Sau Ly Hôn, Hoắc Tổng Truy Thê (Hoắc Minh Kiêu - Lục Vãn)
Chương 1394: Sao trông anh cứ như vừa làm chuyện mờ ám vậy?
Bận rộn cả một ngày, cuối cùng cũng coi như hoàn thành.
Cố Tương Tư cầm chuỗi hạt làm xong đưa cho Lục Vãn xem:
– Vãn Vãn, xem đẹp kh?
Lục Vãn gật đầu:
– Đẹp mà, ổn.
Cố Tương Tư hơi lo:
– nói xem, Phong Viêm thích kh? ta là kiểu đại thiếu gia, đồng hồ trên tay đều giá m chục triệu, liệu chê quà làm rẻ tiền, kh chịu đeo kh?
Lục Vãn nghiêm túc đáp:
– Kh đâu, Phong Viêm kh loại . Với lại, đây là tự tay làm, ta thể chê được. Nếu thật sự chê, thì chứng tỏ ta kh thật lòng thích , lúc đó đá luôn cho nh!
Cố Tương Tư bật cười:
– Đúng, ta mà dám kh thích, sẽ đập vỡ cái đầu ch.ó của ta!
Cô vô cùng cẩn thận, sau khi làm xong còn bỏ vào một chiếc hộp tinh xảo, cùng Lục Vãn rời .
Phong Viêm đã sớm n tin bảo cô đến nhà họ Hoắc cùng ăn tối. Vì thế, hai cùng nhau đến đó.
Vừa vào cửa, Cố Tương Tư liền qu kh th bóng dáng Phong Viêm đâu:
– Phong Viêm? Phong Viêm!
– thế? – Giọng từ trên lầu vọng xuống.
Cố Tương Tư ngẩng đầu, th đang xuống, tóc vẫn còn ướt:
– vừa đâu vậy, tr như vừa tắm xong thế?
Phong Viêm cười:
– Nóng quá nên tắm một cái. Em về à? Hôm nay chơi thế nào?
– Cũng vui lắm.
Bên bàn ăn đã bày sẵn đồ ăn, Hoắc Minh Kiêu tháo tạp dề bước ra:
– Về thì ngồi ăn thôi.
– Vâng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-ly-hon-hoac-tong-truy-the-hoac-minh-kieu-luc-van/chuong-1394--trong--cu-nhu-vua-lam-chuyen-mo-am-vay.html.]
Lục Vãn kéo Cố Tương Tư rửa tay, sau đó cả bọn mới ngồi xuống.
Phong Viêm ngồi cạnh Cố Tương Tư, bộ dạng chút khẩn trương.
Cố Tương Tư liếc :
– làm gì mà cứ như tật giật thế?
– Ai nói chứ, chẳng làm gì cả, đừng nói bậy! – Phong Viêm vội phủ nhận.
– Thôi được, hôm nay tâm trạng chị đây tốt, kh chấp với . – Cố Tương Tư hừ một tiếng, giấu chiếc hộp quà, định ăn xong mới đưa.
Phong Viêm tò mò:
– Tâm trạng tốt thế là do hai làm gì vậy?
– Bí mật! – Cố Tương Tư cười thần bí.
Phong Viêm hơi cảnh giác, nhưng lại nghĩ chắc c kh chuyện linh tinh, vì Lục Vãn tuyệt đối kh loại đó.
– Ăn thôi nào. – Lục Vãn lên tiếng.
Bữa cơm hôm nay phong phú. sơ qua tưởng tất cả đều do một nấu, nhưng kỹ thì vẫn vài món hơi khác biệt.
Phong Viêm nh chóng gắp cho Cố Tương Tư:
– Nào, nếm thử cái này… thử thêm cái này nữa!
Những món gắp đều là tự tay nấu. Hôm nay cố tình đến học Hoắc Minh Kiêu, mà tự th cũng khiếu. Lần đầu xuống bếp đã làm được vậy, đúng là thiên tài!
vô cùng đắc ý với “tác phẩm” của . Nhưng vừa ăn thử, Cố Tương Tư liền nhăn mày:
– Cái này… lại khó nuốt thế?
Mùi vị kỳ lạ, chẳng biết cho cái gì vào, nói chung lạ.
Phong Viêm tự gắp một miếng, cảm th cũng bình thường:
– Rõ ngon mà? khi vị giác của em vấn đề .
– vấn đề là vấn đề ở ! – Cố Tương Tư trừng mắt.
Lục Vãn lúc này cũng gắp thử:
– Để nếm xem.
Phong Viêm lập tức cô đầy mong chờ, như thể chỉ cần Lục Vãn nói “ngon” thì coi như đã thành c:
– Thế nào, chị Lục, hương vị cũng kh tệ chứ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.