Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi

Chương 515: Cô chính là đồ lỗ vốn

Chương trước Chương sau

Triệu Tiểu Hà ngẩn .

Vết thương của cô đau, mắt cũng hơi khó chịu, cộng thêm vừa mới tỉnh, tư duy chút chậm chạp.

Cô kh hiểu tại vừa mở mắt ra, bác sĩ Tô lại chất vấn cô, hơn nữa giọng ệu nghe vẻ khá tức giận, dứt khoát giả ngốc chuyển chủ đề.

"Bác sĩ Tô, em khát nước."

Nghe giọng ệu cẩn thận từng li từng tí của Triệu Tiểu Hà, tim Tô Trác Minh mềm nhũn, quay rót nước cho cô.

Thử nhiệt độ vừa , liền cầm ống hút đặt bên miệng cô.

"Nằm yên đừng động, cứ thế từ từ uống."

Uống từng ngụm nước nhỏ, môi và họng Triệu Tiểu Hà dễ chịu hơn nhiều, nhưng cảm giác vết thương đau hơn.

Động tác nhíu mày của cô quá rõ ràng, Tô Trác Minh quan tâm hỏi: " ? đau lắm kh?"

Nếu quá đau, thể tăng liều lượng t.h.u.ố.c giảm đau trong phạm vi cô chịu đựng được.

"Kh đâu, tạm thời chịu được."

Triệu Tiểu Hà lẳng lặng Tô Trác Minh, ánh mắt chuyển động, lại chuyển đến vết thương được băng bó trên cánh tay .

Cô nhỏ giọng nói: "Bác sĩ Tô xin lỗi, là em liên lụy ."

Tô Trác Minh khẽ thở dài, đưa tay xoa đầu cô, "Cô ngốc, lại là lỗi của em được."

"Nếu kh vì bố mẹ em tống tiền đại tỷ kia, cũng sẽ kh xảy ra chuyện này."

Nhắc đến cặp bố mẹ này, Triệu Tiểu Hà vô cùng xấu hổ, trước mặt bác sĩ Tô ôn nhã như ngọc, luôn cảm giác kh ngẩng đầu lên làm được.

"Tiểu Hà em nhớ kỹ, bất kể xảy ra chuyện gì, cũng đừng quy kết lỗi lầm của khác lên . Cho dù đó là bố mẹ ruột của em, cũng kh được!"

Bác sĩ Tô hiếm khi nghiêm túc như vậy, trong tiềm thức Triệu Tiểu Hà chút sợ, ngây ngốc gật đầu, "Em biết ."

Một lát sau, cô lại kh nhịn được hỏi: "Bác sĩ Tô, vị đại tỷ kia ?"

thì, cũng chỉ là một đáng thương mà thôi.

Tô Trác Minh thản nhiên nói: "Đã bị cảnh sát đưa , sẽ làm theo quy trình hình sự bình thường."

Triệu Tiểu Hà muốn nói hay là thôi .

Nhưng ánh mắt chạm vào vết thương trên tay , lại kh mở miệng được.

"Yên tâm ." Tô Trác Minh dường như ra cô muốn nói gì, an ủi vài câu, "Cảnh sát sẽ phán quyết theo tình tiết nặng nhẹ, bên phía chúng ta kh khởi kiện, cùng lắm chỉ giam vài tháng."

phạm lỗi, cũng kh thể kh chút trừng phạt nào.

Triệu Tiểu Hà khẽ thở phào, "Vâng" một tiếng.

"Còn một chuyện, nhất định nói cho em biết." Biểu cảm của Tô Trác Minh đột nhiên trở nên nghiêm trọng.

"Chúng ta kh khởi kiện, nhưng vị đại tỷ kia, bà sẽ khởi kiện, kiện bố mẹ Triệu tội tống tiền và qu rối."

Đồng t.ử Triệu Tiểu Hà hơi giãn ra.

"Bố mẹ Triệu đã viết gi đoạn tuyệt quan hệ, lại l d nghĩa của em đòi tiền bồi thường từ vị đại tỷ kia, đây thuộc về tội tống tiền cưỡng đoạt tài sản tính chất vô cùng tồi tệ."

"Hôm nay em tỉnh , đến hỏi ý kiến em, đồng ý để tìm luật sư tăng nặng hình phạt cho họ kh?"

Tô Trác Minh từng chữ từng chữ, ý tứ diễn đạt rõ ràng.

Triệu Tiểu Hà muốn giả hồ đồ cũng kh được.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Viết gi đoạn tuyệt quan hệ, cô đã buồn , bây giờ con chủ động kiện bố mẹ , cô thực sự kh làm được.

"Tiểu Hà, thể em vẫn chưa nhận thức được, gi đoạn tuyệt quan hệ kh được pháp luật bảo hộ. Những chuyện tương tự hôm nay, sau này vẫn sẽ xảy ra."

Triệu Tiểu Hà ngây .

"Kh được pháp luật bảo hộ?" Cô lẩm bẩm: "Vậy... vậy hôm đó để l được gi đoạn tuyệt quan hệ, tại lại đưa tiền cho họ?"

Còn đưa sảng khoái như vậy.

"Bởi vì, đó là cách nh nhất để em thoát khỏi vũng lầy." Tô Trác Minh kiên nhẫn giải thích, " tưởng rằng, họ cầm tiền , sẽ kh chủ động đến tìm em gây phiền phức nữa."

Phàm là chút lương tâm, đến bước đường này với con cái, trong lòng chắc c sẽ chút áy náy. Nhưng sự thật chứng minh, bố mẹ Triệu căn bản kh bình thường.

"Đã họ cảm th, gi đoạn tuyệt quan hệ cũng kh ràng buộc được họ, vậy thì sẽ dạy cho họ một bài học nhớ đời!"

Triệu Tiểu Hà vẫn chút do dự.

Bất kể họ tệ hại đến đâu, đó cũng là bố mẹ ruột của cô, thực sự kh cách nào tự tay tống họ vào tù.

"Vị đại tỷ kia vốn dĩ đã đền tiền, gia đình đã họa vô đơn chí. Lại vì bị bố mẹ Triệu qu rối tống tiền, khổ kh thể tả."

"Bây giờ ngồi tù , chồng sức khỏe yếu của bà , cũng kh biết qua khỏi m tháng này kh."

Tô Trác Minh vừa nói, vừa Triệu Tiểu Hà, "Tất cả những chuyện này, đều do bố mẹ Triệu gây ra."

Khóe miệng Triệu Tiểu Hà mấp máy.

Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng ồn ào, sắc mặt Tô Trác Minh hơi trầm xuống, rõ ràng chút bực bội.

Triệu Tiểu Hà hỏi: "Bác sĩ Tô thế? Bên ngoài ai đang cãi nhau vậy?"

Tô Trác Minh chống nạnh lại lại trong phòng bệnh m vòng, cuối cùng nói: "Nói cho em biết cũng kh , là em trai quý hóa của em đ."

Lúc Triệu Tiểu Hà còn ở phòng chăm sóc đặc biệt, em trai Triệu Tiểu Hà đã đến bệnh viện làm loạn, miệng mồm kh sạch sẽ c.h.ử.i bới, mắng cô liên kết với ngoài hại bố mẹ .

Bên ngoài hộ lý chặn lại, ta kh vào được, liền đứng c.h.ử.i ngoài phòng bệnh. Bị đuổi ra khỏi bệnh viện xong, hôm sau lại đến c.h.ử.i tiếp.

Triệu Tiểu Hà nhíu mày: "Bác sĩ Tô, cho nó vào ."

Triệu Nhị đệ (em trai thứ hai nhà họ Triệu) nhịn cơn giận m ngày nay, vừa được thả vào, lập tức chỉ thẳng mặt Triệu Tiểu Hà mắng, "Triệu Tiểu Hà chị bị làm thế hả, lương tâm bị ch.ó ăn à? Bố mẹ chỉ thay chị đòi tiền bồi thường, chị vậy mà dám báo cảnh sát bắt họ?"

Triệu Tiểu Hà nằm trên giường bệnh, lẳng lặng đối phương.

Chính là đứa em trai này, bình thường cô đồ gì tốt đều dành cho nó. Bố nói muốn tiết kiệm tiền xây nhà l vợ cho nó, cô kh nói hai lời, mỗi tháng đều nộp phần lớn tiền lương.

Nhưng nó bước vào, phớt lờ vết thương đầy của cô, đến một câu hỏi thăm cũng kh , chỉ chăm chăm chỉ trích cô.

Cô vẻ mặt vô cảm mở miệng, "Triệu Sơn Bảo, trước khi mày chỉ trích tao, nên hỏi một câu, tại tao lại bị thương kh?"

Lúc này Triệu Sơn Bảo mới vào mắt bị thương của Triệu Tiểu Hà, kh để ý nói: "Vết thương này của chị là do mụ xe ện đ.â.m , oan đầu nợ chủ, chị nói với em tác dụng gì?"

Triệu Tiểu Hà kh ngờ đứa em trai thương yêu bao nhiêu năm lại lạnh lùng như vậy, sắp khóc đến nơi, "Ngực tao còn bị đ.â.m một d.a.o nữa."

Triệu Sơn Bảo vẻ mặt lạnh lùng, "Chẳng cũng do mụ xe ện đ.â.m ? Chị nên kiện mụ ta..."

Triệu Tiểu Hà ngắt lời nó: "Chính vì bố mẹ qu rối ta, nói bắt ta nuôi tao cả đời, mới dồn ta vào đường cùng đ."

Con giun xéo lắm cũng quằn, huống chi là một nghèo khổ đã bị dồn đến bước đường cùng.

"Bố mẹ chẳng đều muốn tốt cho chị !" Triệu Sơn Bảo châm chọc: "Chị đúng là tiền đồ , tưởng tìm được bác sĩ làm chỗ dựa, là thể đá bay bố mẹ ruột?"

"Muốn tốt cho tao?" Triệu Tiểu Hà đột nhiên như phát ên ngồi dậy, cầm cái gối bên cạnh ném vào nó.

Sắc mặt Tô Trác Minh đại biến, vội vàng qua đỡ cô, "Vết thương của em vừa khâu xong, đừng cử động lung tung!"

Triệu Tiểu Hà dùng sức đẩy...


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...