Sau Khi Xuyên Về Thập Niên 90 Thì Bị Bế Nhầm Nhầm
Chương 366: "
Cô niềm tin bản , dù cô cũng từng học qua Toán Olympic, hơn nữa còn mang tư duy sinh viên đại học. Chẳng qua tạm thời quen với tư duy giải đề bậc tiểu học, nên mới cảm thấy khó nhằn mà thôi. Chỉ cần rèn luyện tư duy giải đề một chút, tuyệt đối thành vấn đề. Cô tin chắc quá trình sẽ diễn nhanh thôi.
Gia Ngư rằng, bản Hoàng Nhạc kỳ quặc coi kẻ thù tưởng tượng.
Cô bé lôi bộ Rubik .
Cuộc thi Rubik tháng Tư, Tôn Yến Ni đăng ký cho cô bé . Gia Ngư cũng định đoạt giải, cô bé từng xem các chương trình thi Rubik tivi, những đứa trẻ đó cao thủ, tốc độ tay nhanh đến mức rõ quá trình thao tác.
Điều dùng tuổi tác thể bù đắp , mà cần thiên phú và thời gian luyện tập.
Gia Ngư cảm thấy thiên phú đủ xuất chúng, thời gian cũng nhiều như . Chẳng qua chỉ chơi cho vui, mang tính giải trí mà thôi.
Chịu ảnh hưởng cô bé, Trương Bằng và Thường Hân cũng mua Rubik về.
Mỗi ngày khi ba đứa trẻ làm xong bài tập, liền cùng chơi Rubik một lát.
nào cũng Gia Ngư thành đầu tiên.
Bạn thể thích: Tình Yêu Sét Đánh - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Trương Bằng : "Tớ kể với các bạn cùng lớp Gia Ngư sắp thi Rubik lấy giải !"
Thường Hân ghét nhất bé lấy Gia Ngư để khoác lác: " Gia Ngư lấy giải, chứ lấy giải !"
" bạn tớ mà. hạng nhất, cũng chính tớ hạng nhất." Trương Bằng cãi .
Gia Ngư : " , đừng bốc phét nữa. tớ lấy giải . Tớ chỉ chơi thôi. Các cũng thể đăng ký mà."
Trương Bằng ngạc nhiên: "A, tớ chơi dở thế cũng ?"
Gia Ngư đáp: "Đương nhiên , dù thì quan trọng tham gia. Lúc nào cũng xếp chót mà. Chúng lót đường cho khác, cũng coi như làm việc ."
Lâm Hướng Bắc đang chơi Rubik bên cạnh: "..."
Trương Bằng và Thường Hân về nhà quả nhiên cũng với lớn tham gia cuộc thi . Các bậc phụ tự nhiên vui mừng khi thấy con cái ý chí tiến thủ như . Lập tức hỏi thăm Tôn Yến Ni về những việc liên quan đến đăng ký.
Trương Bằng - cái loa phát thanh rêu rao chuyện trong lớp.
Còn huênh hoang rằng bản chắc chắn sẽ đoạt giải.
Hoàng Nhạc mới chuyện đăng ký lớp học thêm Toán Olympic với Hoàng Quốc Đống xong, tin , tim cô chùng xuống, đầu óc chút choáng váng.
Rốt cuộc Gia Ngư học bao nhiêu thứ ?
Hết hội họa, đến đàn piano, Toán Olympic, bây giờ còn tham gia cả cuộc thi Rubik gì nữa chứ!
Oái oăm , ngoại trừ Toán Olympic, những môn khác cô đều gì cả, cô vượt qua Gia Ngư, thì bắt buộc học từ đầu. Chẳng chiếm một chút lợi thế nào!
Lúc , Hoàng Nhạc nhớ chuyện kiếp bà ngoại đăng ký cho cô đủ loại lớp năng khiếu, cô lóc từ chối. Trong lòng lờ mờ cảm thấy chút hối hận. Chỉ cảm xúc , rốt cuộc vẫn sự cam tâm cô thế.
Nếu kiếp cô về nhà sớm hơn, tự nhiên sẽ nhận nền giáo d.ụ.c hơn. Sẽ hơn nhiều so với những lớp học thêm mà bà ngoại đăng ký cho.
Buổi tối về nhà, cô lấy tiền tiêu vặt mua Rubik, còn chuyện thi, cô dám nhắc tới. Cũng định nhắc tới.
Bởi vì cô bây giờ tham gia thi cũng chắc chắn giành giải. Cô học quá muộn . Nhất định sẽ theo kịp, chỉ thể lén lút học. Học giỏi mới đăng ký.
Độ khó Rubik vượt xa sức tưởng tượng cô , cả một buổi tối cô tìm bí quyết.
Hoàng Nhạc đ.â.m ăn thua đủ, mang luôn Rubik đến trường, cứ hễ cơ hội lôi nghiên cứu.
...
Thứ Bảy tuần đầu tiên tháng Tư, học xong lớp Toán Olympic, Tôn Yến Ni và Trần Mỹ Hà cùng lái xe đến đón Gia Ngư ngoài ăn trưa, nhân tiện dạo phố.
Ngay cả bộ đồ tập Tán thủ mà Gia Ngư cần dùng cho buổi học buổi chiều cũng mang theo luôn .
Gia Ngư trong xe, xoay Rubik hỏi: " ơi chuyện gì vui thế ạ? tự dưng ngoài ăn cơm?"
Tôn Yến Ni cẩn thận lái xe, : " và Trần con nghỉ phép xả một hôm. Con bằng lòng ăn cùng hai nào?"
Gia Ngư đáp: "Đó vinh hạnh con ạ."
Trần Mỹ Hà và Tôn Yến Ni đều bật .
Ba đến trung tâm thương mại ăn uống, đó dạo quanh một vòng. Hai mua quần áo, giày vớ mới cho Gia Ngư, nhân tiện mua thêm vài món kẹp tóc tinh xảo.
Tóc Gia Ngư mọc dài , hợp để tạo đủ kiểu tóc. Tôn Yến Ni tuy bận, vẫn đam mê mệt mỏi với việc làm điệu cho con gái. Giống như đang bù đắp thời gian trống vắng .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-xuyen-ve-thap-nien-90-thi-bi-be-nham-nham-vyzu/chuong-366.html.]
đó ba "vô tình" ngang qua một cửa hàng bán đàn piano. Tôn Yến Ni tỏ vẻ hứng thú bước trong.
"Hồi đó chiếc đàn piano Cục cưng nhà cũng mua ở đây, bây giờ nhiều mẫu mới quá. Đều thật đấy. mà bây giờ vẫn cây nào thì , Cục cưng , con học lâu như , con xem thử xem cây đàn nào thì ?"
Gia Ngư: "..."
Thật sự do cô bé quá thông minh, mà Yến Ni diễn kịch tệ quá mất, thế qua ngay mua đàn piano cho cô bé .
Cũng khả năng, ba đều mua xe cả , chắc mua cho cô bé thứ gì đó chăng?
Gia Ngư thầm nghĩ trong lòng, hề vạch trần. niềm bất ngờ, thì đương nhiên thể .
Haiz, đôi khi quá thông minh cũng , mất bao nhiêu sự bất ngờ. đối với Gia Ngư mà , việc cũng quan trọng đến thế, quan trọng tấm lòng ba .
Thế cô bé hào hứng bắt đầu lựa chọn.
Gia Ngư liếc mắt chiếc đàn dương cầm.
thấy cây đàn , Tôn Yến Ni thầm thở dài trong lòng, cây đàn khoan bàn đến giá cả, chỉ riêng cái diện tích nó chiếm chỗ thứ mà những gia đình bình thường thể dùng .
Ngôi nhà cô tuy nhỏ, vẫn chỗ để đặt cây đàn piano lớn như . Vẫn cùng Hướng Bắc cố gắng kiếm tiền, mua một căn nhà to hơn nữa!
May mà Gia Ngư cũng chỉ lướt qua mà thôi. Ngay lập tức gạt bỏ, đối với cô bé thì nó thực tế cho lắm.
Cô bé nghiêm túc loanh quanh một vòng, cây nào cũng thử âm thanh. Dáng vẻ trông chuyên nghiệp. Gia Ngư quả thực cũng đang dùng con mắt trong nghề để chọn đàn. đầu tiên mua đàn piano cô bé chỉ cân nhắc đến giá cả, bây giờ bảo cô bé đ.á.n.h giá, thì cô bé thật sự thể chất lượng âm thanh . Sự khác biệt tinh tế mỗi cây đàn, cô bé đều thể cảm nhận .
Điểm cũng khiến cô bé cảm thấy thú vị, kỳ diệu. Quả nhiên việc học bao giờ giới hạn.
Nhân viên bán hàng : "Đứa bé nhỏ xíu mà chọn đàn cơ đấy."
Tôn Yến Ni tự hào đáp: "Con bé học hai năm đấy ạ. Học với giáo sư đại học hẳn hoi."
dáng vẻ Gia Ngư, Trần Mỹ Hà cũng cảm thấy vô cùng hãnh diện. Cục cưng quả thực đổi nhiều, tiến bộ cũng lớn.
Đứa trẻ ngày xưa chỉ cửa nhà, giương mắt những bạn nhỏ khác chơi đùa, giờ đây hiểu nhiều thứ như .
Gia Ngư thử vài cây đàn trông ưng mắt, cuối cùng chỉ một cây chất âm cô bé khá thích: "Cây khá ạ."
Nhân viên bán hàng lập tức hùa theo, đứa bé tinh mắt, đôi tai thính nhạy. Cây đàn piano hàng nhập khẩu...
khi rời khỏi cửa hàng piano, Tôn Yến Ni viện cớ vệ sinh, chạy vội trong chốt đơn đặt hàng.
Nhân viên bán hàng lúc nãy cũng , đàn nhập khẩu đặt một tháng. Bởi vì giá thành cao, thông thường sẽ tích trữ sẵn hàng. quyết định làm quà sinh nhật cho Gia Ngư, thì chắc chắn đặt .
Cây đàn piano giá năm vạn tệ. Chiếc đàn cũ còn thể mang qua đổi lấy một khoản tiền khấu trừ.
Tôn Yến Ni nhớ chiếc đàn piano đầu tiên Gia Ngư giá tám ngàn tệ, hồi đó dù thế nào cũng thể mua nổi cây đàn năm vạn tệ .
Lúc rời , cô còn liếc chiếc đàn dương cầm một cái, sẽ một ngày, cô sẽ vì Cục cưng mà mang cây đàn đó về nhà.
khi đặt đàn xong, Tôn Yến Ni càng thêm động lực.
Vốn dĩ khi mua xe xong, cảm thấy bản và Hướng Bắc cũng thật sự khá , bây giờ phát hiện mục tiêu phấn đấu vẫn còn ở một nơi xa.
Cần kiếm tiền thì vẫn kiếm tiền.
Công việc làm ăn xưởng hiện nay cơ bản dựa những đơn hàng ngoại thương xuất khẩu nước ngoài do Tống Như Tinh khai phá, Tôn Yến Ni cảm thấy dự án cửa hàng nhượng quyền Ngư Bảo Bảo cũng nên bắt tay lập kế hoạch thôi.
Hiện tại cửa hàng Tưởng Lan chuẩn chính thức khai trương , chỉ cần cửa hàng Tưởng Lan khách, kinh doanh định, thì cô thể lập tức bắt đầu tiến hành kế hoạch quảng bá.
Gia Ngư làm xong bài tập, lúc đang xoay Rubik, tiện thể liếc qua bản kế hoạch mà Tôn Yến Ni soạn thảo.
Cơ bản đều những chiến dịch quảng bá về mảng quảng cáo, mục đích chính để duy trì danh tiếng thương hiệu.
Đây đương nhiên một hướng đắn, vẫn còn thiếu một điểm mấu chốt. Đó chính cảm giác gắn bó thuộc khách hàng.
Gia Ngư hỏi: " ơi, cửa tiệm Ngư Bảo Bảo nhà khách hàng VIP ạ?"
Tôn Yến Ni ngẩn : "Hả?"
"VIP, Very Important Person? Cô giáo lúc dạy tiếng thế ạ. vài cửa hàng sẽ nhóm khách VIP , cách phục vụ đối xử với khách hàng VIP cũng sẽ khác biệt."
Đừng bỏ lỡ: Bà Hoắc, Thân Phận Của Cô Đã Bị Lộ - Hoắc Vân Thành & Thư Tình, truyện cực cập nhật chương mới.
Gia Ngư thầm cảm thấy may mắn vì bây giờ học sinh lớp hai , học nhiều thứ hơn. Cuối cùng cần giả vờ ngây thơ để đưa lời khuyên nữa.
thể quang minh chính đại đưa suy nghĩ , cảm giác thật sự quá tuyệt!
Chưa có bình luận nào cho chương này.