Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Ly Hôn Ông Chủ Theo Vợ Vừa Khóc Vừa Quỳ - Phó Tư Yến & Minh Khê

Chương 147: Không quen biết

Chương trước Chương sau

Lời nói đó khiến Minh Khê kh tiện từ chối, đành gật đầu hứa sẽ liên lạc qua ện thoại.

Sau khi Bạc Tư Niên rời , Minh Khê liền gọi một chiếc xe ba bánh thẳng tới nghĩa trang.

Nghĩa trang ở quê kh được quy hoạch như trên thành phố, đều là mộ đất. Nhưng Minh Khê đã bỏ tiền riêng để dựng bia đá cho bà ngoại.

Khi th bia mộ của bà bị ai đó hắt đầy sơn đỏ, toàn thân cô run lên vì tức giận.

Cô tìm đến nhà dân gần nghĩa trang để hỏi thăm tình hình.

Nhà kia kh quen Minh Khê nhưng nhận ra bà ngoại cô, nghe cô nói là cháu gái liền kể rằng đó là do một trong làng làm. đó bảo là bà ngoại cô thiếu nợ. Họ cũng đã ngăn cản nhưng tên kia vốn là đồ vô lại, họ kh dám dây vào.

Minh Khê chưa từng nghe nói bà ngoại thiếu nợ gì cả, trong lòng vô cùng tức tối. Nhưng việc cấp bách lúc này là lau sạch bia mộ.

Cô mượn dụng cụ lau sơn của nhà dân bên cạnh, quỳ trước bia mộ bà, vừa lau vừa rơi nước mắt.

Cô cố nén cảm xúc, thì thầm trong lòng:

Bà ơi, con nhất định sẽ đòi lại c bằng cho bà.

Sau khi xử lý xong, Minh Khê để lại hai ngàn đồng cho nhà dân, nhờ họ giúp tr nom mộ phần bà, chuyện gì gọi ngay cho cô.

Nhà đó đương nhiên vui vẻ nhận lời, vốn vì nghèo mới ở lại nơi này. Cô còn hỏi địa chỉ của tên lưu m kia lập tức lên trấn tìm .

Kết quả, còn chưa tìm được thì dì Hà hàng xóm gọi ện bảo nhà cô nhiều tụ tập đòi phá nhà, cả chủ mới mua căn nhà cũng tới .

Minh Khê vội vàng quay về.

Khi tới nơi, đã th tụ tập một đám đ, đến cả đồn c an cũng bị kinh động.

Vừa th Minh Khê, sắc mặt bà chủ nhà trở nên khó coi. Bà nói:

“Tiểu Khê, chúng ta là một làng. Trước đây chú cháu cô bán nhà, mua lại. Sau đó cô muốn thuê, cũng đồng ý. Kh ngờ hai các bắt tay lừa chúng . Nhà này kh thể tiếp tục cho cô thuê nữa. Cô mau giải thích rõ là nhà này kh còn liên quan gì tới cô và chú cô.”

Minh Khê ngơ ngác, kh hiểu chuyện gì đang xảy ra. Gì mà cô với chú cô cùng nhau lừa đảo?

Từ sau lần sự việc ở bệnh viện, Chu Hoành Sơn bị bắt giam, cô kh còn gặp lại ta nữa.

Minh Khê đang định hỏi thì bất ngờ bị ai đó túm tóc, kéo ngã xuống đất. “Còn nói cái gì nữa! Mau trả tiền!”

Một cảnh sát trẻ đang giữ trật tự vội lao lên ngăn lại: “ chuyện thì nói, kh được ra tay đánh !”

cảnh sát là do bà chủ nhà gọi đến, vì đám này tụ tập làm loạn trong căn nhà bà mới mua. Dù đã đưa gi tờ nhà ra nhưng họ vẫn kh chịu rời .

Minh Khê ngẩng đầu vừa túm tóc , chính là tên côn đồ mà bên nghĩa trang đã nhắc đến.

Cơn giận bùng lên, cô chất vấn: “ bôi sơn lên bia mộ bà ?!”

Tên kia chẳng hề ý hối lỗi, hống hách nói:

bôi đ thì ? Nếu kh làm, cô quay về kh? Con tiện nhân cô với Chu Hoành Sơn th đồng lừa tiền bà con lối xóm! Đó là tiền để dưỡng già của tụi !”

Lúc này, cảnh sát kể rõ ngọn ngành: Hóa ra kh lâu trước đây, Chu Hoành Sơn kh biết từ đâu lái về một chiếc xe sang, khoe khoang làm ăn phát tài, xúi giục bà con góp tiền đầu tư để cùng làm giàu.

Ông ta còn thề thốt l căn nhà này làm tài sản thế chấp.

Mọi kh biết nhà đã bán, th Minh Khê thuê lại căn nhà cũng kh nghi ngờ gì.

Giờ thì Chu Hoành Sơn đã biến mất kh dấu vết.

Thế là mọi đổ dồn vào Minh Khê, cho rằng cô và Chu Hoành Sơn cấu kết lừa tiền dân làng.

Đây là tr chấp dân sự, cảnh sát cũng kh thể làm gì nếu kh tìm được Chu Hoành Sơn.

cảnh sát chỉ thể hòa giải, yêu cầu mọi bình tĩnh, đừng đổ hết lên đầu Minh Khê. Dù chuyện này thực chất chẳng liên quan tới cô.

Một bác trai thắc mắc hỏi: “Vậy nếu bắt được Chu Hoành Sơn, chúng l lại được tiền kh?”

cảnh sát khó xử đáp: “Nếu ta chưa tiêu hết thì còn hy vọng. Nhưng nếu ta tiêu sạch thì cũng chỉ thể ngồi tù, còn tiền... thì kh l lại được nữa.”

Tức thì, khắp nơi vang lên tiếng khóc than.

nhiều đã lớn tuổi, kh còn sức lao động, tiền dưỡng già cũng mất sạch. Giờ nếu ốm đau, kh tiền chữa bệnh, chỉ còn chờ chết.

Một bà thím nằm lăn dưới đất gào khóc: “Đó là tiền mồ hôi nước mắt của !”

Minh Khê đã hiểu rõ đầu đuôi sự việc.

Tuy số tiền là Chu Hoành Sơn lừa, nhưng vì cô thuê lại căn nhà nên mới tạo ra hiểu lầm dây chuyền này.

Cô hỏi: “Chu Hoành Sơn đã l của mọi bao nhiêu tiền?” Nghe th câu hỏi đó, bà con lập tức rạng rỡ, cho rằng hy vọng.

Nghe đâu Minh Khê làm việc ở Bắc Thành, còn tốt nghiệp đại học, nhất định là tiền đồ.

Mọi mang ra gi vay nợ mà Chu Hoành Sơn đã viết.

Minh Khê tính sơ qua, hơn hai mươi hộ dân, tổng cộng gần ba triệu. Vì rời làng học từ sớm nên cô kh quen nhiều ở đây.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Nhưng dáng vẻ lam lũ, quần áo giản dị, gương mặt chân chất của họ, rõ ràng đều là những lao động cực khổ, tích góp từng đồng để dưỡng già – vậy mà giờ mất sạch.

Minh Khê mím môi: “Bác trai bác gái, số tiền này... cháu sẽ thay Chu Hoành Sơn trả. Nhưng nếu sau này ta quay lại tiếp tục lừa mọi thì kh liên quan gì đến cháu nữa đâu ạ.”

cảnh sát nói thêm: “Chuyện của Chu Hoành Sơn đã được chúng làm thành ển hình, tuyên truyền khắp trấn. Kh ai bị lừa thêm nữa đâu.”

Mọi vui mừng: “Được , vậy cô l tiền trả chúng .”

Minh Khê hơi khó xử: “Cháu hiện tại chưa tiền mặt. về Bắc Thành bán nhà l tiền mới lo được.”

Căn hộ của cô vẫn còn đang trả góp, nếu bán thì trừ nợ thể còn lại khoảng 1,8 triệu. Số còn lại đành làm trả dần.

Nghe vậy, bà con lập tức phản đối:

“Cô gái à, nói trả tiền lại bảo bán nhà. Cô định lừa chúng đ à?”

Tên lưu m khi nãy lại châm ngòi: “Chẳng trách được, chẳng một giuộc với Chu Hoành Sơn đ thôi? Con nhỏ này cũng là đồ lừa đảo!”

Lúc này, đám bắt đầu xô đẩy, cả cảnh sát cũng kh cản nổi.

Th tình hình hỗn loạn, Minh Khê vội tìm ghế nhựa đứng lên, lớn tiếng: “Mọi đừng ồn nữa!”

Kh gian lập tức yên lặng.

“Làm loạn l lại được tiền kh?” – Cô khắp mọi – “ đã hứa thì nhất định sẽ trả.”

Minh Khê da trắng, mặt xinh, rõ ràng khác biệt với dân làng. Cô nói chuyện dứt khoát, khiến ta tin tưởng.

Một thím nói: “Vậy cô cho chúng thời gian cụ thể, bao giờ thì tiền?”

Minh Khê áy náy: “Cháu chưa thể hứa ngày cụ thể, nhưng cháu sẽ cố gắng nh nhất.”

Nhà kh thể bán ngay, mà còn thiếu một trăm vạn nữa. Cô làm mới thể trả tiếp.

Tên lưu m kia lại nói: “Các bị con nhỏ này lừa . Đừng tưởng nó đẹp là kh lừa ai. Đợi nó quay về thành phố biến mất thì biết làm gì?”

Mọi lại bắt đầu xôn xao.

Minh Khê phát hiện, mỗi lần hỗn loạn đều là do tên này kích động. Mà nãy giờ chưa hề đưa ra gi nợ.

Cô liền hỏi: “Chu Hoành Sơn vay tiền kh?” lập tức đáp: “ chứ.”

“Bao nhiêu?”

đảo mắt: “Tám mươi vạn!”

Minh Khê kh tin. bên nghĩa trang nói lười biếng, chẳng làm gì, l đâu ra tám mươi vạn? Rõ ràng muốn ăn chặn.

“Gi nợ đâu?”

chẳng gì, nói trống kh: “Kh , nói tám mươi là tám mươi.”

“Chỉ nói su là được à?”

Minh Khê quay sang cảnh sát: “ ơi, bôi sơn lên mộ bà . bằng chứng và nhân chứng, muốn báo án. Còn về khoản tiền, nghi ngờ kh hề bị Chu Hoành Sơn lừa. Chắc là nhân cơ hội này vòi tiền thôi.”

Bị vạch trần, tên lưu m xấu hổ hóa giận. Bỏ ngoài tai cả sự hiện diện của cảnh sát, lao tới túm tóc Minh Khê, định đập đầu cô vào tường.

Mọi chưa kịp phản ứng.

Tóc bị kéo đau ếng, Minh Khê nhắm chặt mắt, sẵn sàng chuẩn bị chịu va đập.

“Bộp!”

Tiếng va chạm vang lên, nhưng kh hề đau như tưởng tượng.

Một mùi hương quen thuộc bao l cô. Minh Khê phản xạ mở mắt, ngẩng lên liền th chiếc cằm rắn rỏi của một đàn .

Đầu cô vẫn còn ong ong, vừa ngước lên chạm ánh mắt đen láy sâu thẳm – cô ngỡ hoa mắt.

Phó Tư Yến lại mặt ở đây?!

Cô theo phản xạ muốn lùi lại, nhưng đã bị kéo về phía , ôm gọn trong lòng.

Tên lưu m đã bị cảnh sát vật xuống, ghì chặt dưới đất. cảnh sát hỏi: “Cần gọi cấp cứu kh?”

Minh Khê đầu còn hơi choáng, nhưng kh đến nỗi nghiêm trọng, liền lắc đầu: “Kh cần.”

cảnh sát định áp giải tên côn đồ , đàn bên cạnh, quay sang hỏi Minh Khê: “Cô quen này à?”

“Quen.” “Kh quen.”

Hai giọng nói cùng lúc vang lên.

Ngay lập tức, sắc mặt Phó Tư Yến tối sầm, bàn tay thả bên h siết chặt đến trắng bệch đốt ngón tay.

cảm th đúng là tự chuốc khổ vào thân.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...