Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Và Khuê Mật Đều Thành Quân Tẩu

Chương 123

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Đối Với Việc Con Trai Về Việc Đầu Tiên Tìm Con Dâu, Nếu Đây, Chung Mỹ Tiên Chắc Chắn Sẽ Mỉa Mai Vài Câu.

, Chung Mỹ Tiên hề ý mỉa mai chút nào, chỉ vui mừng vì con trai về.

Cố Yến Lễ tới mặt liền hỏi: “, chìa khóa !”

Tiện thể chào hỏi Cố Kim Phượng và Khâu Nguyệt Phương đang cạnh bà.

Chung Mỹ Tiên hớn hở móc chìa khóa trong túi , : “Gọi cả con bé Tiểu Đường cùng về , chúng còn xem náo nhiệt thêm lúc nữa!” xong, bà đập luôn chìa khóa tay Cố Yến Lễ.

Cố Yến Lễ:???

Mặc dù cũng chẳng đắn gì, trực giác mách bảo rằng lời chẳng đắn chút nào.

con trai chằm chằm, Chung Mỹ Tiên tuổi cũng thấy ngại, chỉ giục: “Mau về , mau về !”

Ôn Đường đầu tìm Trì Nguyệt, Trì Nguyệt bạn ruột thịt, đương nhiên thế nào tiểu biệt thắng tân hôn, lúc cô mà về thì chẳng khác nào làm cái bóng đèn hai trăm oát.

Cho nên Trì Nguyệt về: “Tớ xem thêm lúc nữa.”

ở một ...”

Lâm Kiều Kiều vỗ vỗ n.g.ự.c : “Còn cháu nữa mà.”

Ôn Đường cô bé, sang Trì Nguyệt.

Trì Nguyệt chỉ tay trong đám đông, cách bọn họ xa Lâm Cảnh Thâm.

**Hình Như Đều Phóng Khoáng**

Quả nhiên, Lâm Cảnh Thâm đang cách đó xa, về phía .

vẻ mặt và động tác , rõ ràng đang đợi cô rời , để nhanh chóng trám vị trí bên cạnh Trì Nguyệt.

Lúc đầu sở dĩ xa, vì e ngại phận mợ út cô.

, tớ đây.”

Cố Yến Lễ cầm chìa khóa định , Cố Kim Phượng liền : “Yến Lễ, xem một lát ?”

“Trò vui đang lắm đấy!”

Chung Mỹ Tiên lập tức trừng mắt lườm.

Chung Mỹ Tiên: !!! Bản cô sắp bế cháu nội , cho bế cháu ?

“Xem cái gì mà xem?”

“Cô thích xem thì tưởng khác cũng thích xem chắc?”

Những lời xẵng giọng Chung Mỹ Tiên, mặc dù Cố Kim Phượng quen , vẫn nhịn mà thắc mắc.

chứ, bà cái gì ?

Chẳng chỉ thấy em trai hiếm khi mới về, đang trò vui để xem, nên mới thuận miệng một câu thôi ?

cứ làm như tội ác tày trời ?

Cố Yến Lễ trong khoảnh khắc rốt cuộc cũng kiến thức những gì Ôn Đường kể trong thư, chị cả xào rau, cô chị cả đ.á.n.h c.h.ế.t bán muối mặn c.h.ế.t cô.

Chị cả nấu cháo, cô cháo chị cả nấu thể soi rõ bóng , còn tưởng cô ăn bám chị cả.

Chị cả cán mì, cô mì chị cả cán dài như cái thắt lưng quần, quấn chặt cổ họng làm cô nghẹn c.h.ế.t.

Đây chẳng thuần túy rảnh rỗi sinh nông nổi, bới móc tìm chuyện ?

Cố Yến Lễ bất lực, đành giải thích với Cố Kim Phượng: “Đồ đạc em vẫn để trong bếp, cửa viện khóa, em về cất đồ .”

Cố Yến Lễ giải thích như , sự chú ý Cố Kim Phượng liền đặt lên ruột nữa, bà cũng vội vàng : “ mau về , lát nữa chị cả về sẽ kể tỉ mỉ trò vui cho .”

“Mau về , mau về ,” Cố Kim Phượng hớn hở đẩy tay , giục về nhà.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-xuyen-sach-toi-va-khue-mat-deu-thanh-quan-tau/chuong-123.html.]

Cố Yến Lễ nhúc nhích, mà đợi Ôn Đường tới mới : “ em và Ôn Đường về đây.”

Chung Mỹ Tiên gật đầu: “Ừ, chúng xem thêm lúc nữa.”

Sợ Cố Yến Lễ hiểu ẩn ý , bà lặp một nữa: “Còn xem thêm lúc nữa đấy nhé!”

Cố Yến Lễ: “...”

Ngược Ôn Đường hiểu ẩn ý, chỉ đầu , vẫy tay với Chung Mỹ Tiên: “Con , !”

Lúc Chung Mỹ Tiên đó mới vui vẻ hơn một chút.

Hừ, chỉ cháu nội thôi ?

Con dâu bà cũng sẽ mang thai.

Con dâu bà chắc chắn thể sinh cho bà mười đứa tám đứa.

Ôn Đường hiểu ẩn ý Chung Mỹ Tiên, khi trả lời Chung Mỹ Tiên xong, Cố Yến Lễ lập tức với cô: “Đừng để ý đến bà .”

Ôn Đường hiểu: “ ?”

mới về, giận dỗi với ?”

Ôn Đường nghĩ, đến mức đó chứ, ở nhà lâu như cũng chẳng cãi , thể nào mới về cãi .

Cố Yến Lễ kéo một đoạn xa mới cho cô : “Bà đang gấp gáp bế cháu nội.”

Cố Yến Lễ cảm thấy cách uyển chuyển.

Ôn Đường mở miệng : “Trời đất, định bảo chúng về ngủ giờ chứ?”

Cố Yến Lễ: Xong , hình như đều phóng khoáng, ngược chỉ vặn vẹo ấp úng.

Thật sự đủ phóng khoáng ?

Cố Yến Lễ vô cùng nghi ngờ bản .

Nghi ngờ đến mức lông mày cũng xoắn xuýt .

Ôn Đường còn phân tích cho : “ lắm !”

“Trò vui sắp đến hồi kết , nhiều nhất, nhiều nhất cũng chỉ nửa tiếng nữa xong.”

...” Ánh mắt cô rủ xuống, liếc Cố Yến Lễ một cái.

“Thời gian e đủ.”

Cố Yến Lễ: cảm ơn sự công nhận em dành cho .

“Khụ khụ,” ưỡn thẳng lưng, “ mua quần áo cho em, em về mặc thử .”

“Mua thành phố ?”

“Ừ!”

“A, chồng ơi quá.”

đây Ôn Đường gọi ca ca, nay tiểu biệt thắng tân hôn, buột miệng gọi “Chồng ơi!”

Một tiếng “chồng ơi” cô gọi đến mức tay chân Cố Yến Lễ sắp cứng đờ cả .

điều cản trở khóe miệng cong lên: “Về mặc thử xem, thích thì mua cho em.”

Cố Yến Lễ cũng quên nhân cơ hội tẩy não: “Quần áo giày dép ở bách hóa Hải Thị nhiều lắm.”

“Còn nhiều kẹo ngon nữa.”

“Nếu em theo quân với , lúc nghỉ thể dẫn em dạo.”

Đừng chứ, những lời Cố Yến Lễ , Ôn Đường thật sự động lòng.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...