Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Và Khuê Mật Đều Thành Quân Tẩu

Chương 125

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Cái Sự Dậy Sớm Hơn Một Chút , Suýt Chút Nữa Dọa Cho Lạc Điềm Bay Cả Hồn Phách.

Lúc Lạc Điềm thấy tiếng động mở mắt , Lạc Kiều thắt xong nút chiếc khăn quàng cổ vắt qua xà nhà.

Lạc Điềm lập tức sợ hãi đến mức mất giọng.

Trong lúc luống cuống tay chân, khi ngã lăn từ giường xuống, cô mới phát âm thanh: “... Lạc Kiều, Lạc Kiều em bình tĩnh .”

“Em... em đừng kích động.”

“Em chuyện gì, em cứ từ từ mà!”

Lạc Kiều cũng thèm , ghế, tay kéo chiếc khăn thắt nút, mặt cảm xúc: “Em chuyện.”

thật sự chuyện.

Cuộc sống xuống nông thôn khổ cực hơn cô tưởng tượng nhiều, cô ngay cả một lúc rảnh rỗi để thư giãn cũng .

chỉ về thành phố ở một thời gian, xoa dịu những khổ cực chịu đựng trong thời gian .

Kết quả...

mất hết mặt mũi.

Lạc Điềm khuôn mặt chán nản nguội lạnh , đầu tiên nhào tới ôm chặt lấy hai chân cô .

đó lẽ cảm thấy làm tác dụng lớn lắm, vội vàng chạy ngoài.

Hôm qua nán quá muộn, Lạc Hán Khanh ở điểm thanh niên trí thức .

Lạc Điềm sắp xếp cho ở phòng nam thanh niên trí thức cách vách.

Lạc Điềm giày cũng kịp xỏ t.ử tế chạy sang cách vách, nhanh kéo Lạc Hán Khanh quần áo còn mặc chỉnh tề tới.

Lạc Kiều thấy đến , liền chui đầu vòng khăn thắt nút.

“Kiều Kiều,” Lạc Hán Khanh thấy hành động , cũng sợ hãi đến mức mặt mày trắng bệch: “Em đang làm cái gì ?”

Lúc Lạc Kiều mới mang vẻ mặt đưa đám: “ hai, em con cái nhà họ Lạc, em con cái nhà họ Lạc.”

“Em trở về nhà họ Lạc đầy một tháng, đến đây...” Cô ở trong vòng khăn thắt nút đảo mắt quanh căn phòng đơn sơ một vòng, nở nụ khổ: “Đến nơi , em dường như trở về nhà cha nuôi .”

Lời khiến Lạc Hán Khanh và Lạc Điềm đều lộ vẻ áy náy.

Đặc biệt Lạc Điềm, mặt cô tràn đầy sự áy náy: “Kiều Kiều, xin em, tất cả đều chị.”

Quả thực , chiếm mất hai mươi năm cuộc đời đây Lạc Kiều, Lạc Kiều hiện giờ cũng bầu bạn với cô , nên mới chịu tội ở cái vùng nông thôn .

Nếu như... nếu như ban đầu cô tùy hứng đòi xuống nông thôn, lẽ chuyện một cục diện khác.

Lạc Kiều lắc đầu: “, em ý trách chị.”

“Em chỉ nhớ nhà thôi,” Lạc Kiều , bấm chặt lòng bàn tay , hốc mắt đỏ hoe: “Đây cái Tết đầu tiên em với ba , và cả các , em... em chỉ cùng nhà đón một cái Tết thôi mà.”

Ba Lạc dù cũng xưởng trưởng một nhà máy, bây giờ công nghiệp vô cùng ít ỏi, năng lực một xưởng trưởng nhà máy lớn đến mức nào, cần cô giới thiệu nhiều.

tin, chỉ cần ông , việc để một đứa con gái làm thanh niên trí thức về nhà ăn Tết, một vấn đề ?

Chẳng qua xem ông mà thôi.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-xuyen-sach-toi-va-khue-mat-deu-thanh-quan-tau/chuong-125.html.]

Mà việc cô làm lúc , chính ép Lạc Gia Hòa .

Để ông nghĩ cách vớt cô về ăn Tết.

Nếu hôm qua cô mất mặt lớn như , còn lăn lộn ở đây kiểu gì nữa?

thể về thành phố, bắt buộc để cho những dân làng , và cả những thanh niên trí thức ở điểm thanh niên trí thức hiểu rằng, cô và bọn họ giống .

Mặc dù cô xuống nông thôn, thiên kim đại tiểu thư, thứ mà mấy mụ đàn bà thôn quê ở đây thể so sánh .

Đặc biệt hai nữ phụ pháo hôi .

kêu gào thì ?

Đó bởi vì cô tư cách để kêu gào.

nghĩ như , khóe mắt trượt xuống một giọt nước mắt, đầu liền chui trong vòng dây.

“Lạc Kiều!”

“Lạc Kiều!”

Hai tiếng kinh hô đồng thời vang lên, hai em Lạc Điềm và Lạc Hán Khanh đồng thời lao về phía cô .

Lạc Kiều đương nhiên cứu xuống.

cứ “hu hu” , liên tục rằng, chỉ về đón cái Tết đầu tiên cùng ba , trai, để nhà nếm thử tay nghề , chỉ một tâm nguyện nhỏ nhoi như , mà khó thực hiện đến thế ?

Những lời cô khiến Lạc Điềm và Lạc Hán Khanh xong đều khó chịu, Lạc Điềm càng về phía Lạc Hán Khanh.

Cuối cùng Lạc Hán Khanh : “Đừng nữa, ... gọi điện thoại, bảo ba và cả nghĩ cách.”

Quả nhiên Lạc Kiều nín , tủi hỏi: “ cách ạ?”

“Hôm qua em dùng hết cách , em cũng cầu xin , gào thét , cái chú Hứa Trung Quốc mềm nắn rắn buông.”

Lạc Hán Khanh vỗ vỗ lưng cô : “Ông chỉ một đại đội trưởng nhỏ nhoi thì tác dụng gì.”

đó dặn dò Lạc Điềm: “Điềm Điềm, em trông chừng Kiều Kiều nhé, ngoài tìm chỗ gọi điện thoại.”

, ạ.”

Bọn Ôn Đường Lạc Kiều vẫn còn đang làm loạn.

Ngày thứ hai khi Cố Yến Lễ về hăm bảy tháng Chạp .

nhiều gia đình khá giả một chút bắt đầu chiên đồ ăn.

Chiên đồ ăn tốn dầu, cần lương thực, cho nên bình thường những gia đình điều kiện sẽ chiên đồ ăn.

Nhà họ Cố kể từ khi Cố Yến Lễ bộ đội, gần như năm nào cũng chiên.

Năm nay cũng ngoại lệ.

Chiên thịt viên, chiên cá, chiên quẩy.

Còn gói bánh bao, hấp màn thầu, từ sáng sớm bắt đầu bận rộn.

Cố Kim Phượng mua đậu phụ về, thấy Trì Nguyệt dậy , ngược Ôn Đường dậy, liền hỏi một câu: “Em dâu vẫn dậy ?”

cần Cố Yến Lễ , Chung Mỹ Tiên trực tiếp xẵng giọng: “Dậy cần cô quản chắc?”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...