Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Và Khuê Mật Đều Thành Quân Tẩu
Chương 665
Cô Tham Gia Cái Làm Gì?
Vợ lão Hai, lão Ba nhà họ Lâm đều vui, lập tức sầm mặt.
Vẫn vợ lão Ba nhịn lửa giận : “ riêng , ăn cùng , lương thực tính cho ai?”
Khâu Nguyệt Phương lườm cô một cái: “ đưa lương thực , đừng tưởng ai cũng giống mày, chỉ nghĩ đến việc chiếm tiện nghi.”
Vợ lão Ba tức đến mức nên lời.
Khâu Nguyệt Phương liền chỉ cô tiếp tục mắng: “Chỉ thêm nửa bát mì, một nắm gạo, đến lượt mày ở đây giữ ?”
“Đây nhà chúng ăn, nếu nhà đẻ mày đến, mày hận thể g.i.ế.c gà mổ dê.”
“Đều lo liệu mang về nhà, đều lo liệu mang về nhà đẻ mày, giấu trong đũng quần lo liệu mang về.”
Bà mắng thật sự khó , nước mắt vợ lão Ba liền rơi xuống.
Vợ lão Hai cũng dám ho he nữa.
Khâu Nguyệt Phương càng đắc ý hơn.
Hừ, đấu với bà , còn non lắm!
Bữa ăn Lạc Điềm giải quyết.
Chẳng qua ăn kém hơn một chút, ít nhất cần tự lo liệu.
chuyện tã lót, trở thành vấn đề nan giải.
Mấy ngày đầu, Lạc Điềm vứt tã lót ở đó, Lâm Cảnh Huy làm về vẫn sẽ giặt.
vài ngày , giặt nữa.
Tã lót vốn nhiều, một ngày giặt, nhanh còn bao nhiêu cái thể dùng .
Lạc Điềm liền gọi : “ giặt tã lót .”
“ồ” một tiếng.
đó vẫn giặt.
Đợi đến sáng hôm , vác xẻng khỏi cửa.
Tã lót thật sự để dùng nữa, Lạc Điềm đành đun nước nóng, tự giặt những cái đái ướt.
Lâm Cảnh Huy về thấy những mảnh tã bay phấp phới trong gió ngoài sân, chỉ nhấc mí mắt lên, đó nhà.
Chỉ đợi bữa tối xong, mang cơm cho Lạc Điềm.
Ăn cơm xong, sắp ngủ, hết cách mới về phòng.
Gợi ý siêu phẩm: Trọng Sinh 70: Quan Quân Mặt Lạnh Ngày Ngày Lén Giặt Chăn đang nhiều độc giả săn đón.
cuối cùng cũng về phòng, Lạc Điềm liền : “ giặt tã lót cho con?”
Lâm Cảnh Huy vẫn nhấc mí mắt: “ cô giặt ?”
Lạc Điềm sững sờ một chút, từ lời Lâm Cảnh Huy ngộ mùi vị: “Cho nên... cố ý?”
Lâm Cảnh Huy lập tức kích động: “ mỗi ngày xuống đồng làm việc, về còn hầu hạ cô, cô ngay cả cái tã lót cũng giặt ?”
“ hồi đó sinh xong ngày hôm xuống đồng , cô ngay cả cái tã lót cũng giặt ?”
Lạc Điềm Lâm Cảnh Huy hung thần ác sát chất vấn, nước mắt khống chế rơi xuống: “Lúc ở cữ gió, đụng nước lạnh...”
Lâm Cảnh Huy vung tay ngắt lời: “Nông thôn chúng quy củ .”
“Đều bán mặt cho đất bán lưng cho trời, thấy ai cầu kỳ như .”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-xuyen-sach-toi-va-khue-mat-deu-thanh-quan-tau/chuong-665.html.]
Lạc Điềm gật đầu, thêm gì nữa.
đó cô bao giờ cãi với Lâm Cảnh Huy nữa.
Chỉ cố gắng chăm sóc cho bản .
Lâm Cảnh Huy bưng cơm cô liền ăn, giặt tã lót thì dùng nước nóng đun, chỉ đợi thời gian Cao khảo đến.
May mà đứa con cô ngoan ngoãn, mỗi ngày ngoài ăn ngủ, giường cũng quấy .
Hơn nữa chị dâu hai nhà họ Lâm thấy cô ở cữ giặt tã lót, bụng chỉ cho cô một cách: “Cô lấy chút tro củi, cho cái túi vải lót cho con, nếu cứ giặt mãi thế , trời ngày một lạnh, cung cấp đủ để dùng.”
Lạc Điềm liền làm theo cách chị dạy, mượn cái túi vải con nhà chị dùng thừa, cho tro củi , lót cho con, tiết kiệm ít thời gian giặt tã lót.
Thời gian rảnh rỗi, Lạc Điềm đều sách.
Lúc cô cữ, vặn kịp kỳ thi tuyển sinh đợt đầu tiên.
Sáng hôm đó, trời còn sáng, Lạc Điềm tìm bộ quần áo tươm tất nhất , mặc , chỉnh trang đầu tóc.
tìm cái bát, vắt chút sữa để trong bát, đó đội sắc trời mờ mịt khỏi nhà họ Lâm.
Cô chuyến máy kéo sớm nhất, cho nên thể muộn.
Dù thi cũng lên huyện thành.
lên huyện thành thi chỉ cô , thanh niên trí thức ở điểm thanh niên trí thức gần như hết.
Họ cũng thi đỗ , đây một cơ hội vô cùng quan trọng, đều thử một .
máy kéo chở đầy , chen chúc , ngược cũng chống đỡ ít cái lạnh buổi sáng sớm.
Lúc Lâm Cảnh Huy tỉnh dậy thấy Lạc Điềm, còn tưởng Lạc Điềm vệ sinh, hoặc nấu cơm .
Đừng bỏ lỡ: Vô Hạn Lưu: Ký Túc Xá Nữ Đại Đào Vong, truyện cực cập nhật chương mới.
Đợi một vòng sân , bếp nhỏ, Lâm Cảnh Huy mới phát hiện Lạc Điềm biến mất .
Mà đứa bé lúc tỉnh, bắt đầu “oa oa”.
Lâm Cảnh Huy lập tức tìm Khâu Nguyệt Phương hỏi: “ thấy Điềm Điềm ?”
Khâu Nguyệt Phương cảm thấy buồn : “Ngủ chung một chăn với mày, mày còn , tao thể ?”
“Còn thể ?”
“Còn thể về thành phố?”
Nhắc đến về thành phố, sắc mặt Khâu Nguyệt Phương lạnh lẽo.
Tiếng “oa oa” đứa bé bà thể thấy, chứng tỏ Lạc Điềm căn bản mang theo con, nếu về thành phố ...
“Mày mau tìm Đại đội trưởng, cứ thanh niên trí thức tự ý trốn về thành phố ,” Khâu Nguyệt Phương nghiến răng với Lâm Cảnh Huy.
Lâm Cảnh Huy về phía nhà Đại đội trưởng.
Hứa Trung Quốc ở nhà bưng bát cơm lên, thấy Lâm Cảnh Huy vẻ mặt sốt sắng đẩy cánh cổng khép hờ nhà ông : “Đại đội trưởng, Đại đội trưởng...”
gọi , bước sân.
Hứa Trung Quốc ấn tượng với nhà , đều ở chung một đại đội, Lâm Cảnh Huy còn trẻ, bình thường ngoài cũng từng làm chuyện gì khốn nạn, cho nên Hứa Trung Quốc cũng tiện tỏ thái độ.
Mà hỏi: “ thế?”
“Xảy chuyện gì ?”
Vẻ mặt Lâm Cảnh Huy tuyệt đối xảy chuyện.
“Điềm... Lạc Điềm trốn , cô tự ý trốn về thành phố .”
“Tự ý trốn về thành phố?” Hứa Trung Quốc nhíu mày: “ mới cữ hai ngày ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.