Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Ly Hôn Ông Chủ Theo Vợ Vừa Khóc Vừa Quỳ - Phó Tư Yến & Minh Khê

Chương 142: Không Bao Giờ Gặp Lại

Chương trước Chương sau

Minh Khê cảm th đó chính là âm th tuyệt vời nhất trên đời, cô giật l gi tờ trong tay Phó Tư Yến, mạnh mẽ đặt lên bàn.

“Cần!”

Ngay lập tức, thân hình cao ráo của Phó Tư Yến cứng đờ tại chỗ.

Chẳng m chốc, cuốn sổ đỏ nhỏ được đóng dấu mộc được đưa đến tay hai .

Minh Khê nhận l, cẩn thận cất vào túi xách.

Còn Phó Tư Yến thì mãi kh nhận l, màu đỏ rực càng làm gương mặt thêm phần tái nhợt bệnh hoạn.

Lần đầu tiên, căm ghét màu sắc đến vậy.

Minh Khê nhận xong liền đẩy thẳng vào lòng , lạnh lùng nói: “Đừng làm ta muộn giờ tan ca.”

Cuốn sổ mỏng áp sát vào n.g.ự.c , nhưng lại khiến cảm giác như tim bị bỏng rát.

Khi đứng vững như cây tùng, Minh Khê đã bước ra ngoài.

Phó Tư Yến bừng tỉnh, vội đuổi theo, th cô dừng bắt một chiếc taxi liền một tay chộp l cô khi cô định lên xe.

Minh Khê cố gắng giũ bỏ nhưng giữ c.h.ặ.t t.a.y , tay yếu ớt kh thể phản kháng.

“Bu ra!” mắt cô lạnh lùng .

Ánh mắt xa lánh khiến Phó Tư Yến đau đớn nhưng vẫn kh bu, nói: “ đưa em về.”

“Kh cần!” Minh Khê cự tuyệt lạnh nhạt.

Chiếc taxi vì th hai giằng co nên chở khách khác luôn. Minh Khê càng thêm tức giận, nhưng vẫn kh thoát khỏi tay .

Phó Tư Yến th cô kh hề vùng vẫy, trong lòng nhen lên tia hy vọng, vẻ mặt vẫn cứng rắn: “ bế em lên xe, hay em cùng ?”

Minh Khê tức đến kh nói nên lời, trong phút giây im lặng , cơ thể nhẹ bỗng bị Phó Tư Yến ôm chầm l, còn thắt dây an toàn cho cô.

Nhưng giây tiếp theo, Minh Khê tháo dây an toàn vươn tay kéo cửa xe.

“Cạch”, cửa xe bị khóa chặt.

Cô quay mặt, lạnh lùng: “Phó Tư Yến, mở cửa.” “Để đưa em về.”

“Kh mở thì ?”

Minh Khê rút ện thoại, ngay trước mặt bấm ba số. “Minh Khê!”

Phó Tư Yến giơ tay chặn l tay cô, kh ngờ cô lại quyết liệt tới mức gọi cả cảnh sát.

Khuôn mặt trắng bệch, giọng nghèn nghẹn: “ lời muốn nói, nói xong sẽ để em xuống.”

Minh Khê kh nói gì, chỉ lạnh lùng.

Phó Tư Yến khàn khàn: “Minh Khê, hôm đến cứu cô ta thực ra chỉ muốn trả hết món nợ lần cuối, sẽ kh liên quan nữa, thật kh ngờ em lại chịu nhiều đau khổ như vậy, nếu biết trước tuyệt đối kh cứu cô ta.”

Nghe xong, Minh Khê kh chút phản ứng, kh giận, kh động lòng, cũng chẳng buồn.

“Nói xong chưa? thể xuống xe kh?”

Lúc đó, trái tim Phó Tư Yến như bị hàng ngàn mũi kim đâm.

“Minh Khê, em ghét đến mức kh thèm mặt nữa ?”

“Phó Tư Yến, nghĩ th sẽ nghĩ gì? Nghĩ đến việc bỏ ở bãi đỗ xe cứu khác? Nghĩ đến việc đã van xin ? Hay nghĩ đến đứa con đã mất?”

Minh Khê cố gắng kìm nén cảm xúc, nói chuyện gần như bình thản.

Cô kh muốn trao cho l một chút tình cảm, dù yêu hay hận cũng kh cho.

Giọng cô ềm tĩnh khiến môi Phó Tư Yến tái mét.

Như con d.a.o sắc nhọn đ.â.m thẳng vào ngực, khó thở đến gần ngạt.

bu tay, để cô rời , ít nhất lúc này kh thể đối mặt với cô.

Trước khi xuống xe, Minh Khê sắc mặt tái nhợt, cười nói: “Giữ gìn sức khỏe, đừng bao giờ gặp lại.”

Nụ cười thật lòng, như được giải thoát.

Cô kh thèm nói lời chào tạm biệt vì trong lòng chỉ mong kh bao giờ gặp lại.

Đáng tiếc, ều này kh dễ.

Bởi vì Phó Tư Yến đồng ý ly hôn với ều kiện kh được nói cho nội biết.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Chừng nào nội còn nhớ đến cô, cô vẫn sẽ như trước thăm , khó tránh khỏi lúc nào đó gặp mặt , nhưng cô sẽ cố chọn lúc kh nhà.

Còn Phó Tư Yến, kh thể nào cười nổi.

nụ cười kh vương chút lưu luyến của cô, mỗi giây tr cô thêm một chút là một cực hình.

bóng lưng cô lạnh lùng rời , cổ họng đầy vị m.á.u t, mắt mờ đầu đập mạnh vào xe.

Trước khi mất ý thức, dường như th Minh Khê quay đầu lại. thoáng vui, cuối cùng cô cũng chịu ngoảnh lại một lần. Đáng tiếc, cô kh quay đầu, đó chỉ là ảo giác của .

Khi Phó Tư Yến tỉnh lại, đã nằm trong bệnh viện, được Chu Mộc đưa đến.

Vài ngày kh ngủ, căng thẳng quá độ khiến kiệt sức, nôn ra m.á.u bất tỉnh.

Tỉnh dậy, hỏi: “Cô đến chưa?”

Chu Mộc biết hỏi ai, tổng tài với gương mặt tiều tụy kh khỏi ái ngại.

“Chưa.”

Phó Tư Yến kh cam lòng hỏi tiếp: “Đã nói với cô chưa?” “ gọi ện.” Chu Mộc thành thật nói.

“Cô nói gì?”

Chu Mộc nhớ lại giọng ệu Minh Khê lúc đó: “Trợ lý Chu, đang ở bệnh viện kh? kh bác sĩ, gọi cho thà gọi cho giáo sư Cố còn ích hơn, lại nữa chúng đã ly hôn , về sau chuyện của Phó tổng kh cần báo nữa.”

Chu Mộc kh dám giấu diếm, nói hết kh thiếu một chữ cho Phó Tư Yến.

Lâu lắm, Phó Tư Yến lạnh lùng nói: “Ra ngoài!”

Chu Mộc đóng cửa lại, nghe th trong phòng bệnh vang lên tiếng động loạn xạ, hầu như đồ vật gì cũng bị đập vỡ.

thở dài, nghĩ thầm đời này kh muốn kết hôn nữa.

...

Minh Khê trở về nhà ở Th Thuỷ Loan, cả tuần liền kh ra ngoài.

Trước đó ở bệnh viện cô nghỉ ngơi kh tốt, lẽ ly hôn xong về nhà riêng, cô chỉ ăn một bữa mỗi ngày, mơ mơ màng màng ngủ ba ngày liền.

Ba ngày sau cô bắt đầu giải quyết việc cần làm, trước tiên nói lời xin lỗi với Lâm Vân, nói kh thể đến studio làm việc nữa.

Lâm Vân khá tiếc nuối, còn muốn giữ cô lại, nhưng Minh Khê kh kh muốn mà là kh còn sức.

Kh biết tay cô hồi phục được kh, vẽ thiết kế đòi hỏi nhiều thời gian và sức lực, tay cô giờ kh thể đảm đương được.

Lâm Vân nghe chuyện tay cô bị thương cũng th cảm, chỉ nói nếu muốn làm lại thì cứ nói.

Minh Khê kh muốn chán nản, bắt đầu đăng hồ sơ xin việc trên mạng, tìm c việc phù hợp.

Cô tìm được hai nơi, một là phiên dịch tiếng nhỏ, một là tổ chức giáo dục lớn.

Đều là c việc cô thể đảm nhiệm.

Từ khi biết cô ly hôn, Tô Niệm gọi ện cho cô.

Trước đó, bảo vệ do Phó Tư Yến bố trí ngăn kh cho cô gặp Minh Khê.

Khi cô tìm bác sĩ quen hỏi thăm mới biết Minh Khê đã xuất viện, liền lập tức liên hệ.

Minh Khê nói muốn nghỉ ngơi vài ngày, một tuần sau Tô Niệm đến nhà, nhất quyết kéo cô ăn mừng.

Địa ểm ăn mừng đương nhiên là quán bar.

Tô Niệm uống rượu mạnh, Minh Khê mới hết tháng cữ, chỉ uống chút rượu trái cây.

Qua vài chai, Tô Niệm ôm l Minh Khê khóc: “Xê bé ơi, em lại nghĩ quẩn thế, muốn nhảy lầu, tên đàn đó xứng ?”

Khi nghe bác sĩ nói vậy, Tô Niệm cũng đã sợ hãi.

Minh Khê kh muốn cô lo, nói thật: “ kh thật sự muốn nhảy lầu, nhưng đó là cách nh nhất để ly hôn, nghĩ nếu Phó Tư Yến kh chịu, sẽ tìm cách khác, kh ngờ đồng ý.”

“Thật ?” Tô Niệm trợn mắt, uỷ khuất nói: “Em biết bác sĩ nói em lúc đó suýt c.h.ế.t kh?”

Minh Khê thản nhiên đáp: “ kh sợ, ta kh đáng.” Nghe vậy, Tô Niệm vui hẳn, ôm cô một cái thật chặt.

“Tao đã nói em luôn mạnh mẽ, lại để thằng khốn đó đánh bại dễ dàng chứ.”

“Đương nhiên kh, tao đã hứa với ngoại sẽ sống tốt, sẽ sống thật tốt, tao cũng sẽ kh vì lỗi của khác mà trừng phạt bản thân, nên mày yên tâm, dù ta c.h.ế.t tao cũng sẽ sống.”

Lúc này, phía sau họ tiếng cười khẩy vang lên. “Đàn bà, quả thật giỏi nhất là nói dối.”

Tô Niệm nghe tiếng đó, mặt biến sắc, quay đầu thì đúng là Lục Cảnh Hành, bên cạnh còn Phó Tư Yến.

Lục Cảnh Hành mỉm cười, mỉa mai: “Tư Yến, xem rõ chưa, đây chính là nằm viện vẫn nhớ nhung, luôn muốn c.h.ế.t kia mà.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...