Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Ly Hôn Ông Chủ Theo Vợ Vừa Khóc Vừa Quỳ - Phó Tư Yến & Minh Khê

Chương 112: Chào mừng em đến với địa ngục của anh!

Chương trước Chương sau

Ánh mắt Lục Cảnh Hành đầy sát khí: “Tô Niên, em đừng được đà lấn tới!”

Tô Niên bộ dạng nổi giận đùng đùng của Lục Cảnh Hành, nụ cười trên môi lại càng rạng rỡ: “Em chỉ yêu cầu một ều cuối cùng trong ba năm thôi, kh được kết hôn. Em tuy chẳng cao thượng gì, nhưng tuyệt đối kh làm kẻ thứ ba.”

Chẳng Trần Kiều luôn khát khao trở thành cô dâu của Lục Cảnh Hành, để giày xéo cô đến c.h.ế.t ?

Vậy thì cô cứ kh để ả toại nguyện. Tô Niên cũng chẳng đời nào làm phụ nữ bị cả thiên hạ chỉ trích!

Cơn giận của Lục Cảnh Hành lập tức bùng lên: “Em tưởng em là ai? cưới hay kh cưới, em vẫn là món đồ chơi của !”

Tô Niên bình thản đáp: “Lục Cảnh Hành, em kh hề bàn bạc với . Dù cũng kh định tha cho nhà họ Tô. Nếu ều kiện này kh chấp nhận…”

Giọng cô chậm rãi, nhưng từng chữ như gõ mạnh vào tim: “Vậy thì chúng ta cá c.h.ế.t lưới rách, sống c.h.ế.t nhau!”

Lục Cảnh Hành bật cười, cách vài mét vẫn khiến ta lạnh sống lưng.

Câu “sống c.h.ế.t nhau” này, thích nghe. nói từng chữ: “ đồng ý.”

Dứt lời, bước tới một bước, đưa tay ra.

Tô Niên kh hề chần chừ, đặt tay vào tay , nhảy xuống khỏi bệ cửa sổ, lao thẳng vào lòng .

Lục Cảnh Hành lập tức bế cô đặt lên giường, đè lên cô, tay lùa vào trong áo, cười lạnh: “Tô Niên, em đang kích kh? sẽ khiến em sống kh bằng chết, đến lúc đó đừng hòng hối hận!”

Địa ngục của , sẽ để cô nếm trải từng chút một!

Giọng Lục Cảnh Hành lúc này kh còn chút ánh sáng hay dịu dàng nào, lạnh lẽo thấu xương.

Toàn thân phủ lên cô, từng chữ vang vọng bên tai: “Cô Tô, chào mừng em đến với địa ngục của !”

Tô Niên hé mắt, ánh vẫn lả lơi mê hoặc. Cô vòng tay ôm cổ , nở nụ cười đẫm m.á.u mà quyến rũ, cắn nhẹ lên vành tai , khẽ cười: “Lục Cảnh Hành, em đã ở trong địa ngục này từ lâu .”

Từ ngày kh còn yêu cô.

Từ khoảnh khắc đem lòng yêu khác.

Từ khi để khác sỉ nhục cô mà chẳng đoái hoài.

Lục Cảnh Hành, từng giây từng phút em đều sống trong địa ngục!

Trong căn phòng bệnh viện, âm th nhịp nhàng và ái vang lên đều đặn.

Đau đớn và khoái cảm đan xen, khiến Tô Niên mơ hồ như đang đến cái chết.

Nhưng sinh mệnh trong cơ thể lại nhắc cô rằng… cô vẫn đang sống.

Lục Cảnh Hành giữ cằm cô, buộc cô thẳng vào .

mặc áo sơ mi thẳng thớm, đầu húi cua đầy lạnh lùng, bên thái dương còn một vết sẹo nhạt. Cả như một tên tội phạm mặc vest, tà mị đến rợn .

“Làm chuyện với thì chuyên tâm vào.”

Dứt lời, cúi đầu cắn mạnh lên cổ cô, mùi m.á.u lan ra trong miệng, giọng khản đặc như sắp phát cuồng.

Tô Niên cười nhẹ: “Lục Cảnh Hành, kh được … đau quá.”

Lục Cảnh Hành lạnh giọng cười khẩy, kh bị cô dắt mũi, một tay ấn nút gọi y tá, nụ cười ên cuồng và ng cuồng:

“Em kh thích kích thích ? Vậy gọi đến xem được hay kh!”

Tô Niên kh chút yếu thế, ghì l , cười ngạo nghễ: “Được thôi, tốt nhất gọi cả vị hôn thê của đến.”

Trán Lục Cảnh Hành gân x giật mạnh, m.á.u sôi sục, bực đến mức l tay bịt miệng cô, khàn giọng chửi:

“Em đúng là kh chịu khổ thì kh sống nổi hả?!” Cốc cốc cốc

Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên, bên ngoài y tá gọi: “Bệnh nhân giường 212, xin hỏi chuyện gì vậy?”

Gọi đến ba lần mà bên trong kh ai đáp, chỉ những âm th khiến ta đỏ mặt.

Y tá mặt đỏ bừng, đành quay .

Tô Niên bật cười: “Lục Cảnh Hành, hèn thật, còn khóa cửa.”

Lục Cảnh Hành đúng là bị khí chất ngang ngược của cô chọc giận đến tận tim gan, nhưng thừa nhận cảm giác hôm nay hơn hẳn bất kỳ lần nào trước đó.

Kh thể phủ nhận, Tô Niên lúc này, kh còn là cô gái yếu đuối năm xưa nữa. Cô kiêu hãnh, bất khuất, và quyến rũ đến lạ thường.

Tô Niên ngẩng đầu thách thức: “Lục Cảnh Hành, em sẽ kh thua.”

Lục Cảnh Hành nhướng mày lạnh lùng, khinh miệt đáp: “ chờ xem em cầu xin .”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Nhưng kh ngờ… mãi mãi cũng kh chờ được ngày Tô Niên cầu xin.

từng nghĩ ba năm là quá đủ để giày vò cô thành tro bụi. Nhưng cuối cùng, chưa đầy nửa năm, tất cả đã sụp đổ.

Khi Tô Niên nằm trong lòng , kh còn hơi thở… đã từng muốn dùng cả mạng sống để đổi l cô quay về.

Thứ tình yêu khắc cốt ghi tâm … đã bị chính tự tay chôn vùi trong thù hận mù quáng.

Tổng giám đốc tập đoàn Phó thị.

Trong phòng làm việc, Chu Mục đang báo cáo lại toàn bộ cuộc trò chuyện giữa ta với Minh Khê tại bệnh viện.

Phó Tư Yến trầm giọng nói: “Điều tra toàn bộ, từ trong ra ngoài.”

Chu Mục gật đầu, vừa định thì bị Phó Tư Yến gọi lại, dặn thêm: “Gỡ bỏ tất cả tin tức sai lệch trong buổi tiệc sinh nhật hôm đó.”

Sau khi ra ngoài, Chu Mục bất ngờ gặp Tống Bạch đang tới, lập tức gọi lại:

“Tống Bạch, lưu bản ghi hình trước và sau cổng văn phòng tổng giám đốc hôm tổ chức hội nghị L.”

Tống Bạch hơi khựng lại trong lòng, nhưng vẻ mặt kh để lộ ều gì: “Vâng, trợ lý Chu.”

Chẳng m chốc, Tống Bạch đã mang đoạn ghi hình đến.

Chu Mục thuận tiện hỏi: “Dạo này phục vụ tiểu thư Lâm vất vả kh?”

Tống Bạch lắc đầu: “Kh vất vả, chia sẻ bớt gánh nặng cho tổng giám đốc là việc nên làm.”

Chu Mục gật đầu: “Tổng giám đốc nói, từ nay kh cần nghe theo sự sai bảo của tiểu thư Lâm nữa, cứ yên tâm ở lại c ty làm việc.”

“Vì vậy?” Tống Bạch buột miệng hỏi.

Chu Mục hơi nhíu mày: “Kh muốn quay về c ty ?”

Tống Bạch giật , liền đổi giọng: “Kh , chỉ là quá đột ngột.”

Chu Mục liếc mắt đầy ẩn ý: “ cứ tưởng tình cảm gì đó với tiểu thư Lâm chứ.”

“Làm gì ! Tính tình cô ta tệ như vậy, còn mong sớm quay lại c ty để khỏi chịu đựng.”

“Ừ. Tóm lại, từ nay trở , việc của tiểu thư Lâm kh liên quan đến chúng ta. Kh cần nghe cô ta sai khiến gì nữa.”

Chu Mục nhấn mạnh: “Đây là ý của tổng giám đốc.” “Rõ, trợ lý Chu.”

Tống Bạch rời , Chu Mục mái tóc được vuốt gọn gàng kỹ lưỡng của ta, hơi khựng lại vài giây mới quay về văn phòng.

Bệnh viện.

Buổi chiều, Minh Khê được y tá cho phép ra ngoài dạo 10 phút. Kh ngờ lại tình cờ gặp Bạc Tư Niên.

mặc áo len đen, đứng đó, hai im lặng đối diện nhau. Vẫn là Bạc Tư Niên mở lời trước: “ em lại đến bệnh viện nữa?” Giọng nói mang theo sự quan tâm.

Minh Khê chỉ vào bụng, giải thích: “Bảo dưỡng định kỳ thôi.” “Còn thì ?”

Bạc Tư Niên cũng chỉ tay vào cánh tay , bắt chước cô, đùa nhẹ: “Tái khám định kỳ.”

Câu nói khiến sắc mặt Minh Khê chùng xuống. Nghĩ đến cánh tay bị thương của là vì , cô cảm th áy náy: “Xin lỗi , học trưởng.”

Bạc Tư Niên lại kh cho là chuyện gì to tát, dịu dàng trấn an: “Đừng th lỗi.”

cười nhẹ: “ tự nguyện, kh ai ép cả.”

Nhưng chính ều đó khiến Minh Khê càng thêm buồn lòng. Cô ngẩng đầu nói: “Học trưởng, để em mời một ly cà phê nhé.”

Kh hiểu , trong lòng Bạc Tư Niên chợt dâng lên một cảm giác bất an, nhưng trên mặt vẫn mỉm cười gật đầu.

Hai ngồi xuống, Minh Khê gọi nước trái cây, Bạc Tư Niên uống cà phê.

đôi tay trắng muốt, thon dài của Minh Khê, ánh mắt chút thất thần.

nhớ đến giấc mơ hoang đường đêm hôm đó chính là cắn l ngón tay , đã lên đến thiên đường.

lại thế này? Rõ ràng việc tiếp cận cô chỉ là một phần trong kế hoạch.

vốn dĩ chán ghét phụ nữ, lại dễ dàng rung động vì một ?

Bạc Tư Niên cau mày, lên tiếng hỏi: “Minh Khê, trên tin tức nói tổng giám đốc Phó và tiểu thư Lâm sắp kết hôn, là thật ?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...