Sau Ly Hôn, Hoắc Tổng Truy Thê (Hoắc Minh Kiêu - Lục Vãn)
Chương 645: Nhìn rõ bộ mặt thật của Bạch Cẩn Xuyên
Bạch Cẩn Xuyên làm thể chịu thừa nhận lỗi với Lục Vãn? Cô ta chỉ chằm chằm vào Lục Vãn, tức giận nói: “Lục Vãn, chính cô mới là kẻ lừa dối , cô cố tình giăng bẫy!”
Lục Vãn mỉm cười lạnh lùng: “Mọi đều chứng kiến hết , lừa cô chỗ nào?”
“Cô tự tay cầm l tay bóp hai cái, sau đó giả vờ ngất để l lòng thương cảm. chỉ nói mời cô uống một ly trà thôi, cô kh tin là trà, thì trách ai được?”
“Từ đầu đến cuối chỉ nói mời cô uống trà, chưa từng nói gì khác. Bao nhiêu chứng kiến hết, ai nói dối được kh?”
Mọi đều là nhân chứng từ đầu đến cuối, dù muốn bênh vực Bạch Cẩn Xuyên cũng kh thể mở miệng nói lời kh thật.
khác lên tiếng: “Đúng vậy, cô chỉ mời cô uống trà thôi, cô tự làm quá mọi chuyện lên.”
“ ta từ đầu đến cuối là cô ta gây chuyện, vu cáo khác g.i.ế.c . Kết quả là chẳng chứng cứ gì, chỉ nói su. Ban đầu còn cảm th thương cô ta, giờ xem hành động giả ngất những trò vừa , thật khiến ta ghê tởm!”
“ đó, đặt vào vị trí cô gái bị vu oan, thật quá đáng khi bị ta hắt vào mặt bùn nhơ như vậy. Cô chỉ đang tự minh oan thôi, vậy mà lại bị đối xử như thế.”
“Hơn nữa, bà chủ AN nói đúng, nếu cô ta thực sự làm chuyện gì đó, kh báo cảnh sát mà lại đến chỗ này gây chuyện? Cảnh sát kh bắt, chứng tỏ cô ta chẳng phạm pháp gì. Mọi đừng để kẻ tự nhận là nạn nhân này lừa gạt.”
Tất cả mọi đều tỉnh táo, một phát đã nhận ra Bạch Cẩn Xuyên giả dối, giả bộ đến mức khó chịu.
Bị nhiều chỉ mặt gọi tên, Bạch Cẩn Xuyên kh còn ểm tựa nào, lúc này chẳng nói được lời nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-ly-hon-hoac-tong-truy-the-hoac-minh-kieu-luc-van/chuong-645-nhin-ro-bo-mat-that-cua-bach-can-xuyen.html.]
thể vậy? mọi đều đứng về phía Lục Vãn, chỉ trích cô ta?
Tại ở bệnh viện, trên mạng hay ngay cả ngoài đời, mọi đều bênh vực Lục Vãn, chẳng ai nghĩ cô mới là chịu tổn thương nhất?
những ánh mắt chỉ trích, lòng Bạch Cẩn Xuyên trào dâng cơn giận dữ.
“Các l tư cách gì mà chỉ trích ? Là bố mẹ mất chứ kh bố mẹ các ! Nếu bố mẹ các chết, liệu các còn thể bình tĩnh được như vậy ?”
“Các đ như vậy, chỉ là một cô gái bình thường. Các chỉ biết mắng chửi để thỏa mãn cảm giác thành tựu của thôi. Các đều là kẻ g.i.ế.c ! Nếu lúc nào đó tự vẫn, thì tất cả các đều chịu trách nhiệm!”
Bạch Cẩn Xuyên hét lên một tràng, ngoài đội quân mua chuộc bên cô ta, chẳng ai muốn đứng về phía cô nữa.
e dè cô: “Cô ta chắc bị thần kinh , rõ ràng là cô ta qu phá ta, bị phát hiện , giờ lại ên cuồng la hét ở đây.”
“ cũng hiểu cảm giác của vị bác sĩ này . Đây chắc là giẫm ‘chó cứt’, mà cứ mãi kh thoát ra được. Chuyện gì đến cũng đến, chẳng liên quan gì đến chúng ta mà cô ta lại nói chuyện tự sát, chắc là vì kịch bản của cô ta chưa được như ý, thật nực cười.”
“ đã báo cảnh sát . Cô ta đang đe dọa chúng ta đ. Chính cô ta gọi chúng ta đến, giờ lại nói nếu cô ta tự sát thì tất cả đều trách nhiệm. chịu kh nổi trách nhiệm lớn đến thế, để cảnh sát giải quyết .”
Bạch Cẩn Xuyên kh ngờ mọi chuyện lại ra n nỗi này, giờ cô ta kh dám xin lỗi Lục Vãn, chỉ muốn chạy cho nh.
Nhưng hiện giờ, Lục Vãn kh giữ cô ta lại, mà những qua đường khác thì .
“Cô định làm gì vậy? Cảnh sát còn chưa đến, nếu cô tự sát thì chúng chịu trách nhiệm kh nổi đâu. Tốt hơn hết là ở lại đây chờ cảnh sát đến.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.