Sau Ly Hôn, Hoắc Tổng Truy Thê (Hoắc Minh Kiêu - Lục Vãn)
Chương 710: Lục Vãn và phép màu cùng tồn tại
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, nửa tiếng đồng hồ nh quá vậy!
“Bác sĩ Lục, đứa trẻ này cũng sắp kh chịu nổi , giờ làm ?” các bác sĩ khác Lục Vãn với ánh mắt bất lực.
Lục Vãn đáp: “ sẽ nghĩ cách cứu, sẽ trực tiếp cấp cứu, các hãy hỏi xem quả thận bây giờ ở đâu !”
Ngay lập tức, các bác sĩ liên hệ với Hoắc Minh Kiêu, hỏi thăm tốc độ vận chuyển quả thận và báo rằng Tiểu Bảo thể kh giữ được mạng.
“Chúng đã cố hết sức , quả thận đang trên đường tới, đã hạ cánh !”
Hoắc Minh Kiêu sốt ruột hơn bất kỳ ai, mới vừa xuống máy bay, nhưng đoạn đường từ sân bay về bệnh viện vẻ đang bị tắc nghẽn.
“Ông Hoắc, chúng cũng đã làm hết sức, giờ chỉ còn dựa vào bác sĩ Lục và phép màu thôi.”
Nếu kh phép màu xảy ra, lẽ bé thật sự kh qua được.
Dù bác sĩ Lục đã cố gắng hết sức, thời gian kéo dài đã quá lâu, chẳng chút hi vọng nào ló dạng.
Bác sĩ cũng chỉ là con , đang chạy đua với tử thần, chứ kh thần thánh, kh thể đảm bảo chắc c cứu sống ai được.
bé khi đến viện đã bị thương nặng, vô cùng yếu ớt, họ đã giữ được một đêm, trời đã sáng, thời gian trôi qua gần tám chín tiếng, tất cả đã làm hết sức.
Nhưng Lục Vãn vẫn kh ngừng cấp cứu, cố gắng bằng mọi giá để giữ l mạng sống cho Tiểu Bảo.
Cô đã hứa với Hoắc Minh Kiêu, nhất định sẽ đưa Tiểu Bảo trở về bình an, cô đã nói sẽ cứu được bé, sẽ làm cho an toàn.
“Tiểu Bảo, cố gắng thêm chút nữa, thêm chút nữa thôi nhé!”
Các bác sĩ khác sang, cũng chỉ biết lặng lẽ theo dõi, lúc này chẳng thể làm gì thêm.
Mười phút trôi qua đó đã là một phép màu, bác sĩ Lục đã giúp kéo dài thêm mạng sống cho đứa trẻ tận mười phút, thật sự đáng khen ngợi.
Bất kỳ ai trong số họ cũng thể kh làm được ều này, nhưng bác sĩ Lục đã biến phép màu thành sự thật ngay trước mắt họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-ly-hon-hoac-tong-truy-the-hoac-minh-kieu-luc-van/chuong-710-luc-van-va-phep-mau-cung-ton-tai.html.]
Hai mươi phút trôi qua, bé vẫn còn sống.
Ba mươi phút, bốn mươi phút, năm mươi phút...
Gần một tiếng đồng hồ sau, cánh cửa phòng mổ mới mở ra: “Quả thận đã tới!”
Mọi đều thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng đã đợi được, thật sự đã đợi được!
Kh biết vì bé này quá may mắn, đúng lúc gặp được bác sĩ Lục.
Nếu kh cô ở đây, họ chắc c kh thể giành giật được thời gian quý giá này từ tay tử thần.
Thật sự thán phục tài năng của bác sĩ Lục, họ kh khỏi trầm trồ.
“Mang vào đây!” Lục Vãn đã làm hết sức , may mà quả thận đến kịp thời, may mà kh bị chậm trễ.
Nếu đến muộn thêm chút nữa, ngay cả cô cũng bất lực.
Lục Vãn tiếp tục tiến hành phẫu thuật thay thận, ca mổ này kh ngắn, gần ba tiếng đồng hồ đã trôi qua. Bây giờ đã là buổi trưa, khoảng 12 giờ.
Cô đã thức gần ba mươi tiếng đồng hồ, làm việc xuyên đêm, kh hề nghỉ ngơi, liên tục trong một ca mổ kéo dài.
Khi ra khỏi phòng mổ, Lục Vãn suýt nữa kiệt sức.
Nhưng may thay, Tiểu Bảo đã được cứu sống, vẫn còn thở, vẫn còn sống!
Cứu được một mạng sống đang tràn đầy sinh khí, dù bản thân mệt mỏi thế nào cô cũng kh hề oán trách.
Lục Vãn vui, cô đã kéo Tiểu Bảo trở lại từ tay tử thần.
Tiểu Bảo cũng thật kiên cường, câu cổ nhân bên C Quốc rằng: “Đại nạn bất tử, tất hữu hậu phúc” – nghĩa là sau khi trải qua đại nạn kh chết, chắc c sẽ phúc báo về sau.
Vận may và phúc lộc của Tiểu Bảo vẫn đang ở phía trước, những ngày tháng tươi đẹp đang chờ đợi , chắc c sẽ thuận buồm xuôi gió.
Chưa có bình luận nào cho chương này.