Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Ly Hôn, Hoắc Tổng Truy Thê (Hoắc Minh Kiêu - Lục Vãn)

Chương 1035: Trước ăn em, sau ăn cơm

Chương trước Chương sau

nghĩ nhiều . Em chỉ gọi vài bạn tới cho vui thôi, Phó Đình Châu cũng là cùng Phó Niên. Ban đầu em đâu biết ta sẽ đến.”

Lục Vãn vừa nói xong đã bắt gặp ánh mắt Hoắc Minh Kiêu chăm chú dõi theo , trong mắt còn ánh lên ý cười.

em như thế làm gì? Em nói sai chỗ nào à?”

Hoắc Minh Kiêu khẽ lắc đầu, cởi áo khoác của , trực tiếp khoác lên vai cô:

“Em kh nói sai gì cả. Em chịu giải thích với , đã vui . Nhưng em còn chủ động đến tìm càng vui hơn.”

Ánh mắt rơi xuống hộp cơm trong tay cô, thấp giọng hỏi:

“Cái này… mang đến cho ?”

“Ừ. Đầu bếp làm nhiều quá ăn kh hết, em tiện tay mang cho ít đồ ăn thừa thôi.”

Thực chất, đó là phần cô đã chuẩn bị riêng cho từ trước. Nhưng Lục Vãn lại cố ý nói thành “đồ ăn thừa”, chỉ để bớt tự mãn.

Trong lòng Hoắc Minh Kiêu run lên một nhịp. phụ nữ này, rõ ràng ngoài miệng thì lạnh nhạt, vậy mà trong tim lại lo cho đến thế. Cảm giác ấm áp như ngọn lửa len lỏi, lan khắp lồng ngực.

“Vào trong . Ngoài này lạnh, coi chừng bị cảm.” nắm l tay cô, định dẫn vào văn phòng.

Lục Vãn cố ý trêu:

chẳng đang định về nhà ? Vậy nh , còn chờ gì nữa?”

Hoắc Minh Kiêu cười nhạt:

“Em đã đến , còn về làm gì? Kh về.”

Cái áo khoác trên cô vốn của , gió đêm thổi lạnh, Lục Vãn ngược lại lại lo bị nhiễm lạnh:

giữ l mà mặc, em kh .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-ly-hon-hoac-tong-truy-the-hoac-minh-kieu-luc-van/chuong-1035-truoc-an-em-sau-an-com.html.]

“Khoác vào , đừng bướng nữa.”

vẫn kiên quyết, vừa nói vừa nắm tay cô dẫn vào thang máy. Bên ngoài, tài xế ngơ ngác theovậy rốt cuộc tổng giám đốc còn về nhà nữa kh đây?

Văn phòng của Hoắc Minh Kiêu nằm ở tầng cao nhất, tầng thứ bảy mươi. Từ đây xuống, thể thu trọn gần nửa kinh đô phồn hoa vào tầm mắt: đèn đuốc rực rỡ, dòng xe cuồn cuộn, thành phố hoa lệ như thu nhỏ lại dưới chân.

Lục Vãn qu cửa sổ một vòng, lặng lẽ cảm nhận vị trí mà vẫn thường đứng.

Khi quay lại, cô th đã kéo ghế ra, dịu dàng nói:

“Ngồi xuống . Lạnh kh? chỉnh nhiệt độ ều hòa cao hơn chút nhé.”

Chiếc ghế đó vốn là chỗ ngồi độc nhất của tổng tài Hoắc thịngay cả Hoắc Bình Viễn, luôn dòm ngó vị trí của , cũng chưa từng ngồi được. Ấy thế mà giờ phút này, Hoắc Minh Kiêu lại thân tự kéo ghế, mời cô ngồi xuống.

Chỉ cần cô mở miệng, sẵn sàng đem toàn bộ cổ phần dưới tên chuyển nhượng cho cô, biến cô thành nữ chủ nhân thực sự của Hoắc thị.

“Em kh lạnh. ăn cơm .”

“Được.” Miệng thì đáp vậy, nhưng Hoắc Minh Kiêu lại cúi xuống, trực tiếp hôn lên môi cô.

Lục Vãn vẫn đang ngồi, tư thế này lại càng thuận tiện để cúi xuống chiếm l.

Ngón tay nâng nhẹ cằm cô, bắt buộc cô ngẩng mặt lên, vừa vặn để hôn được.

“Hoắc… Hoắc Minh Kiêu… làm gì vậy!”

đàn này dạo gần đây càng lúc càng to gan. Giữa văn phòng mà cũng kh thèm báo trước đã hôn cô!

Môi rời khỏi cô trong chốc lát, thấp giọng khàn khàn:

“Trước ăn em, sau ăn cơm.”

Nói xong, lại một lần nữa chiếm l đôi môi mềm mại , kh cho cô cơ hội phản bác.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...