Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Xuyên Không, Ta Bị Lưu Đày Cùng Mỹ Nam

Chương 85:

Chương trước Chương sau

Lại Gặp Hoa Ma Ma

Th thôn trưởng từ nhà Sửu Vinh bước ra tay cầm một gói trà ngon, nhà họ Trần liền hừ một tiếng khinh bỉ, sớm đã biết thôn trưởng bị bọn họ mua chuộc, cùng những kẻ kia xúm vào một hội.

nhà họ Trần lần này bị Mộc Nhiễm Th chỉnh đốn, trở thành trò cười của cả thôn, mặt mày đều sưng vù, hai mẹ con nhà chồng gần đây đều kh dám ra ngoài gặp ai.

Xảy ra chuyện như vậy, nhà họ Trần chắc c đã căm hận Mộc Nhiễm Th và những khác.

Mộc Nhiễm Th kh quan tâm nhà họ Trần hận hay kh, kẻ nào dám lại đến ức h.i.ế.p của nàng, nàng sẽ tiếp tục chỉnh đốn.

Trên sườn núi, Liễu Thất nhóm lửa, Phương Nương nấu cơm, hai trong bếp trao nhau ánh mắt đưa tình, ngọt ngào khôn xiết. Lương Bình ngại ngùng kh dám vào, đứng ngoài sân bổ củi.

Phương Nương đậy nắp nồi cơm, “Thất ca, phu nhân đã cứu chúng ta, chúng ta chính là của phu nhân. Sau này chúng ta sẽ làm trâu làm ngựa hầu hạ c tử và phu nhân.”

Liễu Thất gật đầu, “Ta đều nghe nàng, nàng nói làm thì ta làm vậy.”

“Hôm nay để Thất ca bị đánh, đều là do ta kh tốt......”

“Nói gì ngốc vậy, liên quan gì đến nàng, là do bọn họ kh biết ều.”

Liễu Thất cắt lời Phương Nương, “Phu nhân cho rằng bọn họ quá khắc nghiệt, nên mới bảo vệ nàng, ra mặt thay nàng. Nàng kh thể nghĩ như vậy, sẽ khiến phu nhân thất vọng. Nàng càng nghĩ như vậy, bọn họ sẽ càng ức h.i.ế.p nàng.”

“Hôm nay cảm ơn phu nhân, ta lớn đến nhường này, ngoài Thất ca ra, chỉ phu nhân là tốt với ta nhất.” Phương Nương mắt đỏ hoe, “Cứu mạng ta, còn ra mặt vì ta.”

“Biết vậy là tốt , chớ tự trách nữa, đừng cảm th lỗi với nhà họ Trần.”

Liễu Thất nói, “Từ nhỏ bọn họ đã thiên vị , nàng lớn lên, vì tiền sính lễ của ca ca nàng mà bọn họ bán nàng vào chốn lầu x, đâu coi nàng là nhà, lòng dạ bọn họ quá tàn nhẫn.”

“Giờ nàng đã đoạn tuyệt quan hệ với bọn họ, bọn họ kh còn lý do gì để ức h.i.ế.p nàng nữa, sau này ta sẽ bảo vệ nàng.”

Phương Nương gật đầu, tiếp tục nấu cơm, chỉ là nghĩ đến những ngày tháng ở Tầm Phương Lâu, nàng lại rùng .

Đợi Mộc Nhiễm Th và Cố Lạc Cẩm họ từ trong thôn trở về, Phương Nương đã làm xong cơm nước, hai món mặn một món c, cơm gạo nấu.

Thịt là thịt do Sửu Vinh mang về, cộng thêm măng khô nhà Liễu Thất ngâm nở kho tàu, ngoài ra còn xào cải trắng đậu phụ, một bát c trứng hành lá, cơm thì nấu bằng gạo Mộc Nhiễm Th họ mang đến.

Phương Nương và Liễu Thất múc sẵn cơm c, chỉ để lại chút nước c chan cơm cho , ngồi xổm trong bếp ăn. hầu trong các gia đình quyền quý kh được phép ngồi chung bàn, Phương Nương cũng đã quen , ở nhà nàng chưa bao giờ được ngồi ăn cơm trên bàn.

Bọn họ kh đến ăn, Mộc Nhiễm Th lại gọi ca ca nhà ăn cơm, chút kh hợp quy củ, bèn vào bếp, “Chúng ta ít , cứ ngồi chung bàn ăn cơm , kh cần câu nệ nhiều như vậy.”

Phương Nương đâu dám, vội vàng nói, “Phu nhân, kh cần đâu, chúng ta ăn trong bếp là được .”

“Đã gọi ta là phu nhân, thì nên nghe lời phu nhân.” Mộc Nhiễm Th th trong bát bọn họ chẳng món nào, liền kéo Phương Nương đứng dậy, “Đi thôi, mau lên bàn ăn cơm. Ăn xong bữa trưa, ta còn chuyện muốn phân phó các ngươi làm.”

Nghe lời này, hai mới theo Mộc Nhiễm Th vào chính sảnh, ngồi chung bàn ăn cơm. Dù ngồi cùng nhau, bọn họ cũng kh dám gắp thức ăn, vô cùng câu nệ.

Mộc Nhiễm Th bất lực lắc đầu, hai này thật thà quá, bọn họ ở nhà Liễu Thất coi như là “xua chủ chiếm khách” .

Ăn cơm xong, Phương Nương dọn dẹp bát đũa, Cố Lạc Cẩm sai Lương Bình theo Liễu Thất lên núi đốn củi, còn và hai Mộc Nhiễm Th thì theo Sửu Vinh ra trấn xem , mua ít vật dụng sinh hoạt cùng rau quả.

Phong Bình Trấn là một trấn nhỏ vùng biên cương, nằm ở phía Bắc, gió cát khá lớn, nhà cửa xây cất thấp bé.

Trấn nhỏ kh rộng, nhưng đồ bán lại đầy đủ, phần lớn vật phẩm được mang từ U Châu thành đến, cũng bán đặc sản địa phương và n sản, nhưng khá ít.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Hai con phố, Tầm Phương Lâu là kiến trúc nổi bật nhất, đó là một tòa lầu nhỏ bốn tầng, nghe nói càng lên cao càng đắt, các cô nương cũng càng đẹp.

Đặc biệt là những mỹ nhân đến từ phiên bang, múa t.h.o.á.t y và múa bụng do các nàng biểu diễn khiến ta lưu luyến kh muốn rời, vô cùng quyến rũ.

Trước kia thi thoảng còn biểu diễn nghệ kỹ Đ Do, nhưng m thứ đó chậm chạp, mặt nhỏ trắng bệch, vũ đạo cứ như nhảy múa cầu hồn, kh m được ưa chuộng.

Dần dần thì kh còn nữa, giờ chỉ mỹ nhân phiên bang, bởi vì các nàng quá được yêu thích.

Chỉ đợi khi đèn lồng bắt đầu thắp sáng, đèn lồng Tầm Phương Lâu rực rỡ, chiêu mộ khách thập phương, chỉ cần bạc, liền là khách quý của Tầm Phương Lâu.

Mộc Nhiễm Th khung cảnh Phong Bình Trấn, kh th bao nhiêu phú thương, làm được bao nhiêu giàu thể ngày ngày đến Tầm Phương Lâu tiêu xài.

như Sửu Vinh dù cũng kh tư cách, muốn vào Tầm Phương Lâu hoặc là vung tiền như rác, hoặc là là cô nương xinh đẹp như Mộc Nhiễm Th, nhưng các cô nương thì đến để kiếm tiền.

Mộc Nhiễm Th phát hiện kh ít quấn một mảnh vải trên đầu, khác với dân làng Lý Thôn mà nàng từng th, “Bọn họ chắc kh Kỳ quốc chứ?”

Kim Trì, màu vải càng đậm, thân phận càng tôn quý.”

Sửu Vinh giới thiệu, “ Kim Trì thể đến đây, hoặc là tiền, hoặc là thương nhân, thường thì thương nhân chiếm đa số. Bên đó của họ sản xuất dược liệu, đặc biệt là nhân sâm nhiều, họ sẽ mang đến bán để đổi l lương thực.”

Kim Trì và bên này cách nhau một con s, bọn họ qua đây bằng cách nào?

Sửu Vinh giải thích, trên s thuyền, bọn họ sẽ chèo thuyền qua, lại chèo về.

“Bên này kh ai quản lý, bọn họ lại tự do, đã thành thói quen .” Sửu Vinh nói, “Ta nghi ngờ chính bọn họ đã mang vàng bạc, từng đột kích một lần, nhưng kh tìm th gì.”

Mộc Nhiễm Th nhún vai, nếu thể dễ dàng để ngươi tìm th, thì đã kh phái bọn họ đến .

Mua xong đồ, Mộc Nhiễm Th định ngang qua Tầm Phương Lâu, để xem Tầm Phương Lâu quy mô thế nào.

Nàng ngồi trên xe ngựa, Tầm Phương Lâu từ xa đến gần, tuy kh thể sánh bằng các tụ ểm giải trí hiện đại, nhưng ở thời đại này đã là tốt .

“Ai da.” Một quả nhãn đập vào đầu, Mộc Nhiễm Th ngẩng đầu lên, liền th tên thái giám yêu kiều kia đang ngồi bên cửa sổ.

Th Mộc Nhiễm Th ngẩng đầu lên, Hoa ma ma mỉm cười với nàng, còn vẫy tay, “Cô nương, lên đây uống trà, ăn nhãn .”

“Đa tạ, dịp nhất định sẽ đến.” Mộc Nhiễm Th gật đầu với Hoa ma ma, “Đến lúc đó, nhất định sẽ dẫn phu quân ta đến Tầm Phương Lâu để mở mang kiến thức.”

Hoa ma ma vẫy chiếc khăn tay trong tay, “Cô nương, ta đợi cô nương nha, hãy đến sớm một chút.”

Mộc Nhiễm Th trợn trắng mắt, tên thái giám c.h.ế.t tiệt kia giữa ban ngày ban mặt lại kh ngủ trong phòng, ngồi bên cửa sổ ăn nhãn, còn bị nàng đập trúng một cái, thật là xui xẻo.

“Về x hương thật kỹ, tẩy hết những xui xẻo đeo bám.” Mộc Nhiễm Th chui vào xe ngựa, “Một ngày gặp hai lần, đúng là nghiệt chướng mà.”

Cố Lạc Cẩm châm lư hương, “Thế nào, giờ tâm trạng nàng đã tốt hơn chút nào chưa?”

“Tạm ổn.” Mộc Nhiễm Th liếc một cái đầy vẻ hiểu ý, ánh mắt ‘đứa trẻ này thể dạy dỗ được’, “Đợi chúng ta tìm được thứ cần tìm, ta sẽ hảo hảo chỉnh đốn ả ta.”

Cố Lạc Cẩm nói, “Đến lúc đó nàng muốn xử trí thế nào cũng được.”

Một nhóm thong thả dạo qu trấn hai vòng, thì như đang mua sắm, thực ra là để làm quen môi trường, quan sát mọi và sự việc xung qu.

Cho đến khi trời về chiều, vài mới chất đầy đồ đạc ra khỏi trấn về Lý Thôn.

Mộc Nhiễm Th nếu kh quá chán ghét Hoa ma ma, ở lại Tầm Phương Lâu thêm chốc lát, nàng đã thể th Lý Bình bước ra từ bên trong, Lý Bình, kẻ đã mang hai tỷ Tôn Mai.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...