Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Và Khuê Mật Đều Thành Quân Tẩu
Chương 204
Còn Sự Thèm Thuồng Nhỏ Dãi Em Đối Với Hai Vị Tỷ Tỷ
Ôn Đường mới rửa tay rửa mặt xong, Cố Yến Lễ về .
bánh kem nhỏ bàn, Cố Yến Lễ, cô còn kịp phi tang nữa.
“Ông xã?”
“ về ?”
Cô mày ngài cong cong khiến xao xuyến.
đó cô bước những bước nhỏ di chuyển đến chỗ cái bàn, giơ tay chỉ chỉ bánh kem nhỏ bàn, “Ông xã, đây bánh kem nhỏ em mua cho , thích ăn ?”
Cố Yến Lễ theo bước chân cô di chuyển đến bàn, ưng đồ ngọt cho lắm.
từ nét mặt Ôn Đường thể , Ôn Đường thích.
Cho nên Cố Yến Lễ nổi lên tâm tư trêu chọc, “Mang về cho ?”
“ !” Ôn Đường mày ngài cong cong gật đầu.
“Vợ thật , đang đói.”
Ôn Đường: Haiz, thế nên mua hai miếng, mặc dù hôm nay tiêu nhiều .
đồ ăn mà thiếu nữ xinh thích, thể coi tiêu xài chứ?
Cố Yến Lễ cầm dĩa lên liền xúc một miếng.
Mắt Ôn Đường liền đuổi theo miếng bánh kem dĩa đó.
Cuối cùng...
Bánh kem mềm mịn ngọt ngào lan tỏa trong khoang miệng, mắt Ôn Đường sáng lên, lúng búng , “Tại hại em?”
Cố Yến Lễ:???
Lẽ nào thật sự nhầm ?
Cô nhóc thèm bánh kem nhỏ đến thế?
Hơn nữa còn hiểu ý, cái bánh kem thực chính mang về cho ăn?
Xem thêm: Nói Cô Phù Phiếm Muốn Ly Hôn. Ly Hôn Thật Anh Lại Khóc - Phó Hoài & Nguyễn Minh Đường (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Ôn Đường nhanh liền , “Hại em thích nhiều như .”
“Hu hu, em ngày hôm nay, thích nhiều hơn em ngày hôm qua .”
Cố Yến Lễ: Thật sự làm ông đây giật nảy .
Ôn Đường mặc dù thèm bánh kem nhỏ, bánh kem mang về vẫn cùng Cố Yến Lễ, một miếng em một miếng ăn hết .
Thậm chí Ôn Đường cẩn thận làm rơi xuống , cũng Cố Yến Lễ ăn mất .
Ngủ một giấc đến tám giờ, Ôn Đường luống cuống tay chân rời giường, chải chuốt sạch sẽ, đeo túi chéo lên liền bắt xe buýt.
Đến thành phố mới coi như ăn chút đồ lót .
Ăn xong đồ, hơn mười giờ .
may mà hôm qua cô và Phùng Kiều hẹn thời gian cũng khá muộn, cho nên thời gian cô lúc vẫn dư dả.
dạo mua một ít hoa quả, Ôn Đường mới về phía bệnh viện.
Đợi nửa tiếng ở chỗ ngày hôm qua.
Lúc Ôn Đường đợi đến mức ngủ gật, Phùng Kiều tay xách hộp cơm giữ nhiệt đến.
Hôm nay bên cạnh chị còn theo một .
trông lớn tuổi hơn Phùng Kiều, xét về khuôn mặt, tuổi tác giữa hai sẽ chênh lệch quá mười tuổi.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-xuyen-sach-toi-va-khue-mat-deu-thanh-quan-tau/chuong-204.html.]
Ngũ quan hai sáu phần giống .
Ôn Đường đoán, hai chắc chắn chị em.
Đương nhiên, đối phương dì hoặc cô Phùng Kiều cũng khả năng.
nhiều cô gái chính sẽ lớn lên giống dì hoặc cô , hơn nữa xét về tuổi tác, khả năng cũng lớn.
Cho nên Ôn Đường quyết định quản cái miệng , thể lung tung.
Ôn Đường thấy Phùng Kiều, vội vàng dậy.
thấy Ôn Đường, Phùng Kiều liền với bên cạnh, “Kìa, đó chính cô gái bán Hà Thủ Ô cho em mà em với chị đấy.”
“Đừng , quả thực một cô gái xinh , thoạt cũng thuần khiết.” Phùng Vi bên cạnh chị mỉm .
Đừng bỏ lỡ: Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên, truyện cực cập nhật chương mới.
đó dùng sức xách chiếc túi xách tay một cái, hỏi Phùng Kiều, “Nhiều tiền thế lát nữa đưa hết cho cô bé, an ?”
Phùng Kiều nghĩ nghĩ , “Hỏi cô bé xem , thì bảo lính cảnh vệ đưa cô bé về.”
“Chồng cô bé cũng ở bộ đội.”
“Ừm, chính quyền quản lý rể, hình như họ Cố, tên Cố Yến Lễ gì đó.”
Phùng Vi kinh ngạc, “ trùng hợp như .”
Chị cúi đầu tiền xách trong tay, “Nếu em bảo chị xách tiền đến, chị đều nghi ngờ cô bé đang nhắm nhà chúng đấy.”
Phùng Kiều lắc đầu, “Sẽ , cô bé một đứa trẻ đơn thuần, hôm qua phòng bệnh bố, thật thà lắm, em ở gian trong, cô bé ở gian ngoài giống như đứa trẻ mắc , rụt rè e sợ, một chút cũng dám lung tung.”
**Còn sự thèm thuồng nhỏ dãi em đối với hai vị tỷ tỷ**
Phùng Vi gật đầu, “Chỉ cần tâm tư tìm đến .”
“Củ Hà Thủ Ô hoang dã , dùng để bồi bổ cơ thể cho bố quả thực chuyện .”
Hai họ đang chuyện, Ôn Đường xách hoa quả tới.
Mắt thấy Ôn Đường đến gần, hai chị em liền dừng câu chuyện.
Ôn Đường đến gần, liền dùng giọng điệu quen gọi, “Chị ơi!”
Phùng Kiều gật đầu, chỉ chỉ Phùng Vi bên cạnh, “Đây chị cả chị.”
Ôn Đường vội vàng dồn hết hoa quả sang một tay, tay rảnh rỗi chùi chùi lên chiếc váy trắng tinh, mới đưa , “Chào chị cả ạ!”
Phùng Vi cũng đưa tay bắt tay với cô, “Ây da, chào em, chào em.”
Ôn Đường Phùng Vi xách chiếc túi tay chút tốn sức, vội vàng , “Chị cả, để em xách giúp chị nhé?”
Phùng Vi Phùng Kiều, chiếc túi trong tay, chỉ , “Trong tay em còn đang xách đồ kìa, cái ... xách nổi ?” Chị hỏi.
Ôn Đường vỗ vỗ ngực, “Trâu ngựa xã hội mới, thừa sức lực.”
“Hả?” Phùng Kiều và Phùng Vi đồng thanh kinh ngạc thốt lên.
“Cô gái trâu... trâu bò xã hội mới, thừa sức lực.” Ôn Đường vắt óc sửa lời.
Phùng Vi nở nụ , “Chị tưởng trâu ngựa chứ, chị trâu ngựa .”
“ , em cũng nhầm .” Phùng Kiều cũng .
Ôn Đường vỗ nhẹ miệng một cái, “Cái miệng c.h.ế.t tiệt , thường xuyên lỡ lời.”
Phùng Vi hành động cô chọc , nghĩ cô cũng thể xách túi chạy mất ngay mặt , liền đưa túi xách qua, “ nếu em xách nổi, thì phiền em xách giúp một đoạn nhé.”
“Em đừng , một đoạn đường ngắn thế , chị và Tiểu Kiều hai xách đến đây đấy.”
Ôn Đường một nữa vỗ vỗ ngực, “Yên tâm!”
Đừng một túi xách tiền nhân dân tệ, cho dù một bao tải, chỉ cần cho cô, cô cũng thể vác chạy mất.
Chưa có bình luận nào cho chương này.