Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Ly Hôn Ông Chủ Theo Vợ Vừa Khóc Vừa Quỳ - Phó Tư Yến & Minh Khê

Chương 109: Một khắc hoảng loạn

Chương trước Chương sau

Từng cú đá vô tội vạ đạp lên Tô Niệm, cô ôm đầu chịu trận, bốn năm cái chân cùng lúc x tới, cứ chỗ nào th là đá, kh bất kỳ quy tắc nào.

Trên lưng, bụng, tay, kh chỗ nào thoát được.

Tóc bị túm chặt, cả cô bị đè xuống đất kh thể gượng dậy, trong miệng toàn là vị t của m.á.u tươi, đau đến mức nội tạng như muốn vỡ tung, một ngụm m.á.u trào ra, cô phun mạnh xuống nền nhà.

Những cú đ.ấ.m cú đá đó như bầy thú hoang khát máu, th m.á.u lại càng hưng phấn, xuống tay càng nặng hơn.

Tô Niệm cuộn tròn dưới đất, nghiến chặt răng kh chịu bật ra tiếng nào.

Cô kh khỏi nhớ lại hôm qua còn đang cười nhạo khác là tiểu tam ngang ngược trong tiệc rượu, vậy mà hôm nay đã trở thành tiểu tam bị hô đánh .

Lại còn là loại ti tiện nhất. Ngay cả bản thân cô cũng th ghê tởm chính .

Cô kh thoát khỏi Lục Cảnh Hành, thì cũng chấp nhận sự sỉ nhục do ta mang lại.

một khoảnh khắc, cô thực sự nghĩ: nếu c.h.ế.t thì tốt quá, c.h.ế.t thì kh cần mang xiềng xích, còn hạnh phúc hơn là sống.

Kh biết ai đó đã kéo hai tay cô đang ôm đầu ra, lộ mặt cô dưới ánh sáng, giơ ện thoại chụp lại cảnh tượng cô trần truồng bị đánh.

Cuối cùng, Tô Niệm cũng th rõ ánh mắt chán ghét của những đó và cả Trần Kiều đang đứng phía sau, trong tay còn cầm một tấm thẻ phòng sáng lấp lánh.

Chớp mắt, sắc mặt cô trắng bệch như tro tàn, trái tim như rơi thẳng vào hầm băng sâu thẳm.

Còn ều gì mà kh hiểu nữa?

Tấm thẻ phòng đó là Lục Cảnh Hành đưa cô. Hóa ra, đây là cách ta trút giận lên cô.

ta chính là muốn sỉ nhục cô như vậy. “Bốp!”

Kh biết ai cầm một chiếc bình hoa đập mạnh lên cô, tiếng vỡ vang dội, mảnh sứ văng tung tóe đầy sàn.

Ngay lập tức, khuôn mặt xinh đẹp của Tô Niệm bị rạch một đường dài bởi mảnh vỡ, m.á.u trào ra từ cả vai lẫn mặt.

Cảnh tượng đó khiến cả căn phòng c.h.ế.t lặng.

Mọi về phía đã đập bình hoa, đó cũng sững sờ: “… kh kh biết tại lại cầm cái đó…”

Cơn đau dồn dập khiến Tô Niệm phản ứng chậm lại, cô ngơ ngác ngồi dậy, đưa tay sờ lên mặt đầy máu, tươi mới, nóng hổi…

Đau lắm.

Thật sự đau. “Aaaa!”

Kh biết ai hét lên, đẩy cầm bình hoa một cái: “Cô muốn g.i.ế.c à?!”

Đúng lúc đó, đám đ bị xô ra.

Một dáng cao lớn sải bước vào, trong cơn choáng váng, Tô Niệm th đôi mắt sâu thẳm và đôi môi mím chặt của đàn .

Cô, nửa khuôn mặt bê bết máu, bỗng khẽ cười.

Nhưng nụ cười kéo theo vết thương rách ra, khiến cả gương mặt cô méo mó vì đau.

Từng chữ, từng chữ, cô nghiến răng đầy đau đớn mà hỏi: “Lục Cảnh Hành, tại lại đối xử với như vậy?”

Cô chưa từng làm gì lỗi với , cớ gì đối xử tàn nhẫn như thế?

Đau đớn dày vò rút cạn chút ý thức cuối cùng, Tô Niệm khẽ nhắm mắt, ngã gục.

Lục Cảnh Hành lao tới ôm l cô, mùi m.á.u t nồng nặc trong kh khí, trong tay như bị nhúng trong máu.

Sắc đỏ nhuộm cả bộ vest đắt tiền của .

Lưng chưa từng bị khuất phục, thế mà giờ phút này lại mềm nhũn, như thể ngàn cân đè lên khiến kh thể đứng vững.

cởi áo khoác, quấn l cô, bế thẳng lên, một cước đá văng phụ nữ c trước mặt.

đó bị đá đến phun m.á.u miệng, vừa định khóc thì ánh mắt sắc lạnh như lưỡi d.a.o của Lục Cảnh Hành khiến cô nghẹn lời, sợ đến mức im bặt.

Trần Kiều mặt trắng bệch: “Cảnh Hành… kh liên quan đến em, em kh biết họ sẽ làm vậy đâu… em sợ lắm…”

Lục Cảnh Hành lạnh lùng phun ra hai chữ: “Tránh ra.” Chớp mắt, Trần Kiều tái mặt như gi!

bế Tô Niệm xuống bãi đỗ xe ngầm, đặt cô lên ghế phụ, gương mặt kh còn sức sống của cô, bèn bóp mạnh nhân trung, giọng gấp gáp:

“Tô Niệm! Tỉnh lại ! Cố lên, đưa cô đến bệnh viện!” Tô Niệm tựa vào ghế, mềm nhũn kh phản ứng gì.

Đồng tử Lục Cảnh Hành co rút, trong lòng bất chợt nổi lên một cơn hoảng loạn, lao nh như bay đến bệnh viện.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tại bệnh viện

Tô Niệm nằm trên bàn mổ, ý thức dần tỉnh lại.

Thuốc tê chưa phát huy tác dụng, cô cảm nhận rõ ràng từng lần bác sĩ dùng kẹp gắp mảnh sứ ra khỏi vết thương.

Mỗi lần gắp, như xé rách cả nội tạng, đau đến tận xương tủy.

Cô kh nói nổi lời, lúc lạnh lúc nóng, mồ hôi lạnh trên trán rơi tí tách xuống vết thương, mặn chát khiến cô siết chặt bàn tay.

Tấm lưng trắng mịn giờ bị rạch vô số đường, nữ bác sĩ cũng là phụ nữ, ánh mắt hiện rõ sự thương xót.

Tệ nhất vẫn là khuôn mặt kia vết rách kéo từ gò má đến tận thái dương, khả năng cao sẽ để lại sẹo.

Thuốc tê cuối cùng cũng tác dụng, ý thức của Tô Niệm mơ mơ hồ hồ, như trở về mùa hè năm

Khi đó, cô vẫn là c chúa nhỏ được cha mẹ nâng niu trong lòng bàn tay, bạn thân tốt, thiếu niên yêu cô say đắm.

thiếu niên , chỉ cần cô một cái là đỏ mặt, hôn một cái là ngại ngùng... giờ đã kh còn nữa .

Khi được đẩy ra khỏi phòng mổ, thuốc vẫn còn tác dụng, Tô Niệm ngủ yên, nửa khuôn mặt trái được băng kín.

Gương mặt cô nhỏ n, tấm băng gần như che kín phân nửa khuôn mặt, tr vô cùng đáng sợ.

Lục Cảnh Hành hỏi bác sĩ:

“Mặt cô để lại sẹo kh?”

Nữ bác sĩ , ánh mắt lộ rõ sự khinh thường.

Quả nhiên đàn chỉ dùng nửa thân dưới để nghĩ. Bệnh nhân này lưng và tay bị thương còn nặng hơn cả mặt.

“Với tình trạng hiện tại, thể sẽ để lại sẹo. Nhưng ều quan trọng hơn là tâm lý bệnh nhân cũng cần được chăm sóc.”

Bà nhắc nhở .

Nếu kh bệnh viện dặn trước, bà đã gọi cảnh sát . những vết thương này, đâu giống tai nạn, rõ ràng là bị đánh.

Nửa đêm

Tác dụng thuốc tê hết, Tô Niệm chưa tỉnh hẳn, chỉ rên rỉ: “Mẹ ơi… đau quá… con đau lắm…”

Lục Cảnh Hành bị tiếng gọi làm thức giấc, vội tới xem.

Tô Niệm cuộn , nhíu mày, mặt đầy nước mắt, lẩm bẩm kh rõ tiếng.

gọi bác sĩ, bác sĩ lắc đầu:

“Chỉ thể dùng thuốc giảm đau, nhưng sẽ ảnh hưởng tới cơ thể, kh khuyến khích.”

để bác sĩ , trèo lên giường, nhẹ nhàng vuốt tóc cô, muốn nói gì đó nhưng lại chẳng biết nên mở miệng ra .

Đã bao nhiêu năm kh dỗ dành ai nữa .

Trước kia, khi còn yêu Tô Niệm, cô cũng kh thích làm nũng, càng chưa từng đòi dỗ.

Về sau, đời đảo lộn, đàn bà đều tránh xa , cũng chẳng muốn dỗ ai.

Nhưng giờ phút này, Tô Niệm nằm đó kh còn gai góc, yếu đuối đến đáng thương, khiến trong lòng lại dâng lên một chút xót xa.

ôm cô vào lòng, như quay về những ngày mới gặp nhau khi Tô Niệm đầy đặn quyến rũ như trái đào chín mọng, khiến ta kh thể rời mắt.

Còn bây giờ, chỉ còn lại da bọc xương. Rốt cuộc từ khi nào cô đã gầy đến mức mất cả hình dáng xưa?

Nghĩ ngợi, lúc nào kh hay.

Lần đầu tiên hai nằm chung giường, kh vì hoan ái, mà chỉ đơn thuần là ngủ.

Trời vừa hửng sáng

Lục Cảnh Hành chợt bừng tỉnh, th đang ôm Tô Niệm trong lòng, trong mắt hiện lên chút bối rối hoảng loạn.

vội xuống giường, cảm th quá mất kiểm soát. Kh được như vậy. hận cô, thể mềm lòng?

mở cửa ra, đứng trước bồn rửa mặt vốc nước lạnh tạt lên mặt, sau đó một tới khu vực hút thuốc.

“Cảnh Hành.”

Một giọng nói ngọt ngào vang lên phía sau.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...