Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Ly Hôn, Hoắc Tổng Truy Thê (Hoắc Minh Kiêu - Lục Vãn)

Chương 163: Tôi bắt nạt người sao?

Chương trước Chương sau

“Con nói gì thế, dù con ở bên ngoài nhiều năm, thì Lục gia vẫn là nhà của con. Con muốn về lúc nào cũng được. Ba làm cha, tất nhiên hoan nghênh.”

Trên mặt Lục Thiên Minh đầy nụ cười giả tạo, diễn xuất tốt.

Lục Vãn nhàn nhạt nói:

“Nhưng hình như trong nhà này, còn chẳng nổi một căn phòng kh?”

nhớ lúc Lục Ninh theo mẹ kẻ làm tiểu tam bước vào Lục gia, liền nhắm ngay phòng , còn đuổi ra ở phòng hầu, vậy kh?”

“Giờ về, cũng định để tiếp tục ở phòng hầu à?” – Lục Vãn hỏi thẳng.

Lục Thiên Minh theo bản năng liếc Hoắc Minh Kiêu, vừa th sắc mặt lạnh lùng của , lập tức sợ đến mức kh dám thốt nửa lời.

Dù Hoắc Minh Kiêu chưa mở miệng, nhưng rõ ràng đang đứng về phía Lục Vãn.

Lục Thiên Minh vội vàng nói:

“Kh dám, kh dám. Nhà còn nhiều phòng, con thích phòng nào thì cứ chọn.”

Lục Vãn gật đầu, quay sang Lục Ninh:

“Tùy chọn à? Vậy thì vốn kh quen ở phòng khác. Hay là trả lại phòng của . chiếm phòng bao lâu nay, thì dọn sang ở phòng hầu nhé, cô th thế nào?”

Lục Vãn cười híp mắt, vẻ ngoài vô hại, khiến Lục Ninh tức ên:

“Lục Vãn, cô đừng quá đáng!”

Từ lâu cô ta đã chướng mắt Lục Vãn, giờ Lục Vãn còn muốn đẩy cô ta vào phòng hầu?

Cô ta là tiểu thư Lục gia, thể chịu được!

quá đáng ?” – Lục Vãn vô tội sang Lục Thiên Minh – “Ông là cha cô ta, vậy nói , bắt nạt cô ta kh?”

“Kh, kh .” – Lục Thiên Minh vội lắc đầu, nói tiếp: – “Ba gọi ện ngay về nhà, bảo làm thu dọn lại phòng cho con.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-ly-hon-hoac-tong-truy-the-hoac-minh-kieu-luc-van/chuong-163-toi-bat-nat-nguoi-.html.]

“Ba!” – Lục Ninh tức tối, chỉ thẳng vào Lục Vãn: – “Ba rõ ràng biết cô ta cố tình! Cho dù dọn dẹp, cô ta cũng sẽ kh vào ở. Cô ta chỉ muốn trả thù con, cố ý làm con mất mặt. ba thể dung túng cô ta như vậy!”

Lục Vãn nghe xong liền gật đầu:

“Đúng, quả thực sẽ kh ở.”

“Ba nghe chưa!” – Lục Ninh tức đến nghiến răng – “Cô ta vốn kh định ở, thế thì còn dọn dẹp?”

Ánh mắt Lục Vãn hờ hững:

kh vào ở, nhưng thể nuôi chó mà. Phòng đó hợp để nuôi chó, chẳng cần dọn dẹp nhiều. Giường hiện tại để làm ổ cho chó, đồ đạc trong phòng cũng thể làm đồ chơi cho nó.”

“Lục Vãn! Cô mắng ai đ!” – Lục Ninh chịu hết nổi, giơ tay định tát cô.

“Dừng tay!” – Lục Thiên Minh vội ngăn lại.

“Ba!” – Lục Ninh ấm ức vô cùng – “Ba vừa nghe th đó! Cô ta mắng con là chó, nói phòng con ở là ổ chó!”

Lục Vãn mỉm cười:

“Kh ngờ cô cũng th minh đ, hiểu ra nh thế. còn tưởng cô kh nghe ra được cơ. Nhưng mà xin lỗi nhé, phòng đó giờ đã là phòng dành cho chó , cô… kh tư cách ở.”

Trong lòng Lục Ninh càng giận dữ. Bảo cô ta là chó thì thôi , giờ còn nói ngay cả chó cũng hơn cô ta?

Chỗ chó được vào, cô ta lại kh xứng bước chân.

Lục Ninh kh nhịn nổi nữa, x lên định xé nát miệng Lục Vãn.

Thế nhưng còn chưa kịp chạm vào, Lục Vãn đã giơ chân đá thẳng, hất văng cô ta ra xa.

Lục Ninh ngã sõng soài trên đất, vô cùng chật vật.

Lục Vãn thản nhiên mở miệng:

“Xin lỗi nhé, vừa cứ tưởng một con ch.ó dại lao tới cắn, nên theo phản xạ giơ chân lên thôi. Cô kh chứ?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...