Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Và Khuê Mật Đều Thành Quân Tẩu
Chương 436
Hợp Pháp Mà, Tránh Làm Gì
thử chiếc áo khoác kệ, nhân viên bán hàng sẽ hỏi: “ phiếu công nghiệp ?”
“ phiếu công nghiệp bán!”
Đối phương : “ chỉ thử thôi!”
Nhân viên bán hàng đó liền thèm để ý nữa.
Ôn Đường kiểu dáng chiếc áo khoác đó hỏi Cố Thư Hòa: “Thư Hòa, em thử ?”
Cố Thư Hòa bẽn lẽn hỏi chị dâu: “Sẽ chứ ạ?”
Ôn Đường liền : “Em xinh thế , mặc gì mà chẳng ?”
Cố Thư Hòa liền đỏ mặt.
Ôn Đường cũng bảo nhân viên bán hàng đó lấy chiếc áo khoác đó.
Nhận ánh mắt dò xét và câu tương tự: “Cái phiếu công nghiệp bán .”
Mặc dù lời Ôn Đường hỏi, Trần Oánh cùng, Trần Oánh liền cảm thấy ánh mắt dò xét cũng nhắm .
Trần Oánh vốn luôn quen tâng bốc, chịu nổi chuyện , lập tức mở túi xách, lấy thẳng một xấp phiếu mang theo bên trong : “Phiếu công nghiệp?”
“Cô tưởng thứ gì hiếm lạ lắm ?”
“ đây đây, tự xem xem, phiếu công nghiệp .”
Sắc mặt nhân viên bán hàng sượng trân, chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt lấy quần áo.
Trần Oánh tức giận thôi.
Cố Thư Hòa nghĩ ngợi vẫn khuyên bà : “Thím, cô cũng ý gì khác, chỉ sợ chúng thôi.”
Trần Oánh Cố Thư Hòa với vẻ mặt ngây thơ, câu “ giống phiếu ?” cuối cùng vẫn bà nuốt xuống, bà luôn cảm thấy thể rõ ràng với Cố Thư Hòa .
đó liền hậm hực xua tay: “Cháu thử quần áo !”
Cố Thư Hòa dáng cao ráo, trắng trẻo, quần áo dù mặc lên cô cũng thành , huống hồ quần áo quả thực .
Cố Thư Hòa ngại ngùng hỏi Ôn Đường: “Chị dâu, thế nào ạ?”
Trong lòng Trần Oánh vui, rõ ràng nhà bọn họ trả tiền, hỏi chị dâu cô làm gì?
Nghĩ như , Trần Oánh liền tranh lời: “Cháu thấy thích thì mua !”
“ mua sáu bộ ?”
“Thấy hợp thì lấy thôi!”
Mặc dù bà tranh trả lời, Ôn Đường vẫn đáp lời Cố Thư Hòa: “ , nếu em thích thì mua!”
Bạn thể thích: Nhất Mộng Trường An - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Chị dâu cũng mang theo tiền!” Ôn Đường híp mắt !
Ở khu quần áo nữ, Thẩm Thính Từ, Cố Yến Lễ, Ngụy Hồng Đào bọn họ đều khá xa.
Ôn Đường đương nhiên thể để Trần Oánh chiếm thế thượng phong trong lời .
Một nhượng bộ, nào cũng nhượng bộ.
Hàm ý trong lời Trần Oánh đều đang tuyên bố một chuyện, đó nhà bọn họ tiêu tiền, hỏi bà .
Ôn Đường đương nhiên thể nhường bà .
Sáu bộ quần áo mà còn bắt chẹt ?
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-xuyen-sach-toi-va-khue-mat-deu-thanh-quan-tau/chuong-436.html.]
Bà cứ mơ !
Ôn Đường lời , dáng vẻ chút kiêu ngạo Trần Oánh liền cứng đờ.
điều khiến bà ngậm bồ hòn làm ngọt hơn còn ở phía .
Cố Thư Hòa thấy lời , liền liếc Trần Oánh, hỏi Ôn Đường: “ mua quần áo đính hôn ạ?”
Chỉ một câu , khiến mặt Trần Oánh chút nóng ran.
, mua quần áo đính hôn, nhà trai bọn họ bỏ tiền, nhà gái tự bỏ tiền...
Bà còn tự xưng phận địa vị bình thường...
Trần Oánh cũng chỉ đành sượng trân nhún nhường Ôn Đường: “Tiểu Thư , mua quần áo đính hôn, đương nhiên... đương nhiên nhà chúng bỏ tiền.”
**Hợp pháp mà, tránh làm gì**
Ôn Đường cũng tủm tỉm bà : “Cháu còn tưởng thím chê Tiểu Hòa nhà chúng cháu mua nhiều, mua đắt cơ đấy!”
“Cháu đang nghĩ nếu thì để nhà gái chúng cháu tự bỏ tiền mua cũng .”
“Tuy nhà chúng cháu gia đình đại phú đại quý gì, tiền nuôi con gái thì vẫn mà!”
Vài câu Ôn Đường chặn họng khiến sắc mặt Trần Oánh càng thêm sượng trân, bà cũng chịu thua, mặt sượng ngắt mà vẫn cố vớt vát thể diện: “Cháu gì , nhà thím cũng gia đình đại phú đại quý, vài bộ quần áo thì thím vẫn thấy đắt .”
Ôn Đường cũng xỉa xói bà nữa, mà sang với Cố Thư Hòa: “Thư Hòa, thấy , thím bảo em cứ chọn đồ đắt mà mua đấy!”
Cố Thư Hòa gật đầu: “, mua cũng giữ thể diện cho nhà trai mà.”
Trần Oánh: “...”
Nhiều lúc bà phân biệt rốt cuộc Cố Thư Hòa tâm cơ , đây cũng lý do bà cảm thấy thể lý với Cố Thư Hòa .
Ôn Đường nhịn bật , cô em chồng ngốc thì ngốc thật, thể cái miệng y hệt trai ruột .
Cố Thư Hòa lẽ thực sự giữ thể diện cho nhà trai, mấy bộ quần áo chọn liên tiếp đó bộ nào cũng đắt hơn bộ .
Chọn đến mức Trần Oánh nhịn lén chuồn đến bên cạnh Thẩm Thính Từ cằn nhằn: “Quần áo một hai trăm tệ thế , một lúc mua sáu bộ, một bộ quần áo để ở chỗ họ đủ rước một cô vợ qua cửa đấy.”
Thẩm Thính Từ Cố Thư Hòa đang chị dâu cùng tiếp tục chọn đồ, sắc mặt đổi, khẽ đáp lời : “Cô gả gả cho ở chỗ họ, gả cho con mà.”
“Chẳng lẽ tiêu chuẩn lúc vợ Thính Duật qua cửa thế ?”
Thẩm Thính Từ mang theo giọng điệu tò mò hỏi: “, cằn nhằn thế rốt cuộc trong lòng đứa con trai , thiên vị Thính Duật?”
“ đợi đến lúc vợ Thính Duật mua đồ, cũng cằn nhằn như ?”
Trần Oánh: “...”
Bà tức giận giậm chân: “Sinh cục nợ !”
“Tiêu nhiều tiền như , còn cho cằn nhằn nữa .”
Thẩm Thính Từ liền : “Mua ít , ngoài giữ thể diện ?”
Trần Oánh: “...”
Thôi bỏ , bà nữa.
Bà , Thẩm Thính Từ chuyện để : “Thời gian còn sớm nữa, ăn cơm thôi!”
Gợi ý siêu phẩm: Tu Tiên Chính Là Cướp Tiền! đang nhiều độc giả săn đón.
“ nhiều như , chắc cũng đói .”
Trần Oánh: “...”
Thẩm Thính Từ với Ngụy Hồng Đào: “ ăn cơm , chiều thể chọn tiếp, dù cũng vội về!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.