Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Và Khuê Mật Đều Thành Quân Tẩu

Chương 282

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Miệng Sạch, Để Rửa Giúp Cô

“Nhân lực tạm thời đủ .”

câu , Khâu Nguyệt Phương nhất quyết chịu cho ở riêng.

Hoàng Hồng Mai làm ầm lên, bà liền : “ riêng cũng , mang nồi niêu xoong chảo !”

“Thích sống thế nào thì sống.”

“Thế còn những thứ khác trong nhà thì ?” Hoàng Hồng Mai hỏi.

Khâu Nguyệt Phương liền trợn mắt: “Thứ gì?”

chỉ ngoài cửa: “Lúc con đàn bà ở riêng thế nào, cô thấy ?”

“Nó chỉ lấy tiền sính lễ nó, tiền sính lễ cô ở chỗ ?”

“Ở chỗ ?” Khâu Nguyệt Phương ưỡn n.g.ự.c hỏi.

Hỏi đến mức Hoàng Hồng Mai lời nào.

“Cô ở riêng cũng thôi, tự dựng bếp trong phòng , ai thèm quan tâm cô!”

Câu khiến Hoàng Hồng Mai câm nín.

Làm thể cần gì chứ?

cần thì cả nhà họ ăn gì?

Hơn nữa, nếu cô cần thì chẳng hời cho nhà lão nhị, lão tam ?

đương nhiên .

lên tiếng, nhà lão nhị, lão tam cũng gì, thế việc ở riêng thành.

ở riêng , đành trơ mắt Vương Tiểu Tuệ thỉnh thoảng xách ít tóp mỡ từ nhà họ Cố về.

Hoàng Hồng Hương cũng lân la làm với Vương Tiểu Tuệ.

Vương Tiểu Tuệ loại ăn quên đòn.

Lúc cô Khâu Nguyệt Phương bắt nạt, một ai giúp cô một lời, mấy chị em dâu như Hoàng Hồng Hương còn chỉ đổ thêm dầu lửa, bây giờ Hoàng Hồng Hương làm , Vương Tiểu Tuệ đương nhiên thèm để ý.

lợi gì, Hoàng Hồng Hương chỉ thể c.h.ử.i bới lưng.

Đêm 23 tháng Chạp, những chỉ thể chen chúc ăn mì nấu bằng mỡ lợn trong nồi cơm chung, kết quả Vương Tiểu Tuệ xách về hai cân thịt.

Hoàng Hồng Hương kìm : “Em dâu , tối nay ăn thịt !”

Vương Tiểu Tuệ mặt biểu cảm, vẫn trả lời cô , vì ai đ.á.n.h mặt , hơn nữa ở chung một sân, cô cũng đắc tội quá mức: “ ăn, để Tết ăn.”

“Thịt chắc hai cân nhỉ?” Hoàng Hồng Hương tiếp tục hỏi.

“Ừm, nghỉ Tết , làm việc phát.”

“Phát…”

mất tiền ?” Hoàng Hồng Hương thể tin mà hỏi.

“Ừm!” Vương Tiểu Tuệ mở cửa.

Cửa mở, cô nhà, thèm để ý đến phía nữa.

Hoàng Hồng Hương ngây một lúc lâu, bàn ăn nhịn : “Hôm nay Tiểu Tuệ xách về hai cân thịt đấy!”

“Hình như còn hai gói đường đỏ nữa.”

Giữa những ánh mắt kinh ngạc , cô tự tiếp: “Bảo làm việc ở nhà họ Cố, bây giờ nghỉ Tết, nhà họ Cố phát cho, mất tiền !”

đảo mắt lên trời: “Cứ khăng khăng chịu ở riêng, cũng nghĩ cái gì nữa.”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-xuyen-sach-toi-va-khue-mat-deu-thanh-quan-tau/chuong-282.html.]

“Hai cân thịt ?” Vợ lão nhị cũng nhịn : “Thế thì hai con nó ăn hết .”

“Cứ thái xào ăn, cũng đủ cho cả nhà lớn chúng ăn nhỉ!”

Sắc mặt Khâu Nguyệt Phương khó coi.

những lời , bà càng nhịn : “Ăn ăn ăn, thứ bẩn thỉu ở , mày cũng dám ăn, sợ ăn thối miệng !”

Lời dễ , Lâm Cảnh Huy siết chặt đôi đũa trong tay, nhịn : “ chị dâu cả nhà họ Cố phát cho ?”

“Ối chà! Nhà họ Cố họ hàng gì với nó ?”

“Còn cho nó hai cân thịt?”

“Nó nhân vật ghê gớm gì chứ?”

Lâm Cảnh Huy từ nhỏ quen lời Khâu Nguyệt Phương, quen phản bác, lúc há miệng hồi lâu mới một câu: “ thật , ngày mai hỏi khác chẳng sẽ ?”

“Việc gì cứ những lời khó lúc ?”

nào?”

, xót ?”

“Xót đến thế thì qua với nó !”

chung bàn với làm gì?”

Lâm Cảnh Huy còn trẻ, chịu khích bác.

câu , cơm mới ăn vài miếng, liền đặt đũa xuống, dậy rời khỏi bàn.

Lão nhị và lão tam nhà họ Lâm đều gọi: “Cảnh Huy, Cảnh Huy…”

Lâm Cảnh Huy để ý.

Lâm Quảng Tiền nhịn Khâu Nguyệt Phương: “Bà cũng thật , cứ cãi đêm 23 tháng Chạp.”

Khâu Nguyệt Phương cả đời quen nắm thóp Lâm Quảng Tiền, lúc đương nhiên cũng chịu thua ông : “ nào, ông cũng xót ?”

“Thế thì ông cũng qua chỗ con đàn bà mà ăn cơm !”

Lời tương đương với việc bịa đặt con dâu và bố chồng trong sạch, Lâm Quảng Tiền vì câu mà mặt đỏ bừng.

“Bà… gì để với bà,” Lâm Quảng Tiền xong, liền bưng bát rời khỏi bàn, xổm ở cửa nhà ăn.

Hoàng Hồng Hương để ý đến Khâu Nguyệt Phương, cũng bưng bát, dắt con .

Hai con dâu còn thấy , cũng gọi con , lượt rời khỏi bàn.

Khâu Nguyệt Phương nhận , cho dù ở riêng, thì bây giờ gia đình cũng đang dần thoát khỏi sự kiểm soát .

Khâu Nguyệt Phương lập tức c.h.ử.i ầm lên.

Chửi trong nhà còn , bà chạy ngoài chửi.

“Đồ tiện nhân hổ, đồ thối tha, tưởng xách thịt về dáng ?”

“Phì, cũng thối nát, cũng hôi hám như miếng thịt thôi.”

lớn tiếng c.h.ử.i rủa, Vương Tiểu Tuệ chỉ cần điếc thể thấy.

Hai cân thịt, Vương Tiểu Tuệ chắc chắn nỡ ăn hết trong hai ngày, cũng định ướp muối hết.

Nếu làm thịt muối, Thu Thu mới hơn một tuổi, đợi đến Tết thịt phơi cứng , con bé chắc cũng nhai nổi, nhiều lắm chỉ ăn chút mỡ.

, Vương Tiểu Tuệ định băm nhỏ, nhân lúc trời lạnh dễ hỏng, chia mấy ngày gói sủi cảo cho Thu Thu ăn.

Đứa bé ngày nào cũng làm cùng cô, gió mưa quản.

bao giờ lóc quấy nhiễu.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...