Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc
Chương 350:
Tên kia hiển nhiên cũng đang chột dạ vô cùng, ngay cả đáp lời cũng khe khẽ.
" đệ, ta cũng kh biết nữa, ai mà chẳng là lần đầu tiên đến đây chứ? Hay là, nếu thật sự kh được, chúng ta quay về ? Ta th nơi này thật sự quá quỷ dị !"
cũng sợ hãi a!
Trong lòng hai tên yêu tộc run rẩy.
Đúng lúc này, bọn chúng nghe th phía trước tiếng nói chuyện truyền đến.
Đi dạo trong cái nơi khỉ ho cò gáy lạ nước lạ cái này lâu như vậy, cuối cùng cũng chạm trán sinh vật sống , hơn nữa vừa dò xét khí tức lại là yêu tộc, là đồng loại của !
Hai tên yêu tộc trong lòng mừng rỡ như ên, vội vàng khom lưng, cẩn thận từng li từng tí xáp lại gần nghe trộm góc tường.
Bên kia, hai kẻ đang nói chuyện quả thực là yêu tộc, đối với hai tên đồng loại đang lén lút tiến lại gần, bọn chúng hiển nhiên là chẳng mảy may phát giác ra chút nào, vẫn đang chuyên tâm trò chuyện.
Hùng Đại: "Ngươi nghe nói chưa? Con yêu đó!"
Hùng Nhị: "Nghe nói ! Tên của nàng, gần đây trong đám yêu tộc ở thành Sinh La, thể nói là d tiếng nổi như cồn a!"
Hùng Đại: "Đúng! Chính là nàng!"
Hùng Đại và Hùng Nhị cùng lúc cao giọng, tình cảm dạt dào đồng th nói: "Lăng Ngạo Thiên!"
Hùng Đại: "Nghe nói nàng lợi hại! Đến cả tu sĩ nhân loại kỳ Nguyên , cũng bị nàng một chiêu chế phục, cam tâm tình nguyện làm con rối cho nàng!"
Hùng Nhị: "Đệ còn nghe nói, chỉ cần giúp nàng tìm mảnh vỡ, chỗ tốt to lớn luôn! Nàng ban thưởng đồ vật hào phóng! đủ các loại pháp khí, đan dược, còn cả linh thạch nữa!"
Hùng Đại: "Đúng vậy, dù đám tiểu yêu tộc bọn ta, cũng kh thể nào thực sự thu thập đủ tất cả mảnh vỡ U Minh Châu, chẳng thà làm việc cho nàng, vớt vát chút lợi lộc!"
Hùng Nhị: "Cho nên, bây giờ bọn ta nương nhờ nàng !"
Hùng Đại ra vẻ thần bí hạ thấp giọng: "Đúng, ta khó khăn lắm mới dò hỏi được vị trí cụ thể của nàng, nghe nói gần đây nàng đang thu nhận đàn em, loại cơ hội này ngàn năm một, bọn ta nhất định nắm bắt thật tốt!"
Hùng Nhị hưng phấn khó giấu: "Việc này kh nên chậm trễ, bọn ta mau chóng khởi hành thôi, muộn, khi lại kh giành được vị trí đàn em đâu!"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hùng Đại và Hùng Nhị diễn xong vở kịch mang tính nhắm mục tiêu cực cao ngay tại chỗ, liền chuẩn bị rời .
Lúc này, đột nhiên từ phía sau, hai tên yêu tộc kh ngờ tới nhảy vọt ra.
"Khoan đã! Hai vị đài! thể dẫn dắt bọn ta theo với được kh!"
"Đúng vậy, bọn ta chân ướt chân ráo mới tới, cũng muốn cùng các đến nương tựa vị Ngạo Thiên gì đó!"
"Hả?"
Hùng Đại làm ra vẻ mặt khó xử: "Nhưng mà, nghe nói nàng thu nhận kh nhiều , các ngươi , chẳng sẽ cạnh tr với bọn ta ?"
Một tên trong số đó móc từ trên ra một khối Trung phẩm linh thạch nói: " đài linh động một chút, cứ dẫn bọn ta theo , chúng ta khởi hành đến đó càng sớm càng tốt, nói kh chừng cả bốn đều thể trúng tuyển đ!"
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Hùng Đại và Hùng Nhị làm vẻ rối rắm nửa ngày trời, mới rốt cuộc do dự đồng ý lời thỉnh cầu của hai tên yêu tộc kia, dẫn theo chúng lên đường tìm Lăng Ngạo Thiên.
"Được , nhưng các ngươi ngàn vạn lần kh được giành với bọn ta đâu đ!"
"Đương nhiên ! Hai vị đài cứ yên tâm !"
Hai tên yêu tộc kia vừa nói, vừa thầm cười nhạo trong lòng: Hai tên yêu tộc mang dáng gấu này thật ngốc nghếch! Mới dăm ba câu đã bị bọn chúng lừa gạt . Nếu đến lúc đó mọi cạnh tr d ngạch làm đệ tử, bọn chúng tất nhiên ra tay giành giật chứ!
Phía bên kia, tại hậu viện của một tòa trạch đệ nào đó.
Đoạn Vân Chu một bên nhắm mắt đả tọa tu luyện, một bên suy tư về tình cảnh hiện tại của bọn họ.
Trơ mắt tiểu sư chơi đùa vô cùng vui vẻ, liền dập tắt luôn ý định cưỡng ép mang trở về.
nghĩ thầm, đợi đến khi vòng thi đấu cá nhân của T môn đại bỉ bắt đầu lại, tiểu sư lập tức sẽ đối chiến với Phương Trục Trần một lần nữa, áp lực khẳng định cũng lớn, xả hơi thư giãn như vậy cũng tốt, ở bên cạnh c chừng, cũng sẽ kh để tiểu sư chịu bất cứ thương tổn nào.
Đoạn Vân Chu ước chừng kế hoạch một chút, hiện tại cách thời ểm vòng đấu cá nhân của T môn đại bỉ diễn ra lại vẫn còn sáu ngày.
Một viên U Minh Châu lớn như vậy, vỡ vụn thành nhiều mảnh đến thế, dựa theo tính tình của tiểu sư , hẳn là chẳng kiên nhẫn để thu thập cho xong, xác suất cao là chơi đùa một chốc sẽ chán thôi, đến lúc đó đợi tiểu sư mỏi mệt , lại bình bình an an đưa đứa nhỏ trở về là được.
Sáng sớm hôm sau, Đoạn Vân Chu hít sâu một hơi, thổ nạp ra một ngụm trọc khí, liền tới tiền viện.
Chưa có bình luận nào cho chương này.