Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Và Khuê Mật Đều Thành Quân Tẩu
Chương 350
Ngủ Với Nguyệt Nguyệt
đó hỏi Ôn Đường: “Đến lúc nào ?”
“ mới đến, đây , mới ăn miếng mì!” Cô nhét một miếng mì miệng, đó hỏi: “Chị cả ?”
Trì Nguyệt ngoài làm việc, Cố Kim Phượng trông trẻ, chắc chắn cần, trừ phi Gia Gia và Trì Nguyệt thể tách rời, nên Trì Nguyệt mang cả hai họ , nếu đến mức giờ vẫn về.
Ai ngờ Cố Yến Lễ mở miệng : “Họ dọn !”
“Hả?”
“Trì Nguyệt đến xưởng dạy học việc, tiện, xưởng điện nước dọn .”
Cố Yến Lễ nghĩ ngợi gật đầu.
Đương nhiên bây giờ xuất phát thì vẫn thể gặp Trì Nguyệt, tối nay làm ?
Nên Trì Nguyệt thể ngày mai gặp.
Vương Tiểu Tuệ thấy lời , nhanh chóng và hết bát mì, : “Thím Tiểu Đường, xưởng đó cách đây xa ?”
Xem thêm: Bà Mẫu Định Vu Oan Ta Thông Dâm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Nếu xa, bây giờ bắt xe dọn qua đó luôn.”
Ôn Đường lập tức gật đầu: “Cô đợi ăn xong, cùng cô qua đó.”
Cố Yến Lễ: “...”
“Muộn quá , tối xe về .”
Ôn Đường lắc đầu: “ , tối về, ngủ với Nguyệt Nguyệt.”
Cố Yến Lễ: “...”
“Lát nữa mượn xe đưa hai .”
Động tác và mì Ôn Đường liền chậm : “ cũng !”
đó Ôn Đường ăn mì, Cố Yến Lễ mượn xe.
Đợi Ôn Đường ăn xong, Vương Tiểu Tuệ rửa bát và nồi.
Vương Tiểu Tuệ gì cũng rửa bát và nồi.
Cô nhanh tay lẹ mắt, Cố Yến Lễ lên lầu, cô rửa xong , đó cả nhóm xuống lầu, lái xe về phía bên Ôn Đường.
Trì Nguyệt coi như xưởng trưởng , nên cô ở ký túc xá khu xưởng căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách.
Cố Kim Phượng mang theo đứa trẻ ở đây vui vẻ bao.
Hơn nữa Trì Nguyệt còn mua quạt điện.
Cố Kim Phượng mang theo cháu gái mỗi ngày đều tươi rói.
Buổi trưa, buổi tối đều nấu cơm từ sớm.
Đây , tối nay bà cũng nấu cơm xong từ sớm , Trì Nguyệt cơ bản về đến nhà rửa tay cái thể ăn cơm .
Sàn nhà ký túc xá khu xưởng đều nền xi măng, sạch sẽ, trong nhà cũng rộng rãi, Cố Kim Phượng trải chiếu trúc xuống đất, trải thêm một tấm vải, lúc bà nấu cơm, Gia Gia một đó chơi, cũng quấy.
Bọn họ đang ăn cơm, bọn Ôn Đường theo ánh sáng tìm đến.
“Cốc cốc!”
Cố Kim Phượng đặt đũa xuống: “Muộn thế , ai đấy?”
Trì Nguyệt lắc đầu, hiệu Cố Kim Phượng đừng lên tiếng.
Cố Kim Phượng chỉ bản lên tiếng, ngay cả miệng Gia Gia cũng bịt .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-xuyen-sach-toi-va-khue-mat-deu-thanh-quan-tau/chuong-350.html.]
Bà một rắn cắn, mười năm sợ dây thừng.
“Ai đấy?” Trì Nguyệt cửa hỏi.
thấy giọng Trì Nguyệt, Ôn Đường ở bên ngoài vui vẻ nhảy cẫng lên hai cái: “Nguyệt Nguyệt, tớ, tớ đây.”
Trì Nguyệt lập tức mở cửa.
Đợi thấy Ôn Đường tươi như hoa ở cửa, Trì Nguyệt đó, bao lâu miệng liền mếu máo.
đợi Ôn Đường hỏi làm thế, cô trực tiếp ôm chầm lấy Ôn Đường, gục đầu lên vai Ôn Đường bắt đầu rống lên.
Cảm giác kinh hãi hôm đó Gia Gia suýt cướp mất, đến hôm nay mới cơ hội giải tỏa.
Hôm đó cô sợ hãi hơn ai hết.
Cô m.a.n.g t.h.a.i trải qua sự kiện bắt cóc, con gái cô suýt chút nữa thì bọn buôn cướp mất…
Cô sợ, sợ.
hôm đó cô nên với ai, nên cô vẫn luôn .
hôm nay thấy Ôn Đường…
Cô thể kìm nén nữa sự tủi và sợ hãi sự việc đó, nên gào nức nở.
Ôn Đường thoạt đầu ngẩn , đó đau lòng.
Cô ôm lấy , vỗ lưng Trì Nguyệt, luôn miệng : “ , , tớ ở đây , sợ!”
Trì Nguyệt vác bụng bầu nấc lên từng hồi, Ôn Đường cũng rơi nước mắt theo, mặc dù cô vẫn xảy chuyện gì.
Cố Kim Phượng ở trong nhà ôm Gia Gia cũng bắt đầu quệt nước mắt.
Cố Kim Phượng tự nhận để Trì Nguyệt chịu ấm ức, Trì Nguyệt thấy Ôn Đường , Cố Kim Phượng suy nghĩ một chút cũng vì .
Hôm đó Gia Gia suýt cướp mất, Trì Nguyệt vác bụng bầu tìm đến Cố Yến Lễ cứu họ, đó đến bệnh viện, cô một lời nào, đương nhiên cô cũng rơi một giọt nước mắt nào.
Cố Kim Phượng nhớ ngày hôm đó , bà sắp cạn cả nước mắt , vì sợ hãi.
Chẳng lẽ Trì Nguyệt sợ ?
Gợi ý siêu phẩm: Vô Hạn Lưu: Ký Túc Xá Nữ Đại Đào Vong đang nhiều độc giả săn đón.
Cô một vợ trẻ, đang mang thai, thể sợ .
Chỉ thể , hôm đó , cảm thấy làm chủ ở đó, cô làm chủ, nên cô .
hôm nay…
Nên Cố Kim Phượng cũng rơi nước mắt theo.
Vương Tiểu Tuệ thấy , vội vàng đặt đồ xuống cửa, lách qua từ bên hông Ôn Đường và Trì Nguyệt , an ủi Cố Kim Phượng: “Thím, chuyện ạ?”
Cố Kim Phượng lóc kể cho Vương Tiểu Tuệ sự cố họ gặp lúc đến đây.
đó nức nở hỏi Vương Tiểu Tuệ: “Lúc hai đến gặp kẻ nào chứ?”
Vương Tiểu Tuệ xong mặt cũng một mảnh kinh hãi, đó lắc đầu: “Cháu và thím Tiểu Đường lúc đến ngược may mắn, gặp kẻ như .”
“Kẻ đó bắt , chắc ai dám nữa !”
Vương Tiểu Tuệ , giơ tay vuốt lưng cho Cố Kim Phượng: “ , sẽ gặp loại như nữa, thím đừng buồn nữa.”
“Gia Gia gặp kiếp nạn , đều sẽ thuận buồm xuôi gió, bình an vô sự.”
Cố Kim Phượng quệt nước mắt gật đầu.
Trì Nguyệt lúc cũng nữa, cô hết sự kinh hãi trong lòng , sự tủi trong lòng cũng qua .
Ôn Đường lau nước mắt cho cô, lau chửi: “Cái lũ quân g.i.ế.c ngàn đao , còn bắt cóc và Gia Gia, tớ… tớ cầm d.a.o c.h.é.m c.h.ế.t bọn chúng, hu hu…”
Trì Nguyệt nữa, Ôn Đường bắt đầu , cô cũng sợ chứ: “Hu hu, tớ suýt chút nữa thì hại và Gia Gia !”
Chưa có bình luận nào cho chương này.