Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Và Khuê Mật Đều Thành Quân Tẩu

Chương 259

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Chân Cháu Làm ?

Ngày hôm khi Khâu Nguyệt Phương lời , Lạc Kiều thả .

Cả nhà họ Cố quả nhiên tìm rắc rối.

Mặc dù cả nhà họ Cố tìm Lạc Kiều gây rắc rối, Lạc Kiều bắt mấy ngày, ở điểm thanh niên trí thức vẫn theo bản năng tránh né Lạc Kiều .

Chỉ Lạc Điềm một vẫn giống như đây, bận rộn vì Lạc Kiều.

Lạc Kiều những thanh niên trí thức né tránh đó, ở trong phòng c.h.ử.i bới: “Hừ, một lũ khốn nạn lòng lang thú, những đồ đạc đây , thấy đều cho ch.ó ăn hết .”

Lạc Kiều , lục tiền .

Tiền ngày thường cô bán vật tư đều để cô hào phóng mời khách , căn bản còn bao nhiêu.

Lạc Điềm vớt cô , lấy tiền tiết kiệm , còn động đến quỹ đen , tổng cộng đưa hai trăm tệ, mới để cô bình yên vô sự, chỉ ở đó năm ngày từ nơi tạm giam trở về.

Đếm đếm tiền , Lạc Kiều thở dài: “Con khốn c.h.ế.t tiệt , ngờ thủ đoạn như , còn nghĩ đến chuyện mở xưởng.”

đột nhiên về phía Lạc Điềm: “Cô thể mở, cũng thể mở ?”

cũng làm xà phòng mà!”

“Xà phòng sữa bò gì đó, xà phòng hoa hồng, đều làm mà!”

Lông mày Lạc Điềm sắp thắt nút : “Kiều Kiều, chị đừng nghĩ nữa, cô lấy văn bản phê duyệt cấp , chị , sẽ bắt đấy.”

Lạc Kiều xua tay: “ , cũng bảo những đó đồng ý cho mở xưởng .”

“Đồng ý thế nào?”

“Lễ nhiều trách, tặng nhiều quà mà!”

“Giống như mấy ngày đó, mặc dù bắt, ở đó cũng chẳng khác gì ở nhà, chẳng công lao tiền bạc !”

Còn về tiền...

Lạc Kiều kéo rương , còn ít dầu gội đầu, kẹp tóc, xà phòng các thứ: “ mau chóng bán thôi, nếu khắp nơi đều bán, ai còn mua loại tăng giá nữa!” Lạc Kiều đồ đạc trong rương lẩm bẩm.

Lạc Điềm nhíu mày hỏi cô : “Chị còn bán những thứ ?”

Lạc Kiều gật đầu: “Nếu tiền đủ dùng, sống cuộc sống chịu khổ .”

...”

“Ây da, , cũng ai đang làm cái .”

“Chuyện chỉ cần em , thì ai .”

Lạc Điềm: “...”

còn thể gì nữa?

chỉ đành cầu xin ông trời phù hộ Lạc Kiều ngàn vạn đừng xảy chuyện, nếu thành cô tố cáo mất.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-xuyen-sach-toi-va-khue-mat-deu-thanh-quan-tau/chuong-259.html.]

Ngày Lạc Kiều trở về, Ôn Đường nhờ Trì Nguyệt giúp làm nhiều bánh đường, còn rán một ít quẩy nhỏ, viên đậu phụ, chiều hôm đó liền xách những thứ đến công xã.

khập khiễng đến công xã tìm Chủ nhiệm Vương.

Chủ nhiệm Vương thấy cô khập khiễng tới, vô cùng kinh ngạc: “ thế? Thế ?”

Ôn Đường còn mở miệng, hốc mắt đỏ hoe .

cô cố gắng kìm nén ý , nhếch khóe miệng với Chủ nhiệm Vương: “Chủ nhiệm, cháu .”

Chủ nhiệm Vương tin, đưa tay bảo cô xuống , đó : “Thế , cháu xem cháu đường đều khập khiễng kìa.”

“Mau xem, rốt cuộc làm .”

Ôn Đường cho bà làm , mà tiên đem bánh đường, quẩy nhỏ, viên đậu phụ Trì Nguyệt rán, đầy ắp một sọt đặt lên bàn làm việc Chủ nhiệm Vương.

Lật tấm vải đậy bên , để lộ đồ đạc bên , khoe đồ với Chủ nhiệm Vương: “ nhà rán đấy ạ, mùi vị cũng ngon lắm, nghĩ mang đến cho Chủ nhiệm nếm thử.”

Đồ chiên rán mới lò, ở cái thời đại thiếu dầu thiếu lương thực , đó chỉ một cái, khiến chảy nước miếng .

Huống hồ mới bao lâu, vẫn còn bốc nóng, tỏa mùi thơm.

Cho dù một Chủ nhiệm, thấy cũng nhịn nuốt nước miếng.

Ôn Đường vội vàng bảo Chủ nhiệm Vương nếm thử bánh đường đó: “Chủ nhiệm, cô mau nếm thử bánh đường , nhà rán đấy, mềm lắm, thơm ngọt lắm.”

Chủ nhiệm Vương đầy ắp một sọt, vẫn còn bốc nóng, nên cũng lấy một cái, c.ắ.n một miếng, đầy miệng chảy mỡ thì chớ, còn thơm ngọt: “Ừm, ngon, bánh đường ngon thật.”

Ôn Đường đẩy sọt về phía Chủ nhiệm Vương một chút: “ rán nhiều, chính mang đến cho Chủ nhiệm nếm thử mùi vị thôi.”

“Nếu Chủ nhiệm thích ăn, cháu bảo nhà rán nhiều thêm một chút.”

Chủ nhiệm Vương cái sọt đẩy đến mặt , suy nghĩ một chút vẫn từ chối.

chủ đề chuyển sang cái chân khập khiễng Ôn Đường: “Chân cháu rốt cuộc làm ?”

“Mấy ngày thấy cháu rõ ràng vẫn còn khỏe mạnh mà.”

Ôn Đường liền xắn ống quần lên, xắn : “Trách cháu xui xẻo, thấy một thanh niên trí thức bán buôn đồ đạc, cô lẽ sợ cháu tố cáo cô , liền chạy vu cáo cháu .”

xong, vết bầm tím ở đầu gối lộ .

mấy ngày , dấu vết tím bầm ở đầu gối vẫn đáng sợ, thể thấy lúc đó nghiêm trọng cỡ nào.

Chủ nhiệm Vương nhét chút bánh đường cuối cùng miệng, lau tay, liền đưa tay chạm chỗ bầm tím đó, thấy Ôn Đường nhíu mày nhịn đau, cũng nhíu mày theo: “ nghiêm trọng thế .”

Ôn Đường cố gắng nặn nụ : “ đỡ hơn nhiều ạ, bên tưởng cháu thực sự đầu cơ trục lợi, cho nên tay nặng một chút.”

Chủ nhiệm Vương mà nhíu mày: “Những ...”

“Thanh niên trí thức đó ?”

“Vu cáo cháu, nữa ?”

Ôn Đường bỏ ống quần xuống, lắc đầu: “Cũng , đưa , hôm nay hình như về .”

“Mấy ngày ? ?” Chủ nhiệm Vương dậy rót nước cho Ôn Đường.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...