Sau Ly Hôn, Hoắc Tổng Truy Thê (Hoắc Minh Kiêu - Lục Vãn)
Chương 1336: Mặt dày hơn cả tường thành
Cố Tương Tư đối diện ánh mắt Phong Viêm, chỉ cảm th ta như một oán phụ.
Cô vội thu ánh mắt lại, xuống sàn nhà nói:
“Em đâu tránh , em tránh làm gì chứ?”
“Thế mỗi lần tìm em, vừa th em liền chạy?” – Phong Viêm hỏi.
Cố Tương Tư đáp:
“Em chạy đâu, nếu em chạy thì giờ này còn thể đứng đây nói chuyện với em ?”
“Em…” – môi Phong Viêm mấp máy, như muốn nói thêm gì đó.
Th vậy, Lục Vãn mở miệng:
“Thôi, hai cứ từ từ nói chuyện , vào xem Hoắc Minh Tiêu một chút.”
Nói xong, cô chủ động nhường chỗ cho hai rời .
Chuyện tình cảm vốn kh ai thể xen vào, lựa chọn thế nào cũng là chuyện của Cố Tương Tư và Phong Viêm.
Trong hành lang giờ chỉ còn lại hai , Cố Tương Tư vẫn kh dám thẳng vào mắt Phong Viêm.
Cô nói:
“Nếu đến để thăm Hoắc Minh Tiêu, vậy em trước.”
Phong Viêm ngăn lại:
“ kh đến thăm ta, mà là đến tìm em.”
“Tìm em làm gì?” – Cố Tương Tư vẫn kh dám đối diện .
“Vì m hôm nay em luôn né tránh , đến cơ hội nói chuyện cũng kh . chỉ muốn nói chuyện với em thôi.”
“Giữa chúng ta gì để nói đâu, tránh ra!” – Cố Tương Tư toan rời , nhưng Phong Viêm vẫn bám theo.
nói:
“ lại kh gì để nói? Rõ ràng em đã cho ba tháng cơ mà.”
Cố Tương Tư đáp thẳng:
“Đã hơn nửa tháng trôi qua, em đối với vẫn kh cảm giác gì. Hiện tại kh , sau này cũng sẽ kh , đừng ôm mộng tưởng nữa!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-ly-hon-hoac-tong-truy-the-hoac-minh-kieu-luc-van/chuong-1336-mat-day-hon-ca-tuong-th.html.]
Phong Viêm quả quyết:
“Kh! sẽ kh từ bỏ. Em cũng kh ngày đầu quen , em biết rõ ưu ểm lớn nhất của chính là… mặt dày!”
Cố Tương Tư: “…”
Cô chưa từng th ai coi “mặt dày” là một ưu ểm cả.
“ cứ bám riết l em, em sẽ càng ghét hơn!” – cô nói.
Phong Viêm lại chẳng hề bận tâm:
“Thì trước kia chúng ta vốn là kẻ thù kh đội trời chung mà, khi đó em cũng đâu thích . tưởng em đã ghét đến tận cùng , nên em ghét thêm một chút, cũng chẳng để ý.”
Cố Tương Tư hoàn toàn cạn lời, kh biết nói gì tiếp.
Phong Viêm tiếp tục:
“ em vẫn còn để bụng chuyện hôm đó kh? Nếu em tức giận, em đ.á.n.h , mắng đều được.”
“Em kh giận, gì đáng để giận đâu.” – cô đáp gọn, cứ thế về phía trước.
Phong Viêm vội đuổi theo:
“ mời em ăn tối nhé?”
“ đưa em về nhà được kh?”
“Ngày mai em bận gì kh? nghe nói một bộ phim mới hay, chúng ta xem ?”
Phong Viêm ríu rít bên tai, khiến Cố Tương Tư kh chịu nổi nữa, cô bật thốt:
“Phong Viêm, thôi kh thì bảo!”
“Kh đâu.” – thản nhiên – “Chỉ cần em đồng ý, lập tức kh phiền em nữa. Cố Tương Tư, em cứ luôn giữ khoảng cách với , tránh né , chẳng lẽ là vì em sợ sẽ thích ?”
Cố Tương Tư lạnh lùng đáp:
“Kích tướng em cũng vô ích, em tuyệt đối sẽ kh thích .”
“Vậy thì cứ ăn với một bữa xem nào. Chỉ là bữa cơm thôi, kh uống rượu, cũng đâu ăn thịt . Hay là em sợ lại mất kiểm soát, sợ say ‘động lòng’ với ? Thật ra, em kh hề ghét đến thế đâu, chỉ là em kh chịu thừa nhận mà thôi.”
Cố Tương Tư: “…”
Trước đây cô còn tưởng Phong Viêm kh kiểu nhiều lời, nhưng bây giờ thì khác, mặt mũi ta đúng là càng lúc càng dày, dày hơn cả tường thành!
Chưa có bình luận nào cho chương này.