêu chọc nữa, quay đầu sang trêu Lục Tiểu Hi.

Từ khi biết đây là cháu họ của , Thẩm Vệ Đ cưng chiều Tiểu Hi kh biết để đâu cho hết, ngày nào cũng thay đổi đủ kiểu đồ chơi mang đến cho Tiểu Hi.

Bây giờ Lục Tiểu Hi th ta, cứ như th bố ruột, vừa th là reo lên "chú ơi".

Lục Tiểu Hi xúc rau trong bát cho Thẩm Vệ Đ, giọng sữa non nớt nói: "Chú ơi, mẹ bảo ăn nhiều rau khỏe , chú cũng ăn nhé."

Thẩm Vệ Đ th buồn cười, rõ ràng là thằng nhóc kh chịu ăn rau, còn tìm cái cớ hay ho thế.

Bé tí tuổi đầu đã biết khôn lỏi, khiến mọi kh nhịn được cười.

Kh khí nhất thời trở nên hòa thuận vui vẻ.

Giang Mẫn Mẫn đột nhiên nói: "Chị, em muốn học lái xe."

Tiếng cười của Lục Minh Nguyệt khựng lại: " Mẫn Mẫn tự nhiên muốn học cái này?"

"Vì em th chị Minh Nguyệt và Đường Miểu, còn cả Đặng Tình, Triệu Tiểu Hà các chị đều biết lái xe, các chị còn c việc giỏi giang. Chỉ em cả ngày ru rú ở nhà kh làm gì, em th vô dụng quá."

Th ánh mắt Giang Mẫn Mẫn u buồn, bà ngoại Yến chút đau lòng nói: "Muốn học thì học, học xong bà mua xe cho cháu lái."

Bà tuy là một bà lão nhà quê, nghèo. Nhưng Yến Thừa Chi mỗi năm đều biếu bà một khoản tiền lớn, bà cơ bản kh động đến, đều tiết kiệm lại.

Bà ngoại Yến tự nhận là một bà lão nhà quê gia tài khổng lồ.

Giang Mẫn Mẫn vui vẻ nói: "Cảm ơn bà ngoại."

Cô ta Yến Thừa Chi, lí nhí hỏi: "Vậy Yến dạy em được kh?"

Yến Thừa Chi tuy chiều chuộng Giang Mẫn Mẫn vô ều kiện, nhưng chuyện dạy lái xe này, th kh ổn lắm.

"Mẫn Mẫn, c ty bận quá kh được. Yên tâm, sẽ mời huấn luyện viên giỏi nhất đến dạy em."

Giang Mẫn Mẫn chút tủi thân: "Nhưng lần đầu tiên em học lái xe, lạ dạy, em sợ."

"Thừa Chi, cháu cứ dạy con bé vài ngày trước ." Bà ngoại lên tiếng, "Đừng nói c ty bận, bận đến m cũng kh quan trọng bằng nhà."

Trong mắt bà ngoại Yến, sớm đã coi Mẫn Mẫn như cháu gái ruột.

Yến Thừa Chi đang định từ chối tiếp, Thẩm Vệ Đ buột miệng nói: "Bà ngoại, kỹ thuật lái xe của cháu còn tốt hơn cháu, hay là để cháu dạy cho."

Bà ngoại Yến chút do dự, Giang Mẫn Mẫn: "Mẫn Mẫn, cháu xem Vệ Đ dạy cháu, được kh?"

Giang Mẫn Mẫn giả vờ do dự một chút, mới nói: "Được ạ, vừa nãy Vệ Đ lái xe êm, chịu dạy em thì tốt quá."

Cho dù kh chịu, em cũng sẽ nghĩ cách bắt dạy em!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...