Sau Ly Hôn, Hoắc Tổng Truy Thê (Hoắc Minh Kiêu - Lục Vãn)
Chương 414: Cô ta đã hoàn toàn phát điên
Hoắc Minh Kiêu nh chóng trở lại nơi Hạ Uyển Nhu đang ở.
Vừa bước đến cửa, đã nghe th tiếng Tiểu Bảo khóc nức nở vọng ra.
“Tiểu Bảo!” – khẽ gọi.
Tiểu Bảo vừa nghe th giọng nói quen thuộc liền òa khóc chạy nhào vào lòng :
“Nhị thúc… Nhị thúc ơi… bế con…”
Hoắc Minh Kiêu ôm l bé, giọng nhẹ nhàng mà đầy lo lắng:
“Nói cho nhị thúc biết, còn chỗ nào th kh thoải mái kh?”
Tiểu Bảo lắc đầu:
“Kh ạ… chỉ là… mẹ…”
bé kh biết diễn tả cảm giác thế nào – chỉ th mẹ như biến thành xa lạ, ánh mắt lạnh lẽo, hành động đáng sợ.
Và cảm nhận được rõ… mẹ vừa định g.i.ế.c .
“Kh nữa .” – Hoắc Minh Kiêu vỗ về lưng bé.
“Mẹ sẽ kh làm hại con đâu.”
Tiểu Bảo gật đầu khẽ khàng:
“Vâng…”
Ở bên một lúc cho đến khi tinh thần ổn định hơn, Hoắc Minh Kiêu mới nhẹ nhàng đặt xuống:
“Tiểu Bảo chơi một một lát nhé, nhị thúc chuyện cần nói với mẹ.”
Nhưng vừa quay thì bàn tay nhỏ bé đã giữ chặt l ngón tay .
Đôi mắt long l ánh lệ ngước lên đầy cầu khẩn.
“Nhị thúc… đừng giận mẹ cháu, mẹ cũng khổ lắm… nhị thúc đừng cãi nhau với mẹ nữa… được kh ạ?”
Trong từng câu chữ non nớt , là sự che chở và yêu thương chân thành dành cho Hạ Uyển Nhu.
Một đứa trẻ ngoan ngoãn như thế… vì cô ta lại kh biết trân quý?
Hoắc Minh Kiêu khẽ thở dài.
“Tiểu Bảo… đây là chuyện của lớn.
lớn sẽ cách giải quyết của lớn.
Con muốn về sống với nhị thúc một thời gian kh?”
bé nghe vậy, ánh mắt sáng lên, nhưng lại chần chừ:
“Nhưng… nếu con … mẹ sẽ ở một … mẹ sẽ buồn lắm…
Hay là… đưa mẹ cùng nha nhị thúc?”
Hoắc Minh Kiêu xoa đầu , khẽ cười buồn:
“Kh được đâu… mẹ việc của mẹ.
Nhị thúc nhớ Tiểu Bảo quá nên muốn được ở cùng một hôm.
được kh?”
Tiểu Bảo suy nghĩ một lúc gật đầu:
“Vậy… được ạ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-ly-hon-hoac-tong-truy-the-hoac-minh-kieu-luc-van/chuong-414-co-ta-da-hoan-toan-phat-dien.html.]
Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho Tiểu Bảo, Hoắc Minh Kiêu mới tìm Hạ Uyển Nhu.
Cô ta vẫn đang loay hoay với khuôn mặt bị tổn thương, hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của Tiểu Bảo.
Đối với cô, gương mặt này là tất cả.
Nếu kh thể phục hồi như cũ… cô biết sống thế nào?
Cô là minh tinh, là tình trong mộng của bao kẻ.
Cô kh giống những phụ nữ tầm thường ngoài kia.
“Hạ Uyển Nhu.” – Giọng Hoắc Minh Kiêu vang lên, trầm thấp mà lạnh lùng.
Cô ta lập tức đứng bật dậy, vẻ mặt mừng rỡ như đứa trẻ được kẹo:
“Minh Kiêu! về …
… lo cho em đúng kh?
Cho nên quay lại tìm em…”
Nhưng lời nói của như gió lạnh buốt xuyên tim cô:
“Tại em lại làm thế với Tiểu Bảo?
Thằng bé mới ba tuổi…
Em quên lúc nó sinh ra yếu ớt đến mức nào, suýt nữa kh giữ được mạng à?”
Ánh mắt cô tràn đầy thất vọng.
Tiểu Bảo là con ruột cô ta, vậy mà cô cũng dám ra tay như vậy ?
Nụ cười trên môi Hạ Uyển Nhu cứng đờ.
Thì ra… quay lại, chỉ vì đứa con đó.
“Con thì ?
g.i.ế.c nó đâu.
Hơn nữa, là con thì muốn làm gì chẳng được.
l tư cách gì mà xen vào?”
Hạ Uyển Nhu giờ đây đã thực sự phát ên.
Hoắc Minh Kiêu cô bằng ánh mắt vừa xa lạ vừa lạnh lẽo.
phụ nữ trước mặt – tàn nhẫn đến mức đáng sợ.
“ sẽ đưa Tiểu Bảo .
Nếu sau này cô muốn gặp nó, hãy liên hệ với .”
Để Tiểu Bảo ở lại với cô ta quá nguy hiểm.
Kh ai dám đảm bảo rằng chuyện này sẽ kh lặp lại lần nữa.
Lần này là may mắn, lỡ như lần sau cô ta thật sự ra tay… thì ?
Tiểu Bảo là đứa con duy nhất của đại ca.
bảo vệ đứa bé bằng mọi giá.
Trước kia, vì nghĩ thằng bé còn nhỏ, cần mẹ bên cạnh, nên mới nhượng bộ để Hạ Uyển Nhu nuôi nó.
Nhưng bây giờ, cô ta… đã chẳng còn đủ tỉnh táo để làm mẹ.
Tiếp tục sống trong môi trường này, chính cũng lo… tâm lý Tiểu Bảo sẽ bị ảnh hưởng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.